Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 637: 637: Không Sai Nó Đã Hỏng Rồi!

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Bên ngoài thành Vong Cổ có rất nhiều rừng núi.Trong rừng có rất nhiều cây và luôn có một cây hợp với Triệu Bân.Vẫn với một sợi dây thừng, vẫn bị trói như trói lợn, hắn bị treo lên cây cao, thân lắc lư theo gió.“Nghe nói ngươi là đệ tử của Hồng Uyên hả?”Linh Lung ngồi dưới gốc cây, nhàn nhã cắn hạt dưa.“Tính khí của ông ấy không tốt lắm đâu!”Triệu Bân lắc qua lắc lại, thấy có cơ hội thì liền dụ dỗ.“Vậy ngươi có biết ta là ai không?”“Cô là ai?”“Đại Hạ Hồng Uyên...!Là sư phụ của ta!”“Chào sư tỷ!”“Ha ha ha!”Linh Lung lại bật cười bởi câu sư tỷ đó.Nhìn đi, tên nhóc này đâu có ngốc, còn thấy sang bắt quàng với cô ta nữa.Cô ta giơ tay lên, cuối cùng thì hắn cũng được thả xuống.Triệu Bân rất thành thật, quan sát kỹ Linh Lung từ trên xuống dưới.Đi đêm mãi thì cũng có ngày gặp ma, hàng giả lại đụng phải hàng thật rồi.Hắn tranh thủ liếc nhìn giới ý thức thì sắc mặt liền tối sầm.Tú Nhi ấy à, bế quan rồi mà cũng không quên gài hắn.“Có thể giúp ta cứu sống một người không?”Linh Lung lại hỏi, vẻ mặt nghiêm túc, không còn nét đùa cợt nữa.“Không thể!”Triệu Bân trả lời dứt khoát rồi lấy đèn Trường Minh ra.Mới nhìn sẽ thấy chiếc đèn này chẳng có gì nhưng khi quan sát kĩ thì thấy bên trên có một vết nứt.Không sai, nó đã hỏng rồi!Nó đã bị hủy vào cái đêm hắn cứu sống mẹ mình rồi.Cũng có nghĩa là, không thể dùng để chiêu hồn được nữa.Hắn đã từng hỏi Nguyệt Thần, đáp án của Nguyệt Thần cũng rất dễ hiểu: Đèn chiêu hồn không gọi được quỷ sai nên mới khiến đèn Trường Minh mất khả năng chiêu hồn.Có lẽ đấy là luật bất thành văn giữa hai thế giới âm và dương.Mặt Linh Lung bỗng trở nên tái nhợt, ánh mắt cũng theo đó mà tối sầm đi.Một lúc lâu sau, cô ta mới âm thầm quay đi, càng đi càng xa..

Bên ngoài thành Vong Cổ có rất nhiều rừng núi.

Trong rừng có rất nhiều cây và luôn có một cây hợp với Triệu Bân.

Vẫn với một sợi dây thừng, vẫn bị trói như trói lợn, hắn bị treo lên cây cao, thân lắc lư theo gió.

“Nghe nói ngươi là đệ tử của Hồng Uyên hả?”

Linh Lung ngồi dưới gốc cây, nhàn nhã cắn hạt dưa.

“Tính khí của ông ấy không tốt lắm đâu!”

Triệu Bân lắc qua lắc lại, thấy có cơ hội thì liền dụ dỗ.

“Vậy ngươi có biết ta là ai không?”

“Cô là ai?”

“Đại Hạ Hồng Uyên...!Là sư phụ của ta!”

“Chào sư tỷ!”

“Ha ha ha!”

Linh Lung lại bật cười bởi câu sư tỷ đó.

Nhìn đi, tên nhóc này đâu có ngốc, còn thấy sang bắt quàng với cô ta nữa.

Cô ta giơ tay lên, cuối cùng thì hắn cũng được thả xuống.

Triệu Bân rất thành thật, quan sát kỹ Linh Lung từ trên xuống dưới.

Đi đêm mãi thì cũng có ngày gặp ma, hàng giả lại đụng phải hàng thật rồi.

Hắn tranh thủ liếc nhìn giới ý thức thì sắc mặt liền tối sầm.

Tú Nhi ấy à, bế quan rồi mà cũng không quên gài hắn.

“Có thể giúp ta cứu sống một người không?”

Linh Lung lại hỏi, vẻ mặt nghiêm túc, không còn nét đùa cợt nữa.

“Không thể!”

Triệu Bân trả lời dứt khoát rồi lấy đèn Trường Minh ra.

Mới nhìn sẽ thấy chiếc đèn này chẳng có gì nhưng khi quan sát kĩ thì thấy bên trên có một vết nứt.

Không sai, nó đã hỏng rồi!

Nó đã bị hủy vào cái đêm hắn cứu sống mẹ mình rồi.

Cũng có nghĩa là, không thể dùng để chiêu hồn được nữa.

Hắn đã từng hỏi Nguyệt Thần, đáp án của Nguyệt Thần cũng rất dễ hiểu: Đèn chiêu hồn không gọi được quỷ sai nên mới khiến đèn Trường Minh mất khả năng chiêu hồn.

Có lẽ đấy là luật bất thành văn giữa hai thế giới âm và dương.

Mặt Linh Lung bỗng trở nên tái nhợt, ánh mắt cũng theo đó mà tối sầm đi.

Một lúc lâu sau, cô ta mới âm thầm quay đi, càng đi càng xa.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Bên ngoài thành Vong Cổ có rất nhiều rừng núi.Trong rừng có rất nhiều cây và luôn có một cây hợp với Triệu Bân.Vẫn với một sợi dây thừng, vẫn bị trói như trói lợn, hắn bị treo lên cây cao, thân lắc lư theo gió.“Nghe nói ngươi là đệ tử của Hồng Uyên hả?”Linh Lung ngồi dưới gốc cây, nhàn nhã cắn hạt dưa.“Tính khí của ông ấy không tốt lắm đâu!”Triệu Bân lắc qua lắc lại, thấy có cơ hội thì liền dụ dỗ.“Vậy ngươi có biết ta là ai không?”“Cô là ai?”“Đại Hạ Hồng Uyên...!Là sư phụ của ta!”“Chào sư tỷ!”“Ha ha ha!”Linh Lung lại bật cười bởi câu sư tỷ đó.Nhìn đi, tên nhóc này đâu có ngốc, còn thấy sang bắt quàng với cô ta nữa.Cô ta giơ tay lên, cuối cùng thì hắn cũng được thả xuống.Triệu Bân rất thành thật, quan sát kỹ Linh Lung từ trên xuống dưới.Đi đêm mãi thì cũng có ngày gặp ma, hàng giả lại đụng phải hàng thật rồi.Hắn tranh thủ liếc nhìn giới ý thức thì sắc mặt liền tối sầm.Tú Nhi ấy à, bế quan rồi mà cũng không quên gài hắn.“Có thể giúp ta cứu sống một người không?”Linh Lung lại hỏi, vẻ mặt nghiêm túc, không còn nét đùa cợt nữa.“Không thể!”Triệu Bân trả lời dứt khoát rồi lấy đèn Trường Minh ra.Mới nhìn sẽ thấy chiếc đèn này chẳng có gì nhưng khi quan sát kĩ thì thấy bên trên có một vết nứt.Không sai, nó đã hỏng rồi!Nó đã bị hủy vào cái đêm hắn cứu sống mẹ mình rồi.Cũng có nghĩa là, không thể dùng để chiêu hồn được nữa.Hắn đã từng hỏi Nguyệt Thần, đáp án của Nguyệt Thần cũng rất dễ hiểu: Đèn chiêu hồn không gọi được quỷ sai nên mới khiến đèn Trường Minh mất khả năng chiêu hồn.Có lẽ đấy là luật bất thành văn giữa hai thế giới âm và dương.Mặt Linh Lung bỗng trở nên tái nhợt, ánh mắt cũng theo đó mà tối sầm đi.Một lúc lâu sau, cô ta mới âm thầm quay đi, càng đi càng xa..

Chương 637: 637: Không Sai Nó Đã Hỏng Rồi!