Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 644: 644: “’xoay Xuôi Hai Vòng”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Hắn cũng khá may mắn, Liễu Thương Không chẳng có ở trong phòng, đang bàn công việc ngoài đại đường.Lẻn vào phòng Liễu Thương Không, hắn nhìn trái ngó phải, trong phòng chắc chắn có thiên la địa võng, hệt như phòng phụ thân, phía dưới có địa cung, nếu thế thì chắc chắn quan tài băng đang ở dưới đó.“Ở đâu nhỉ?”Hắn mở thiên nhãn liếc nhìn mỗi một vật trong phòng, chiếc bàn, bàn trà… Chẳng buông tha cho bất kỳ món nào.Cuối cùng hắn mới nhìn thẳng vào chiếc bình hoa xanh biếc trên giá sách.“Chính là mi”.Triệu Bân sải bước tới, nhẹ nhàng di chuyển.Cạch!Cửa địa cung mở ra, nối thẳng xuống lòng đất.Triệu Bân lách người vào trong nháy mắt, bước xuống bậc thang.Bậc thang cuối cùng có một cánh cửa đá, hai bên cửa đều có đèn đá, có thể thấy nó chính là cơ quan để mở cửa, nhưng không thể làm bậy, tối hôm trộm Linh Lung Các hắn đã biết được loại cơ quan này, một khi xoay sai thì kết cục không tốt tí nào.Lần đó có Nguyệt Thần giúp đỡ.Lần này chỉ có thể trông cậy vào bản thân hắn.Hơn nữa Liễu Thương Không có thể sẽ trở về bất kỳ lúc nào.“Thiên nhãn đúng là một thứ tốt”.Triệu Bân híp mắt lại, dù cơ quan được thiết kế rất kỹ lưỡng, nhưng vẫn không thể thoát được hai mắt hắn, hắn có thể nhìn thấy rõ cấu tạo bên trọng, đây là khả năng thấu thị, hắn đã biết phải mở cánh cửa này thế nào rồi.“’Xoay xuôi hai vòng”.“Còn giờ phải đảo ngược ba vòng”.“Mình thông minh thật”.Triệu Bân đi thật cẩn thận, liên tục chạy qua chạy lại giữa hai ngọn đèn đá.So với cơ quan ở Linh Lung Các thì địa cung của Liễu Thương Không dễ mở hơn nhiều.Cực kỳ nhanh chóng, cửa đá cạch một tiếng mở ra.Ánh kim lập lòe lập tức lóe lên, suýt chút nữa đã làm mù đôi mắt chó của hắn.Vàng, cả địa cung toàn vàng là vàng, có cả ngọc, ngân phiếu, châu báu… Nhiều không đếm xuể..
Hắn cũng khá may mắn, Liễu Thương Không chẳng có ở trong phòng, đang bàn công việc ngoài đại đường.
Lẻn vào phòng Liễu Thương Không, hắn nhìn trái ngó phải, trong phòng chắc chắn có thiên la địa võng, hệt như phòng phụ thân, phía dưới có địa cung, nếu thế thì chắc chắn quan tài băng đang ở dưới đó.
“Ở đâu nhỉ?”
Hắn mở thiên nhãn liếc nhìn mỗi một vật trong phòng, chiếc bàn, bàn trà… Chẳng buông tha cho bất kỳ món nào.
Cuối cùng hắn mới nhìn thẳng vào chiếc bình hoa xanh biếc trên giá sách.
“Chính là mi”.
Triệu Bân sải bước tới, nhẹ nhàng di chuyển.
Cạch!
Cửa địa cung mở ra, nối thẳng xuống lòng đất.
Triệu Bân lách người vào trong nháy mắt, bước xuống bậc thang.
Bậc thang cuối cùng có một cánh cửa đá, hai bên cửa đều có đèn đá, có thể thấy nó chính là cơ quan để mở cửa, nhưng không thể làm bậy, tối hôm trộm Linh Lung Các hắn đã biết được loại cơ quan này, một khi xoay sai thì kết cục không tốt tí nào.
Lần đó có Nguyệt Thần giúp đỡ.
Lần này chỉ có thể trông cậy vào bản thân hắn.
Hơn nữa Liễu Thương Không có thể sẽ trở về bất kỳ lúc nào.
“Thiên nhãn đúng là một thứ tốt”.
Triệu Bân híp mắt lại, dù cơ quan được thiết kế rất kỹ lưỡng, nhưng vẫn không thể thoát được hai mắt hắn, hắn có thể nhìn thấy rõ cấu tạo bên trọng, đây là khả năng thấu thị, hắn đã biết phải mở cánh cửa này thế nào rồi.
“’Xoay xuôi hai vòng”.
“Còn giờ phải đảo ngược ba vòng”.
“Mình thông minh thật”.
Triệu Bân đi thật cẩn thận, liên tục chạy qua chạy lại giữa hai ngọn đèn đá.
So với cơ quan ở Linh Lung Các thì địa cung của Liễu Thương Không dễ mở hơn nhiều.
Cực kỳ nhanh chóng, cửa đá cạch một tiếng mở ra.
Ánh kim lập lòe lập tức lóe lên, suýt chút nữa đã làm mù đôi mắt chó của hắn.
Vàng, cả địa cung toàn vàng là vàng, có cả ngọc, ngân phiếu, châu báu… Nhiều không đếm xuể.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Hắn cũng khá may mắn, Liễu Thương Không chẳng có ở trong phòng, đang bàn công việc ngoài đại đường.Lẻn vào phòng Liễu Thương Không, hắn nhìn trái ngó phải, trong phòng chắc chắn có thiên la địa võng, hệt như phòng phụ thân, phía dưới có địa cung, nếu thế thì chắc chắn quan tài băng đang ở dưới đó.“Ở đâu nhỉ?”Hắn mở thiên nhãn liếc nhìn mỗi một vật trong phòng, chiếc bàn, bàn trà… Chẳng buông tha cho bất kỳ món nào.Cuối cùng hắn mới nhìn thẳng vào chiếc bình hoa xanh biếc trên giá sách.“Chính là mi”.Triệu Bân sải bước tới, nhẹ nhàng di chuyển.Cạch!Cửa địa cung mở ra, nối thẳng xuống lòng đất.Triệu Bân lách người vào trong nháy mắt, bước xuống bậc thang.Bậc thang cuối cùng có một cánh cửa đá, hai bên cửa đều có đèn đá, có thể thấy nó chính là cơ quan để mở cửa, nhưng không thể làm bậy, tối hôm trộm Linh Lung Các hắn đã biết được loại cơ quan này, một khi xoay sai thì kết cục không tốt tí nào.Lần đó có Nguyệt Thần giúp đỡ.Lần này chỉ có thể trông cậy vào bản thân hắn.Hơn nữa Liễu Thương Không có thể sẽ trở về bất kỳ lúc nào.“Thiên nhãn đúng là một thứ tốt”.Triệu Bân híp mắt lại, dù cơ quan được thiết kế rất kỹ lưỡng, nhưng vẫn không thể thoát được hai mắt hắn, hắn có thể nhìn thấy rõ cấu tạo bên trọng, đây là khả năng thấu thị, hắn đã biết phải mở cánh cửa này thế nào rồi.“’Xoay xuôi hai vòng”.“Còn giờ phải đảo ngược ba vòng”.“Mình thông minh thật”.Triệu Bân đi thật cẩn thận, liên tục chạy qua chạy lại giữa hai ngọn đèn đá.So với cơ quan ở Linh Lung Các thì địa cung của Liễu Thương Không dễ mở hơn nhiều.Cực kỳ nhanh chóng, cửa đá cạch một tiếng mở ra.Ánh kim lập lòe lập tức lóe lên, suýt chút nữa đã làm mù đôi mắt chó của hắn.Vàng, cả địa cung toàn vàng là vàng, có cả ngọc, ngân phiếu, châu báu… Nhiều không đếm xuể..