Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 645: 645: “cảm Giác Sai Rồi Ư”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Chắc là chứa được”.Triệu Bân liếc sang chiếc nhẫn ma, có thể chuyển hết sạch sành sanh bảo bối trong địa cung này.Nghĩ lại thì vẫn thôi, hắn đến đây để mượn quan tài băng cơ mà.Nói đến quan tài băng, đúng là nó nằm ngay giữa địa cung, nằm gọn gàng trên bãi đá, trắng noãn sáng ngời, trên đó còn được khắc rất nhiều họa tiết, chạm vào thử, lạnh lẽo đến tận xương, nếu nằm trong này chắc sẽ có tác dụng đóng băng.“Mượn vài ngày, dùng xong sẽ trả về cho nha”.Triệu Bân vung tay lên, thoải mái thả vào chiếc nhẫn ma.Còn mấy thứ khác, hẳn chẳng đụng vào cái nào.Nếu Nguyệt Thần thấy chắc lại dạy dỗ một trận ra trò, đã đến tận đây rồi thì mang đi hết đi!Triệu Bân lại men theo cầu thang đá đi lên.Kẽo kẹt!Còn chưa ra tới cửa thì đã nghe thấy tiếng kẽo kẹt mở cửa phòng.Tiêu rồi!Triệu Bân chợt căng thẳng, lại rút ngược về địa cung, đặt chiếc quan tài băng lên bãi đá rồi tìm một chỗ thuận mắt, nhanh chóng trốn xuống nền đất.Chỉ vì hắn nghe thấy tiếng bước chân, có người đi xuống.Khiến hắn bất ngờ là người xuống đây không phải Liễu Thương Không, mà là Liễu Như Nguyệt.Hả?Liễu Như Nguyệt vừa vào đã nhíu đôi mày xinh đẹp lại, như thể cảm nhận được hơi thở khác lạ.Cô ta híp mắt lại, quan sát địa cung từ trên xuống dưới, quan sát từng chút một.Cô ta đang tìm, Triệu Bân cũng nhìn thấy, hắn sợ suýt vãi cả nước tiểu.Nếu bị chặn lại trong này thì bị tóm là chuyện hiển nhiên, địa bàn Liễu gia… Họ Liễu là lớn nhất.“Cảm giác sai rồi ư?”Rất lâu sau đó hắn mới nghe thấy Liễu Như Nguyệt nói khẽ, tìm manh mối khắp nơi.Hay có thể nói là Triệu Bân giấu mình quá kín, nín thở, cũng dừng cả tiếng tim.Cộng thêm huyền bào tị thế nữa mới trốn tránh được.Liễu Như Nguyệt đến nhanh mà đi cũng nhanh, trước khi đi còn cầm một hộp ngọc theo..

“Chắc là chứa được”.

Triệu Bân liếc sang chiếc nhẫn ma, có thể chuyển hết sạch sành sanh bảo bối trong địa cung này.

Nghĩ lại thì vẫn thôi, hắn đến đây để mượn quan tài băng cơ mà.

Nói đến quan tài băng, đúng là nó nằm ngay giữa địa cung, nằm gọn gàng trên bãi đá, trắng noãn sáng ngời, trên đó còn được khắc rất nhiều họa tiết, chạm vào thử, lạnh lẽo đến tận xương, nếu nằm trong này chắc sẽ có tác dụng đóng băng.

“Mượn vài ngày, dùng xong sẽ trả về cho nha”.

Triệu Bân vung tay lên, thoải mái thả vào chiếc nhẫn ma.

Còn mấy thứ khác, hẳn chẳng đụng vào cái nào.

Nếu Nguyệt Thần thấy chắc lại dạy dỗ một trận ra trò, đã đến tận đây rồi thì mang đi hết đi!

Triệu Bân lại men theo cầu thang đá đi lên.

Kẽo kẹt!

Còn chưa ra tới cửa thì đã nghe thấy tiếng kẽo kẹt mở cửa phòng.

Tiêu rồi!

Triệu Bân chợt căng thẳng, lại rút ngược về địa cung, đặt chiếc quan tài băng lên bãi đá rồi tìm một chỗ thuận mắt, nhanh chóng trốn xuống nền đất.

Chỉ vì hắn nghe thấy tiếng bước chân, có người đi xuống.

Khiến hắn bất ngờ là người xuống đây không phải Liễu Thương Không, mà là Liễu Như Nguyệt.

Hả?

Liễu Như Nguyệt vừa vào đã nhíu đôi mày xinh đẹp lại, như thể cảm nhận được hơi thở khác lạ.

Cô ta híp mắt lại, quan sát địa cung từ trên xuống dưới, quan sát từng chút một.

Cô ta đang tìm, Triệu Bân cũng nhìn thấy, hắn sợ suýt vãi cả nước tiểu.

Nếu bị chặn lại trong này thì bị tóm là chuyện hiển nhiên, địa bàn Liễu gia… Họ Liễu là lớn nhất.

“Cảm giác sai rồi ư?”

Rất lâu sau đó hắn mới nghe thấy Liễu Như Nguyệt nói khẽ, tìm manh mối khắp nơi.

Hay có thể nói là Triệu Bân giấu mình quá kín, nín thở, cũng dừng cả tiếng tim.

Cộng thêm huyền bào tị thế nữa mới trốn tránh được.

Liễu Như Nguyệt đến nhanh mà đi cũng nhanh, trước khi đi còn cầm một hộp ngọc theo.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Chắc là chứa được”.Triệu Bân liếc sang chiếc nhẫn ma, có thể chuyển hết sạch sành sanh bảo bối trong địa cung này.Nghĩ lại thì vẫn thôi, hắn đến đây để mượn quan tài băng cơ mà.Nói đến quan tài băng, đúng là nó nằm ngay giữa địa cung, nằm gọn gàng trên bãi đá, trắng noãn sáng ngời, trên đó còn được khắc rất nhiều họa tiết, chạm vào thử, lạnh lẽo đến tận xương, nếu nằm trong này chắc sẽ có tác dụng đóng băng.“Mượn vài ngày, dùng xong sẽ trả về cho nha”.Triệu Bân vung tay lên, thoải mái thả vào chiếc nhẫn ma.Còn mấy thứ khác, hẳn chẳng đụng vào cái nào.Nếu Nguyệt Thần thấy chắc lại dạy dỗ một trận ra trò, đã đến tận đây rồi thì mang đi hết đi!Triệu Bân lại men theo cầu thang đá đi lên.Kẽo kẹt!Còn chưa ra tới cửa thì đã nghe thấy tiếng kẽo kẹt mở cửa phòng.Tiêu rồi!Triệu Bân chợt căng thẳng, lại rút ngược về địa cung, đặt chiếc quan tài băng lên bãi đá rồi tìm một chỗ thuận mắt, nhanh chóng trốn xuống nền đất.Chỉ vì hắn nghe thấy tiếng bước chân, có người đi xuống.Khiến hắn bất ngờ là người xuống đây không phải Liễu Thương Không, mà là Liễu Như Nguyệt.Hả?Liễu Như Nguyệt vừa vào đã nhíu đôi mày xinh đẹp lại, như thể cảm nhận được hơi thở khác lạ.Cô ta híp mắt lại, quan sát địa cung từ trên xuống dưới, quan sát từng chút một.Cô ta đang tìm, Triệu Bân cũng nhìn thấy, hắn sợ suýt vãi cả nước tiểu.Nếu bị chặn lại trong này thì bị tóm là chuyện hiển nhiên, địa bàn Liễu gia… Họ Liễu là lớn nhất.“Cảm giác sai rồi ư?”Rất lâu sau đó hắn mới nghe thấy Liễu Như Nguyệt nói khẽ, tìm manh mối khắp nơi.Hay có thể nói là Triệu Bân giấu mình quá kín, nín thở, cũng dừng cả tiếng tim.Cộng thêm huyền bào tị thế nữa mới trốn tránh được.Liễu Như Nguyệt đến nhanh mà đi cũng nhanh, trước khi đi còn cầm một hộp ngọc theo..

Chương 645: 645: “cảm Giác Sai Rồi Ư”