Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 678: 678: “thiên Lôi Trận!”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nếu đã là hộ vệ của Vũ Văn Hạo thì chắc đó là ý của Vũ Văn Hạo rồi.Cũng giống như Hán Triều, tên đó cũng là tên thù dai.Thanh Dao không đáp lại, chỉ ôm vai trái, đứng trên lưng vân hạc, cơ thể mảnh mai còn nhuốm đầy máu, có vẻ như trước khi bị truy sát, cô ta đã trải ra một trận ác chiến, vì không phải là đối thủ nên mới tháo chạy.“Có người đẹp như thế này thì tối nay lão phu không phải cô đơn rồi”.Người áo đen cười gian xảo, ánh mắt đen tối không thể che giấu nổi vẻ dâm tà.Keng!Ông ta vừa dứt lời thì lập tức vung cánh tay lên, một luồng kiếm khí cực mạnh chém về phía vân hạc của Thanh Dao.Bụp!Vân hạc trúng đòn, bị chém đứt một cánh.Thanh Dao lảo đảo, ngã khỏi tọa kỵ của mình.Bụp!Huyết ưng của lão già mặc áo đen cũng bị chém đứt cánh.Có lẽ vì ông ta đã dồn hết sự chú ý lên Thanh Dao nên đã quên cảnh giác phía sau.Cùng lúc ông ta tấn công vân hạc của Thanh Dao thì huyết ưng cũng bị thương.Đương nhiên là đây do Triệu Bân và Đại Bằng đang đuổi theo gây ra, đấy là luồng kiếm khí sấm sét cực kỳ sắc bén, nhẹ nhàng chặt đứt một cánh của huyết ưng.Tình huống hơi sượng sùng.Thanh Dao ngã xuống, lão già áo đen thì cũng lảo đảo rồi rớt theo.Lúc rơi trong không trung thì ông ta mới nhìn thấy Triệu Bân, khuôn mặt già nua đầy vẻ tức giận.Nửa đêm nửa hôm mà lại diễn vở bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau lưng.Chuyện khiến người ta nổi điên là kẻ đánh lén ông ta lại là một tiểu bối cấp Chân Linh.“Thiên lôi trận!”Đại Bằng lao xuống, còn Triệu Bân thì giơ cao kiếm Long Uyên.Thiên lôi trận không chỉ có thể dùng trên mặt đất mà còn có thể dùng được trên không.Hoặc cũng có thể nói là Triệu Bân đã vận dụng trận pháp này đến mức tinh tế nhất, nếu như vào ngày mưa dông, mượn uy lực của sấm chớp nữa thì sức sát thương sẽ càng mạnh.Keng!Triệu Bân chỉ kiếm xuống phía dưới xa.Lập tức, rất nhiều lưỡi kiếm rơi xuống rợp trời như mưa, lưỡi nào cũng mang theo lôi điện, giống như đang có sấm chớp.Còn về uy lực thì phải nói là cực kỳ bá đạo..
Nếu đã là hộ vệ của Vũ Văn Hạo thì chắc đó là ý của Vũ Văn Hạo rồi.
Cũng giống như Hán Triều, tên đó cũng là tên thù dai.
Thanh Dao không đáp lại, chỉ ôm vai trái, đứng trên lưng vân hạc, cơ thể mảnh mai còn nhuốm đầy máu, có vẻ như trước khi bị truy sát, cô ta đã trải ra một trận ác chiến, vì không phải là đối thủ nên mới tháo chạy.
“Có người đẹp như thế này thì tối nay lão phu không phải cô đơn rồi”.
Người áo đen cười gian xảo, ánh mắt đen tối không thể che giấu nổi vẻ dâm tà.
Keng!
Ông ta vừa dứt lời thì lập tức vung cánh tay lên, một luồng kiếm khí cực mạnh chém về phía vân hạc của Thanh Dao.
Bụp!
Vân hạc trúng đòn, bị chém đứt một cánh.
Thanh Dao lảo đảo, ngã khỏi tọa kỵ của mình.
Bụp!
Huyết ưng của lão già mặc áo đen cũng bị chém đứt cánh.
Có lẽ vì ông ta đã dồn hết sự chú ý lên Thanh Dao nên đã quên cảnh giác phía sau.
Cùng lúc ông ta tấn công vân hạc của Thanh Dao thì huyết ưng cũng bị thương.
Đương nhiên là đây do Triệu Bân và Đại Bằng đang đuổi theo gây ra, đấy là luồng kiếm khí sấm sét cực kỳ sắc bén, nhẹ nhàng chặt đứt một cánh của huyết ưng.
Tình huống hơi sượng sùng.
Thanh Dao ngã xuống, lão già áo đen thì cũng lảo đảo rồi rớt theo.
Lúc rơi trong không trung thì ông ta mới nhìn thấy Triệu Bân, khuôn mặt già nua đầy vẻ tức giận.
Nửa đêm nửa hôm mà lại diễn vở bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau lưng.
Chuyện khiến người ta nổi điên là kẻ đánh lén ông ta lại là một tiểu bối cấp Chân Linh.
“Thiên lôi trận!”
Đại Bằng lao xuống, còn Triệu Bân thì giơ cao kiếm Long Uyên.
Thiên lôi trận không chỉ có thể dùng trên mặt đất mà còn có thể dùng được trên không.
Hoặc cũng có thể nói là Triệu Bân đã vận dụng trận pháp này đến mức tinh tế nhất, nếu như vào ngày mưa dông, mượn uy lực của sấm chớp nữa thì sức sát thương sẽ càng mạnh.
Keng!
Triệu Bân chỉ kiếm xuống phía dưới xa.
Lập tức, rất nhiều lưỡi kiếm rơi xuống rợp trời như mưa, lưỡi nào cũng mang theo lôi điện, giống như đang có sấm chớp.
Còn về uy lực thì phải nói là cực kỳ bá đạo.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nếu đã là hộ vệ của Vũ Văn Hạo thì chắc đó là ý của Vũ Văn Hạo rồi.Cũng giống như Hán Triều, tên đó cũng là tên thù dai.Thanh Dao không đáp lại, chỉ ôm vai trái, đứng trên lưng vân hạc, cơ thể mảnh mai còn nhuốm đầy máu, có vẻ như trước khi bị truy sát, cô ta đã trải ra một trận ác chiến, vì không phải là đối thủ nên mới tháo chạy.“Có người đẹp như thế này thì tối nay lão phu không phải cô đơn rồi”.Người áo đen cười gian xảo, ánh mắt đen tối không thể che giấu nổi vẻ dâm tà.Keng!Ông ta vừa dứt lời thì lập tức vung cánh tay lên, một luồng kiếm khí cực mạnh chém về phía vân hạc của Thanh Dao.Bụp!Vân hạc trúng đòn, bị chém đứt một cánh.Thanh Dao lảo đảo, ngã khỏi tọa kỵ của mình.Bụp!Huyết ưng của lão già mặc áo đen cũng bị chém đứt cánh.Có lẽ vì ông ta đã dồn hết sự chú ý lên Thanh Dao nên đã quên cảnh giác phía sau.Cùng lúc ông ta tấn công vân hạc của Thanh Dao thì huyết ưng cũng bị thương.Đương nhiên là đây do Triệu Bân và Đại Bằng đang đuổi theo gây ra, đấy là luồng kiếm khí sấm sét cực kỳ sắc bén, nhẹ nhàng chặt đứt một cánh của huyết ưng.Tình huống hơi sượng sùng.Thanh Dao ngã xuống, lão già áo đen thì cũng lảo đảo rồi rớt theo.Lúc rơi trong không trung thì ông ta mới nhìn thấy Triệu Bân, khuôn mặt già nua đầy vẻ tức giận.Nửa đêm nửa hôm mà lại diễn vở bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau lưng.Chuyện khiến người ta nổi điên là kẻ đánh lén ông ta lại là một tiểu bối cấp Chân Linh.“Thiên lôi trận!”Đại Bằng lao xuống, còn Triệu Bân thì giơ cao kiếm Long Uyên.Thiên lôi trận không chỉ có thể dùng trên mặt đất mà còn có thể dùng được trên không.Hoặc cũng có thể nói là Triệu Bân đã vận dụng trận pháp này đến mức tinh tế nhất, nếu như vào ngày mưa dông, mượn uy lực của sấm chớp nữa thì sức sát thương sẽ càng mạnh.Keng!Triệu Bân chỉ kiếm xuống phía dưới xa.Lập tức, rất nhiều lưỡi kiếm rơi xuống rợp trời như mưa, lưỡi nào cũng mang theo lôi điện, giống như đang có sấm chớp.Còn về uy lực thì phải nói là cực kỳ bá đạo..