Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 679: 679: “nhát Kiếm Mạnh Thật”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Sắc mặt của lão già áo đen liền trở nên khó coi, rơi vù từ trên không trung xuống.Nếu ở trên mặt đất thì đương nhiên ông ta không sợ trận pháp này, vấn đề là đang ở trên không trung, không thể đứng vững được.Không phải ai cũng có bùa chú có thể bay lơ lửng trên không.Chớp mắt, lưỡi kiếm sấm sét đã đến.Lão già áo đen nghiến răng, phóng chân nguyên hộ thể ra, giờ ông ta đã là tấm bia sống, chỉ có thể phòng ngự mà thôi, chân nguyên hộ thể của cao thủ Huyền Dương đỉnh cao nhất rất kiên cố, những lưỡi sấm sét lần lượt phóng qua như tia chớp nhưng khi chém lên áo giáp chân nguyên, nó chỉ tạo ra những tia lửa sáng chói.“Dựa vào ngươi mà cũng muốn làm ta bị thương sao?”Lão già áo đen lại cười gian xảo.Triệu Bân thấy vậy liền búng người, nhảy từ trên không xuống.Vẫn là kiếm được bao phủ bởi sấm sét nhưng hắn còn cầm thêm hai lá bùa tốc hành nữa.Nhìn từ xa, hắn đã không còn giống một con người mà giống như một tia lửa điện.“Triệu Bân?”Thanh Dao đang rơi từ trên không xuống cũng ngây mặt ra.Cô ấy nhận ra sấm sét của Triệu Bân, có một cảm giác cực kỳ bá đạo.Keng!Triệu Bân khi đêm đến bỗng chốc trở thành lôi quang chói mắt nhất dưới ánh trăng, như một vầng sáng đỏ rơi thẳng từ trên trời xuống, bùa tốc hành hỗ trợ cho gió, gió hỗ trợ lôi thế, lôi hỗ trợ kiếm uy, một kiếm giáng từ trên trời xuống cũng là một nhát kiếm thiên lôi, sức mạnh có thể nghiền nát mọi thứ.“Thì ra là thiên lôi".Ông lão áo đen đang rơi xuống giữa không trung híp mắt lại thành một đường.Ông ta đã quá khinh thường tên võ tu đó rồi, có thể tạo ra sức mạnh bá đạo như thế, ông ta có thể cảm nhận được khí thế của nhát kiếm này, nói không chừng có thể phá vỡ chân nguyên hộ thể của ông ta, hoặc là… Làm ông ta bị thương nặng.“Nhát kiếm mạnh thật”.Thanh Dao cũng nhếch môi, nếu không chính mắt nhìn thấy thì cô ấy cũng không biết Triệu Bân lại có sức mạnh lớn như thế.Hu hu…!Hai người đang khiếp sợ thì tiếng lệ quỷ vang khắp trời cao.Là Triệu Bân vừa mới mở ma đạo để lấy sức mạnh khổng lồ bổ sung vào sức mạnh của nhát kiếm, hắn muốn có được đòn tấn công mạnh nhất, tiếng k** r*n của lệ quỷ xuất phát từ sát khí ma cuồn cuộn, nếu một giây trước hắn vẫn là một vị thần từ trên trời giáng xuống thì sau một giây, hắn đã từ thần biến thành ma.“Ma đạo?”.
Sắc mặt của lão già áo đen liền trở nên khó coi, rơi vù từ trên không trung xuống.
Nếu ở trên mặt đất thì đương nhiên ông ta không sợ trận pháp này, vấn đề là đang ở trên không trung, không thể đứng vững được.
Không phải ai cũng có bùa chú có thể bay lơ lửng trên không.
Chớp mắt, lưỡi kiếm sấm sét đã đến.
Lão già áo đen nghiến răng, phóng chân nguyên hộ thể ra, giờ ông ta đã là tấm bia sống, chỉ có thể phòng ngự mà thôi, chân nguyên hộ thể của cao thủ Huyền Dương đỉnh cao nhất rất kiên cố, những lưỡi sấm sét lần lượt phóng qua như tia chớp nhưng khi chém lên áo giáp chân nguyên, nó chỉ tạo ra những tia lửa sáng chói.
“Dựa vào ngươi mà cũng muốn làm ta bị thương sao?”
Lão già áo đen lại cười gian xảo.
Triệu Bân thấy vậy liền búng người, nhảy từ trên không xuống.
Vẫn là kiếm được bao phủ bởi sấm sét nhưng hắn còn cầm thêm hai lá bùa tốc hành nữa.
Nhìn từ xa, hắn đã không còn giống một con người mà giống như một tia lửa điện.
“Triệu Bân?”
Thanh Dao đang rơi từ trên không xuống cũng ngây mặt ra.
Cô ấy nhận ra sấm sét của Triệu Bân, có một cảm giác cực kỳ bá đạo.
Keng!
Triệu Bân khi đêm đến bỗng chốc trở thành lôi quang chói mắt nhất dưới ánh trăng, như một vầng sáng đỏ rơi thẳng từ trên trời xuống, bùa tốc hành hỗ trợ cho gió, gió hỗ trợ lôi thế, lôi hỗ trợ kiếm uy, một kiếm giáng từ trên trời xuống cũng là một nhát kiếm thiên lôi, sức mạnh có thể nghiền nát mọi thứ.
“Thì ra là thiên lôi".
Ông lão áo đen đang rơi xuống giữa không trung híp mắt lại thành một đường.
Ông ta đã quá khinh thường tên võ tu đó rồi, có thể tạo ra sức mạnh bá đạo như thế, ông ta có thể cảm nhận được khí thế của nhát kiếm này, nói không chừng có thể phá vỡ chân nguyên hộ thể của ông ta, hoặc là… Làm ông ta bị thương nặng.
“Nhát kiếm mạnh thật”.
Thanh Dao cũng nhếch môi, nếu không chính mắt nhìn thấy thì cô ấy cũng không biết Triệu Bân lại có sức mạnh lớn như thế.
Hu hu…!
Hai người đang khiếp sợ thì tiếng lệ quỷ vang khắp trời cao.
Là Triệu Bân vừa mới mở ma đạo để lấy sức mạnh khổng lồ bổ sung vào sức mạnh của nhát kiếm, hắn muốn có được đòn tấn công mạnh nhất, tiếng k** r*n của lệ quỷ xuất phát từ sát khí ma cuồn cuộn, nếu một giây trước hắn vẫn là một vị thần từ trên trời giáng xuống thì sau một giây, hắn đã từ thần biến thành ma.
“Ma đạo?”.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Sắc mặt của lão già áo đen liền trở nên khó coi, rơi vù từ trên không trung xuống.Nếu ở trên mặt đất thì đương nhiên ông ta không sợ trận pháp này, vấn đề là đang ở trên không trung, không thể đứng vững được.Không phải ai cũng có bùa chú có thể bay lơ lửng trên không.Chớp mắt, lưỡi kiếm sấm sét đã đến.Lão già áo đen nghiến răng, phóng chân nguyên hộ thể ra, giờ ông ta đã là tấm bia sống, chỉ có thể phòng ngự mà thôi, chân nguyên hộ thể của cao thủ Huyền Dương đỉnh cao nhất rất kiên cố, những lưỡi sấm sét lần lượt phóng qua như tia chớp nhưng khi chém lên áo giáp chân nguyên, nó chỉ tạo ra những tia lửa sáng chói.“Dựa vào ngươi mà cũng muốn làm ta bị thương sao?”Lão già áo đen lại cười gian xảo.Triệu Bân thấy vậy liền búng người, nhảy từ trên không xuống.Vẫn là kiếm được bao phủ bởi sấm sét nhưng hắn còn cầm thêm hai lá bùa tốc hành nữa.Nhìn từ xa, hắn đã không còn giống một con người mà giống như một tia lửa điện.“Triệu Bân?”Thanh Dao đang rơi từ trên không xuống cũng ngây mặt ra.Cô ấy nhận ra sấm sét của Triệu Bân, có một cảm giác cực kỳ bá đạo.Keng!Triệu Bân khi đêm đến bỗng chốc trở thành lôi quang chói mắt nhất dưới ánh trăng, như một vầng sáng đỏ rơi thẳng từ trên trời xuống, bùa tốc hành hỗ trợ cho gió, gió hỗ trợ lôi thế, lôi hỗ trợ kiếm uy, một kiếm giáng từ trên trời xuống cũng là một nhát kiếm thiên lôi, sức mạnh có thể nghiền nát mọi thứ.“Thì ra là thiên lôi".Ông lão áo đen đang rơi xuống giữa không trung híp mắt lại thành một đường.Ông ta đã quá khinh thường tên võ tu đó rồi, có thể tạo ra sức mạnh bá đạo như thế, ông ta có thể cảm nhận được khí thế của nhát kiếm này, nói không chừng có thể phá vỡ chân nguyên hộ thể của ông ta, hoặc là… Làm ông ta bị thương nặng.“Nhát kiếm mạnh thật”.Thanh Dao cũng nhếch môi, nếu không chính mắt nhìn thấy thì cô ấy cũng không biết Triệu Bân lại có sức mạnh lớn như thế.Hu hu…!Hai người đang khiếp sợ thì tiếng lệ quỷ vang khắp trời cao.Là Triệu Bân vừa mới mở ma đạo để lấy sức mạnh khổng lồ bổ sung vào sức mạnh của nhát kiếm, hắn muốn có được đòn tấn công mạnh nhất, tiếng k** r*n của lệ quỷ xuất phát từ sát khí ma cuồn cuộn, nếu một giây trước hắn vẫn là một vị thần từ trên trời giáng xuống thì sau một giây, hắn đã từ thần biến thành ma.“Ma đạo?”.