Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 684: 684: Ngoài Ra Còn Một Nguyên Nhân Nữa
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đây cũng là sự chuẩn bị để đến Thiên Tông.Long Uyên và Tử Tiêu của hắn có rất nhiều người biết, hắn không muốn… Bị lộ thân phận bởi vì hai thanh kiếm này, sau khi hợp nhất kiếm thì cố gắng thay đổi ngoại hình Long Uyên là điều cần thiết.Keng! Keng!Ánh kim của Long Uyên bắn lên, cứ kêu keng keng mãi.Từ khi đúc thanh kiếm này đến nay đã là hơn nửa năm, cuối cùng Long Uyên cũng không còn ngu ngốc nữa, đã được khắc ra kiếm phong, khắc thành văn kiếm, đơn giản nhưng đầy mạnh mẽ, phong cách cổ xưa nhưng không đánh mất kiếm uy.Hai thanh kiếm hợp thành một kiếm, sự sắc bén của Tử Tiêu cũng thuộc về Long Uyên.“Một thanh kiếm bá đạo”.Thanh Dao khẽ liếc nhìn và cảm thấy kinh hãi.Cô ấy từng thấy kiếm Long Uyên, lần này gặp lại thật sự đã khiến cô ấy mở mang tầm mắt, bị luyện chế bằng cách kinh khủng như thế, ở cấp bậc này, chẳng có một binh khí nào cô ấy từng thấy có thể sánh ngang với Long Uyên.Nhưng ngẫm lại thì thấy cũng bình thường.Triệu Bân là người luyện vũ khí, hắn còn không phải là người luyện vũ khí bình thường, Khô Sơn mà hắn còn đánh bại là đủ để thấy tài năng trình độ của hắn rồi.Cô ấy thấy Triệu Bân cất Long Uyên đi, lấy ra địa hỏa.Ngọn lửa màu đen nằm trong lòng bàn tay, ánh lửa bập bùng, không gian đều trở nên xiêu vẹo.Thanh Dao có thể nhận ra đó không phải là địa hỏa tầm thường, mà là địa hỏa cấp cao nhất, nếu luyện thêm vài ngọn nửa chắc có thể lột xác thành thiên hỏa.Điều khiến cô ấy khó hiểu nhất là Triệu Bân lạ xòe bàn tay năm ngón ra, siết lại thành nắm đấm, địa hỏa trong lòng bàn tay cũng nhanh chóng dập tắt, căn nguyên hỏa và tinh hoa trong địa hỏa cũng bị Triệu Bân hòa vào trong người.Từ đó, hắn không còn ngọn lửa nữa.Đó cũng là sự chuẩn bị để đến Thiên Tông, hắn không muốn bị người ta nhận ra vì ngọn lửa này.Ngoài ra còn một nguyên nhân nữa.Trước kia hắn muốn làm người luyện binh khí, nhưng cũng muốn làm người luyện đan.Nguyệt Thần cũng từng nói, chờ đến khi hắn luyện thành thiên hỏa thì sẽ dạy hắn thuật luyện đan.Nhưng thời gian qua đi, hắn ngày càng phát hiện ra sức người là có hạn, tham lam quá nhiều cũng chưa chắc đã tốt.Có bỏ thì mới có được, tập trung vào võ đạo mới là điều hắn nên làm.Còn thiên lôi thì hắn không nỡ vứt bỏ, cũng không thể vứt bỏ, bởi vì hắn là thuộc tính phong, cần thiên thôi để hỗ trợ gió, cũng có có để tăng sức mạnh của lôi, nếu có thể, hắn sẽ cố gắng hết sức tìm lôi điện trên đường đến Thiên Tông để thay đổi màu sắc và hình dạng của lôi điện.Thế thì những người từng nhìn thấy thiên lôi của hắn sẽ không còn nhận ra hắn dễ dàng như thế nữa..
Đây cũng là sự chuẩn bị để đến Thiên Tông.
Long Uyên và Tử Tiêu của hắn có rất nhiều người biết, hắn không muốn… Bị lộ thân phận bởi vì hai thanh kiếm này, sau khi hợp nhất kiếm thì cố gắng thay đổi ngoại hình Long Uyên là điều cần thiết.
Keng! Keng!
Ánh kim của Long Uyên bắn lên, cứ kêu keng keng mãi.
Từ khi đúc thanh kiếm này đến nay đã là hơn nửa năm, cuối cùng Long Uyên cũng không còn ngu ngốc nữa, đã được khắc ra kiếm phong, khắc thành văn kiếm, đơn giản nhưng đầy mạnh mẽ, phong cách cổ xưa nhưng không đánh mất kiếm uy.
Hai thanh kiếm hợp thành một kiếm, sự sắc bén của Tử Tiêu cũng thuộc về Long Uyên.
“Một thanh kiếm bá đạo”.
Thanh Dao khẽ liếc nhìn và cảm thấy kinh hãi.
Cô ấy từng thấy kiếm Long Uyên, lần này gặp lại thật sự đã khiến cô ấy mở mang tầm mắt, bị luyện chế bằng cách kinh khủng như thế, ở cấp bậc này, chẳng có một binh khí nào cô ấy từng thấy có thể sánh ngang với Long Uyên.
Nhưng ngẫm lại thì thấy cũng bình thường.
Triệu Bân là người luyện vũ khí, hắn còn không phải là người luyện vũ khí bình thường, Khô Sơn mà hắn còn đánh bại là đủ để thấy tài năng trình độ của hắn rồi.
Cô ấy thấy Triệu Bân cất Long Uyên đi, lấy ra địa hỏa.
Ngọn lửa màu đen nằm trong lòng bàn tay, ánh lửa bập bùng, không gian đều trở nên xiêu vẹo.
Thanh Dao có thể nhận ra đó không phải là địa hỏa tầm thường, mà là địa hỏa cấp cao nhất, nếu luyện thêm vài ngọn nửa chắc có thể lột xác thành thiên hỏa.
Điều khiến cô ấy khó hiểu nhất là Triệu Bân lạ xòe bàn tay năm ngón ra, siết lại thành nắm đấm, địa hỏa trong lòng bàn tay cũng nhanh chóng dập tắt, căn nguyên hỏa và tinh hoa trong địa hỏa cũng bị Triệu Bân hòa vào trong người.
Từ đó, hắn không còn ngọn lửa nữa.
Đó cũng là sự chuẩn bị để đến Thiên Tông, hắn không muốn bị người ta nhận ra vì ngọn lửa này.
Ngoài ra còn một nguyên nhân nữa.
Trước kia hắn muốn làm người luyện binh khí, nhưng cũng muốn làm người luyện đan.
Nguyệt Thần cũng từng nói, chờ đến khi hắn luyện thành thiên hỏa thì sẽ dạy hắn thuật luyện đan.
Nhưng thời gian qua đi, hắn ngày càng phát hiện ra sức người là có hạn, tham lam quá nhiều cũng chưa chắc đã tốt.
Có bỏ thì mới có được, tập trung vào võ đạo mới là điều hắn nên làm.
Còn thiên lôi thì hắn không nỡ vứt bỏ, cũng không thể vứt bỏ, bởi vì hắn là thuộc tính phong, cần thiên thôi để hỗ trợ gió, cũng có có để tăng sức mạnh của lôi, nếu có thể, hắn sẽ cố gắng hết sức tìm lôi điện trên đường đến Thiên Tông để thay đổi màu sắc và hình dạng của lôi điện.
Thế thì những người từng nhìn thấy thiên lôi của hắn sẽ không còn nhận ra hắn dễ dàng như thế nữa.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đây cũng là sự chuẩn bị để đến Thiên Tông.Long Uyên và Tử Tiêu của hắn có rất nhiều người biết, hắn không muốn… Bị lộ thân phận bởi vì hai thanh kiếm này, sau khi hợp nhất kiếm thì cố gắng thay đổi ngoại hình Long Uyên là điều cần thiết.Keng! Keng!Ánh kim của Long Uyên bắn lên, cứ kêu keng keng mãi.Từ khi đúc thanh kiếm này đến nay đã là hơn nửa năm, cuối cùng Long Uyên cũng không còn ngu ngốc nữa, đã được khắc ra kiếm phong, khắc thành văn kiếm, đơn giản nhưng đầy mạnh mẽ, phong cách cổ xưa nhưng không đánh mất kiếm uy.Hai thanh kiếm hợp thành một kiếm, sự sắc bén của Tử Tiêu cũng thuộc về Long Uyên.“Một thanh kiếm bá đạo”.Thanh Dao khẽ liếc nhìn và cảm thấy kinh hãi.Cô ấy từng thấy kiếm Long Uyên, lần này gặp lại thật sự đã khiến cô ấy mở mang tầm mắt, bị luyện chế bằng cách kinh khủng như thế, ở cấp bậc này, chẳng có một binh khí nào cô ấy từng thấy có thể sánh ngang với Long Uyên.Nhưng ngẫm lại thì thấy cũng bình thường.Triệu Bân là người luyện vũ khí, hắn còn không phải là người luyện vũ khí bình thường, Khô Sơn mà hắn còn đánh bại là đủ để thấy tài năng trình độ của hắn rồi.Cô ấy thấy Triệu Bân cất Long Uyên đi, lấy ra địa hỏa.Ngọn lửa màu đen nằm trong lòng bàn tay, ánh lửa bập bùng, không gian đều trở nên xiêu vẹo.Thanh Dao có thể nhận ra đó không phải là địa hỏa tầm thường, mà là địa hỏa cấp cao nhất, nếu luyện thêm vài ngọn nửa chắc có thể lột xác thành thiên hỏa.Điều khiến cô ấy khó hiểu nhất là Triệu Bân lạ xòe bàn tay năm ngón ra, siết lại thành nắm đấm, địa hỏa trong lòng bàn tay cũng nhanh chóng dập tắt, căn nguyên hỏa và tinh hoa trong địa hỏa cũng bị Triệu Bân hòa vào trong người.Từ đó, hắn không còn ngọn lửa nữa.Đó cũng là sự chuẩn bị để đến Thiên Tông, hắn không muốn bị người ta nhận ra vì ngọn lửa này.Ngoài ra còn một nguyên nhân nữa.Trước kia hắn muốn làm người luyện binh khí, nhưng cũng muốn làm người luyện đan.Nguyệt Thần cũng từng nói, chờ đến khi hắn luyện thành thiên hỏa thì sẽ dạy hắn thuật luyện đan.Nhưng thời gian qua đi, hắn ngày càng phát hiện ra sức người là có hạn, tham lam quá nhiều cũng chưa chắc đã tốt.Có bỏ thì mới có được, tập trung vào võ đạo mới là điều hắn nên làm.Còn thiên lôi thì hắn không nỡ vứt bỏ, cũng không thể vứt bỏ, bởi vì hắn là thuộc tính phong, cần thiên thôi để hỗ trợ gió, cũng có có để tăng sức mạnh của lôi, nếu có thể, hắn sẽ cố gắng hết sức tìm lôi điện trên đường đến Thiên Tông để thay đổi màu sắc và hình dạng của lôi điện.Thế thì những người từng nhìn thấy thiên lôi của hắn sẽ không còn nhận ra hắn dễ dàng như thế nữa..