Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 685: 685: “địa Tàng… Tầng Cao Nhất”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Một đường đi thẳng về hướng bắc, chẳng nói chẳng rằng suốt cả đường đi.Triệu Bân khoanh chân nhắm mắt, tĩnh tâm luyện thể, cũng tĩnh tâm tế luyện khí huyền hoàng.Thanh Dao giơ hai tay chống má, chỉ có những lúc thế này cô ấy mới có thể ngắm nhìn Triệu Bân, xem đến khi giật mình nhìn lại thì hai má đã đỏ bừng, dưới ánh trăng trông cực kỳ quyến rũ.Sáng sớm, Đại Bằng đã trở về linh giới.Hai người dùng bùa tốc hành vượt qua khu rừng.“Phụ thân nói Đế Đô không phải là mảnh đất bình thường, ngươi không nên làm bừa”.Thanh Dao đột nhiên nói thế, cô ấy biết Triệu Bân mang theo thù hận trên lưng đến Đế Đô nên không muốn hắn làm chuyện điên rồ, Thiên Tông nhiều cao thủ như thế, hoàng tộc lại là cái hố sâu không thấy đáy, một cảnh giới Chân Linh nho nhỏ, dốc hết sức mạnh của mình cũng không thể giành lấy một cành hoa, quân tử báo thù thì mười năm vẫn chưa muộn, mong rằng Triệu Bân hãy kiềm nén.“Ta hiểu”.Triệu Bân cười khàn khàn, nụ cười đó vẫn miễn cưỡng gượng gạo như thế.“Thê tử ngươi…”Thanh Dao không nói gì nữa, chỉ dùng ánh mắt dò hỏi Triệu Bân.“Xảy ra vấn đề khi thức tỉnh huyết mạch”, Triệu Bân cũng không giấu diếm, lần này hắn đến Đế Đô và Thiên Tông không chỉ để báo thù và tìm mẫu thân, mà còn muốn tìm cao nhân để cầu xin cách giải cứu huyết mạch.Thanh Dao cười, có chút mỉa mai và cũng có chút ngưỡng mộ.Cô ấy nhìn thấy sự kiên định trong ánh mắt Triệu Bân, là một người sẽ vì thê tử… Mà cẩn thận từng bước.Định!Một lời vang vọng, hai người đang lướt nhanh lập tức khựng lại như thể đang mắc vào một tảng đá.Có người đang âm thần sử dụng chú định thân, nó ập tới quá bất ngờ, và cấp bậc chú định thân cũng cao, vấn đề ở chỗ người thực hiện chú định thân có tu vi quá cao nên trước đó bọn họ không hề phát hiện ra.“Một nam một nữ, vừa đủ”.Một tiếng cười âm hiểm, trong bóng đêm xuất hiện bóng người già nua cứng cỏi.Mụ già lưng còng chống gậy, mái tóc rối bù xù không sao tả nổi, mặt đầy nếp nhăn, có lẽ do tuổi tác quá cao nên răng cũng đã rụng gần hết, đôi mắt đục ngầu không thể che giấu được sự âm u, bước ra từ trong bóng tối với ánh trăng yếu ớt, trông cứ như lệ quỷ cứ âm u khó tả, khiến con người ta nhìn thấy nổi cả da gà da vịt.“Địa Tàng… Tầng cao nhất”.Triệu Bân nói, hắn muốn thoát khỏi chú định thân nhưng chỉ là vô ích.Chú định thân của Địa Tàng tầng cao nhất thì hắn không thể phá giải được, tu vi chênh lệch quá nhiều..
Một đường đi thẳng về hướng bắc, chẳng nói chẳng rằng suốt cả đường đi.
Triệu Bân khoanh chân nhắm mắt, tĩnh tâm luyện thể, cũng tĩnh tâm tế luyện khí huyền hoàng.
Thanh Dao giơ hai tay chống má, chỉ có những lúc thế này cô ấy mới có thể ngắm nhìn Triệu Bân, xem đến khi giật mình nhìn lại thì hai má đã đỏ bừng, dưới ánh trăng trông cực kỳ quyến rũ.
Sáng sớm, Đại Bằng đã trở về linh giới.
Hai người dùng bùa tốc hành vượt qua khu rừng.
“Phụ thân nói Đế Đô không phải là mảnh đất bình thường, ngươi không nên làm bừa”.
Thanh Dao đột nhiên nói thế, cô ấy biết Triệu Bân mang theo thù hận trên lưng đến Đế Đô nên không muốn hắn làm chuyện điên rồ, Thiên Tông nhiều cao thủ như thế, hoàng tộc lại là cái hố sâu không thấy đáy, một cảnh giới Chân Linh nho nhỏ, dốc hết sức mạnh của mình cũng không thể giành lấy một cành hoa, quân tử báo thù thì mười năm vẫn chưa muộn, mong rằng Triệu Bân hãy kiềm nén.
“Ta hiểu”.
Triệu Bân cười khàn khàn, nụ cười đó vẫn miễn cưỡng gượng gạo như thế.
“Thê tử ngươi…”
Thanh Dao không nói gì nữa, chỉ dùng ánh mắt dò hỏi Triệu Bân.
“Xảy ra vấn đề khi thức tỉnh huyết mạch”, Triệu Bân cũng không giấu diếm, lần này hắn đến Đế Đô và Thiên Tông không chỉ để báo thù và tìm mẫu thân, mà còn muốn tìm cao nhân để cầu xin cách giải cứu huyết mạch.
Thanh Dao cười, có chút mỉa mai và cũng có chút ngưỡng mộ.
Cô ấy nhìn thấy sự kiên định trong ánh mắt Triệu Bân, là một người sẽ vì thê tử… Mà cẩn thận từng bước.
Định!
Một lời vang vọng, hai người đang lướt nhanh lập tức khựng lại như thể đang mắc vào một tảng đá.
Có người đang âm thần sử dụng chú định thân, nó ập tới quá bất ngờ, và cấp bậc chú định thân cũng cao, vấn đề ở chỗ người thực hiện chú định thân có tu vi quá cao nên trước đó bọn họ không hề phát hiện ra.
“Một nam một nữ, vừa đủ”.
Một tiếng cười âm hiểm, trong bóng đêm xuất hiện bóng người già nua cứng cỏi.
Mụ già lưng còng chống gậy, mái tóc rối bù xù không sao tả nổi, mặt đầy nếp nhăn, có lẽ do tuổi tác quá cao nên răng cũng đã rụng gần hết, đôi mắt đục ngầu không thể che giấu được sự âm u, bước ra từ trong bóng tối với ánh trăng yếu ớt, trông cứ như lệ quỷ cứ âm u khó tả, khiến con người ta nhìn thấy nổi cả da gà da vịt.
“Địa Tàng… Tầng cao nhất”.
Triệu Bân nói, hắn muốn thoát khỏi chú định thân nhưng chỉ là vô ích.
Chú định thân của Địa Tàng tầng cao nhất thì hắn không thể phá giải được, tu vi chênh lệch quá nhiều.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Một đường đi thẳng về hướng bắc, chẳng nói chẳng rằng suốt cả đường đi.Triệu Bân khoanh chân nhắm mắt, tĩnh tâm luyện thể, cũng tĩnh tâm tế luyện khí huyền hoàng.Thanh Dao giơ hai tay chống má, chỉ có những lúc thế này cô ấy mới có thể ngắm nhìn Triệu Bân, xem đến khi giật mình nhìn lại thì hai má đã đỏ bừng, dưới ánh trăng trông cực kỳ quyến rũ.Sáng sớm, Đại Bằng đã trở về linh giới.Hai người dùng bùa tốc hành vượt qua khu rừng.“Phụ thân nói Đế Đô không phải là mảnh đất bình thường, ngươi không nên làm bừa”.Thanh Dao đột nhiên nói thế, cô ấy biết Triệu Bân mang theo thù hận trên lưng đến Đế Đô nên không muốn hắn làm chuyện điên rồ, Thiên Tông nhiều cao thủ như thế, hoàng tộc lại là cái hố sâu không thấy đáy, một cảnh giới Chân Linh nho nhỏ, dốc hết sức mạnh của mình cũng không thể giành lấy một cành hoa, quân tử báo thù thì mười năm vẫn chưa muộn, mong rằng Triệu Bân hãy kiềm nén.“Ta hiểu”.Triệu Bân cười khàn khàn, nụ cười đó vẫn miễn cưỡng gượng gạo như thế.“Thê tử ngươi…”Thanh Dao không nói gì nữa, chỉ dùng ánh mắt dò hỏi Triệu Bân.“Xảy ra vấn đề khi thức tỉnh huyết mạch”, Triệu Bân cũng không giấu diếm, lần này hắn đến Đế Đô và Thiên Tông không chỉ để báo thù và tìm mẫu thân, mà còn muốn tìm cao nhân để cầu xin cách giải cứu huyết mạch.Thanh Dao cười, có chút mỉa mai và cũng có chút ngưỡng mộ.Cô ấy nhìn thấy sự kiên định trong ánh mắt Triệu Bân, là một người sẽ vì thê tử… Mà cẩn thận từng bước.Định!Một lời vang vọng, hai người đang lướt nhanh lập tức khựng lại như thể đang mắc vào một tảng đá.Có người đang âm thần sử dụng chú định thân, nó ập tới quá bất ngờ, và cấp bậc chú định thân cũng cao, vấn đề ở chỗ người thực hiện chú định thân có tu vi quá cao nên trước đó bọn họ không hề phát hiện ra.“Một nam một nữ, vừa đủ”.Một tiếng cười âm hiểm, trong bóng đêm xuất hiện bóng người già nua cứng cỏi.Mụ già lưng còng chống gậy, mái tóc rối bù xù không sao tả nổi, mặt đầy nếp nhăn, có lẽ do tuổi tác quá cao nên răng cũng đã rụng gần hết, đôi mắt đục ngầu không thể che giấu được sự âm u, bước ra từ trong bóng tối với ánh trăng yếu ớt, trông cứ như lệ quỷ cứ âm u khó tả, khiến con người ta nhìn thấy nổi cả da gà da vịt.“Địa Tàng… Tầng cao nhất”.Triệu Bân nói, hắn muốn thoát khỏi chú định thân nhưng chỉ là vô ích.Chú định thân của Địa Tàng tầng cao nhất thì hắn không thể phá giải được, tu vi chênh lệch quá nhiều..