Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 686: 686: “thế Thì Rất Thích Hợp”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Bên cạnh, Thanh Dao cũng chẳng khác gì, cứng đờ như một bức tượng, chân còn giơ lên giữa không trung, sắc mặt cô ấy còn trắng hơn cả Triệu Bân.Ở cái nơi khỉ ho cò gáy này không nên xuất hiện một Địa Tàng tầng cao nhất! Trông dáng vẻ mụ ta chẳng có gì giống người tốt, phụ thân nói quả không sai, thế giới bên ngoài đâu đâu cũng là bẫy, xui xẻo một chút, đi đến đâu cũng gặp phải khó khăn, cũng như vấn đề bọn họ đang gặp phải lúc này.“Ranh con, dòng máu thật là tinh khiết”.Mụ già chống gậy đi tới ngửi ngửi người Triệu Bân.Xem xét Triệu Bân xong mụ ta lại tiến đến chỗ Thanh Dao, bàn tay đầy vết chai nhẹ nhàng s* s**ng hai má cô ấy, cứ như đang thưởng thức một bức họa xinh đẹp, mụ nở nụ cười âm u đáng sợ: “Con nhóc thật xinh xắn”.“Bà bà, bọn ta đâu có chọc gì đến bà”.Thanh Dao cười gượng, bị mụ già v**t v* như thế khiến cô ấy không quen, bởi vì tay của mụ ta cực kỳ thô ráp, cứ như lớp vỏ cây sần sùi, vấn đề là ánh mắt mụ già ấy nhìn mình quá lạnh lẽo, cái lạnh đó còn chất chứa sự cưng chiều khiến cô ấy không biết phải diễn tả thế nào.“Hai người các ngươi có quan hệ thế nào”Mụ già lưng còng cười cười nhìn Thanh Dao và cũng nhìn Triệu Bân.“Người quen cũ”.“Người quen cũ”.Hai người cùng trả lời, vẫn khá là khớp.“Có ăn nằm cùng giường không”.Mụ ta lại cười âm hiểm.Câu hỏi này khiến Triệu Bân khó hiểu, lại khiến Thanh Dao đỏ hết cả mặt.“Không… Không có”.Buồn cười là cô nàng này cũng trả lời mụ ta như thế.“Thế thì rất thích hợp”.Lại là những lời đó, mụ già vung tay một cái, biến mất trong bóng đêm.“Bà bà, bà muốn dẫn bọn ta đi đâu”.Thanh Dao hỏi, tiếng bà bà đó cực kỳ ngọt ngào.Biết đâu mụ ta thích thú lại thả cho hai người họ đi thì sao.“Thành thân”.Mụ ta cũng là người thành thật nên trả lời.“Thành… Thân?”Thanh Dao nghe xong bèn sửng sốt, còn liếc sang Triệu Bân theo bản năng.Không hề nghe nhầm, đúng là thành thân, một nam một nữ thì tất nhiên phải thành thân với Triệu Bân rồi!Nghĩ thế, cô nàng lại ngây ngô nở nụ cười..
Bên cạnh, Thanh Dao cũng chẳng khác gì, cứng đờ như một bức tượng, chân còn giơ lên giữa không trung, sắc mặt cô ấy còn trắng hơn cả Triệu Bân.
Ở cái nơi khỉ ho cò gáy này không nên xuất hiện một Địa Tàng tầng cao nhất! Trông dáng vẻ mụ ta chẳng có gì giống người tốt, phụ thân nói quả không sai, thế giới bên ngoài đâu đâu cũng là bẫy, xui xẻo một chút, đi đến đâu cũng gặp phải khó khăn, cũng như vấn đề bọn họ đang gặp phải lúc này.
“Ranh con, dòng máu thật là tinh khiết”.
Mụ già chống gậy đi tới ngửi ngửi người Triệu Bân.
Xem xét Triệu Bân xong mụ ta lại tiến đến chỗ Thanh Dao, bàn tay đầy vết chai nhẹ nhàng s* s**ng hai má cô ấy, cứ như đang thưởng thức một bức họa xinh đẹp, mụ nở nụ cười âm u đáng sợ: “Con nhóc thật xinh xắn”.
“Bà bà, bọn ta đâu có chọc gì đến bà”.
Thanh Dao cười gượng, bị mụ già v**t v* như thế khiến cô ấy không quen, bởi vì tay của mụ ta cực kỳ thô ráp, cứ như lớp vỏ cây sần sùi, vấn đề là ánh mắt mụ già ấy nhìn mình quá lạnh lẽo, cái lạnh đó còn chất chứa sự cưng chiều khiến cô ấy không biết phải diễn tả thế nào.
“Hai người các ngươi có quan hệ thế nào”
Mụ già lưng còng cười cười nhìn Thanh Dao và cũng nhìn Triệu Bân.
“Người quen cũ”.
“Người quen cũ”.
Hai người cùng trả lời, vẫn khá là khớp.
“Có ăn nằm cùng giường không”.
Mụ ta lại cười âm hiểm.
Câu hỏi này khiến Triệu Bân khó hiểu, lại khiến Thanh Dao đỏ hết cả mặt.
“Không… Không có”.
Buồn cười là cô nàng này cũng trả lời mụ ta như thế.
“Thế thì rất thích hợp”.
Lại là những lời đó, mụ già vung tay một cái, biến mất trong bóng đêm.
“Bà bà, bà muốn dẫn bọn ta đi đâu”.
Thanh Dao hỏi, tiếng bà bà đó cực kỳ ngọt ngào.
Biết đâu mụ ta thích thú lại thả cho hai người họ đi thì sao.
“Thành thân”.
Mụ ta cũng là người thành thật nên trả lời.
“Thành… Thân?”
Thanh Dao nghe xong bèn sửng sốt, còn liếc sang Triệu Bân theo bản năng.
Không hề nghe nhầm, đúng là thành thân, một nam một nữ thì tất nhiên phải thành thân với Triệu Bân rồi!
Nghĩ thế, cô nàng lại ngây ngô nở nụ cười.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Bên cạnh, Thanh Dao cũng chẳng khác gì, cứng đờ như một bức tượng, chân còn giơ lên giữa không trung, sắc mặt cô ấy còn trắng hơn cả Triệu Bân.Ở cái nơi khỉ ho cò gáy này không nên xuất hiện một Địa Tàng tầng cao nhất! Trông dáng vẻ mụ ta chẳng có gì giống người tốt, phụ thân nói quả không sai, thế giới bên ngoài đâu đâu cũng là bẫy, xui xẻo một chút, đi đến đâu cũng gặp phải khó khăn, cũng như vấn đề bọn họ đang gặp phải lúc này.“Ranh con, dòng máu thật là tinh khiết”.Mụ già chống gậy đi tới ngửi ngửi người Triệu Bân.Xem xét Triệu Bân xong mụ ta lại tiến đến chỗ Thanh Dao, bàn tay đầy vết chai nhẹ nhàng s* s**ng hai má cô ấy, cứ như đang thưởng thức một bức họa xinh đẹp, mụ nở nụ cười âm u đáng sợ: “Con nhóc thật xinh xắn”.“Bà bà, bọn ta đâu có chọc gì đến bà”.Thanh Dao cười gượng, bị mụ già v**t v* như thế khiến cô ấy không quen, bởi vì tay của mụ ta cực kỳ thô ráp, cứ như lớp vỏ cây sần sùi, vấn đề là ánh mắt mụ già ấy nhìn mình quá lạnh lẽo, cái lạnh đó còn chất chứa sự cưng chiều khiến cô ấy không biết phải diễn tả thế nào.“Hai người các ngươi có quan hệ thế nào”Mụ già lưng còng cười cười nhìn Thanh Dao và cũng nhìn Triệu Bân.“Người quen cũ”.“Người quen cũ”.Hai người cùng trả lời, vẫn khá là khớp.“Có ăn nằm cùng giường không”.Mụ ta lại cười âm hiểm.Câu hỏi này khiến Triệu Bân khó hiểu, lại khiến Thanh Dao đỏ hết cả mặt.“Không… Không có”.Buồn cười là cô nàng này cũng trả lời mụ ta như thế.“Thế thì rất thích hợp”.Lại là những lời đó, mụ già vung tay một cái, biến mất trong bóng đêm.“Bà bà, bà muốn dẫn bọn ta đi đâu”.Thanh Dao hỏi, tiếng bà bà đó cực kỳ ngọt ngào.Biết đâu mụ ta thích thú lại thả cho hai người họ đi thì sao.“Thành thân”.Mụ ta cũng là người thành thật nên trả lời.“Thành… Thân?”Thanh Dao nghe xong bèn sửng sốt, còn liếc sang Triệu Bân theo bản năng.Không hề nghe nhầm, đúng là thành thân, một nam một nữ thì tất nhiên phải thành thân với Triệu Bân rồi!Nghĩ thế, cô nàng lại ngây ngô nở nụ cười..