Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 738: 738: Cuối Cùng Chính Là Ngôi Mộ

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Đừng đụng, nhất quyết không được đụng vào chúng”.Lão đạo sĩ nhắc nhở, nhẹ nhàng lách qua khe hở.Cần gì lão ta phải nói, Triệu Bân cũng hiểu, kiến thức cơ bản vào mộ không được đụng linh tinh thì hắn biết.Cuối cùng, chính là ngôi mộ.“Bảo bối ơi, ta tới đây”.Lão đạo sĩ áo liệm lại cười hơ hớ, cậy mạnh đẩy cửa mộ ra.Triệu Bân cũng dõi mắt vào trong xem, cảnh tượng trong mộ nhanh chóng đập vào mắt hắn khi cánh cửa mở ra.“Ôi mẹ ơi”.Lão đạo sĩ áo liệm cảnh giới Địa Tàng mà cũng không nhịn được bật thốt lên.Chẳng trách lão ra lại như thế, bởi vì bên trong ngôi mộ ngoài chiếc quan tài ra thì chẳng có cái gì được chôn theo cả.Tiếng lão ta bật thốt ra cũng cực kỳ khí phách.Triệu Bân cũng theo vào.Khác với lão đạo sĩ, hắn bình tĩnh hơn rất nhiều.Mộ chính thật sự chẳng có vàng bạc châu báu gì, chỉ có một tế đàn cổ xưa, trên tế đàn là một quan tài bằng đồng khổng lồ, nhưng lại bị khóa bằng dây xích sắt, trên quan tài có rất nhiều hoa văn cổ xưa, không thể nhận diện được là năm nào.“Ngôi mộ lớn thế này cơ mà, chơi nhau à?”Lão đạo sĩ áo liệm phùng mang trợn má, hùng hùng hổ hổ, gương mặt già nua đen ngòm.Mất bao nhiêu công sức, kết quả là chẳng có gì ngoài cái quan tài, đúng là một trò đùa, trộm mộ nhiều năm như vậy, chỉ có ngôi mộ này có lắm cơ quan, mà cũng chỉ có ngôi mộ này… Rỗng còn hơn chữ rỗng.Triệu Bân nhìn trái ngó phải, tiến tới trước tế đàn.Quan sát bốn phương tám hướng xong hắn mới nhìn tới chiếc quan tài đồng trên tế đàn.Đến tận lúc này hắn vẫn chưa biết người được chôn bên trong là ai.Tới gần xem thử mới biết một bên khác của quan tài đồng dán đầy bùa chú, khoảng hơn trăm loại, có mấy loại hắn nhận ra được, phần lớn dùng để phong bế âm khí, cũng nhờ số bùa chú đó, quan tài đồng này mới được dán thật kín, không hề có chút âm khí nào tràn ra, chỉ từng đó thôi là đủ thấy ngôi mộ này mạnh hơn mộ vua Âm Nguyệt nhiều.Hắn lặng lẽ mở thiên nhãn, muốn nhìn thử người bên trong quan tài.Khả năng thấu thị của thiên nhãn luôn hiệu quả trong tình huống bình thường, nhưng đến đây lại chẳng thể dùng được, hắn có thể nhìn xuyên qua lớp ngoài nhưng bên trong cũng chỉ là sương mù âm u tối hù.Nhìn một lát mắt trái đã đầy máu tươi, có lẽ hắn đang xem thứ không nên xem, hoặc là trong quan tài có cấm chế, không phải ai cũng có thể xem được, đề phòng người có thiên nhãn, mà hắn chính là tên xui xẻo đó, đụng phải cấm chế, thiên nhãn nhanh chóng đen ngòm, còn đau nhức dữ dội.Lão đạo sĩ áo liệm đi tới, quan sát hắn một phen và hết sức khó hiểu, đang yên đang lành mắt lại chảy máu?.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Đừng đụng, nhất quyết không được đụng vào chúng”.

Lão đạo sĩ nhắc nhở, nhẹ nhàng lách qua khe hở.

Cần gì lão ta phải nói, Triệu Bân cũng hiểu, kiến thức cơ bản vào mộ không được đụng linh tinh thì hắn biết.

Cuối cùng, chính là ngôi mộ.

“Bảo bối ơi, ta tới đây”.

Lão đạo sĩ áo liệm lại cười hơ hớ, cậy mạnh đẩy cửa mộ ra.

Triệu Bân cũng dõi mắt vào trong xem, cảnh tượng trong mộ nhanh chóng đập vào mắt hắn khi cánh cửa mở ra.

“Ôi mẹ ơi”.

Lão đạo sĩ áo liệm cảnh giới Địa Tàng mà cũng không nhịn được bật thốt lên.

Chẳng trách lão ra lại như thế, bởi vì bên trong ngôi mộ ngoài chiếc quan tài ra thì chẳng có cái gì được chôn theo cả.

Tiếng lão ta bật thốt ra cũng cực kỳ khí phách.

Triệu Bân cũng theo vào.

Khác với lão đạo sĩ, hắn bình tĩnh hơn rất nhiều.

Mộ chính thật sự chẳng có vàng bạc châu báu gì, chỉ có một tế đàn cổ xưa, trên tế đàn là một quan tài bằng đồng khổng lồ, nhưng lại bị khóa bằng dây xích sắt, trên quan tài có rất nhiều hoa văn cổ xưa, không thể nhận diện được là năm nào.

“Ngôi mộ lớn thế này cơ mà, chơi nhau à?”

Lão đạo sĩ áo liệm phùng mang trợn má, hùng hùng hổ hổ, gương mặt già nua đen ngòm.

Mất bao nhiêu công sức, kết quả là chẳng có gì ngoài cái quan tài, đúng là một trò đùa, trộm mộ nhiều năm như vậy, chỉ có ngôi mộ này có lắm cơ quan, mà cũng chỉ có ngôi mộ này… Rỗng còn hơn chữ rỗng.

Triệu Bân nhìn trái ngó phải, tiến tới trước tế đàn.

Quan sát bốn phương tám hướng xong hắn mới nhìn tới chiếc quan tài đồng trên tế đàn.

Đến tận lúc này hắn vẫn chưa biết người được chôn bên trong là ai.

Tới gần xem thử mới biết một bên khác của quan tài đồng dán đầy bùa chú, khoảng hơn trăm loại, có mấy loại hắn nhận ra được, phần lớn dùng để phong bế âm khí, cũng nhờ số bùa chú đó, quan tài đồng này mới được dán thật kín, không hề có chút âm khí nào tràn ra, chỉ từng đó thôi là đủ thấy ngôi mộ này mạnh hơn mộ vua Âm Nguyệt nhiều.

Hắn lặng lẽ mở thiên nhãn, muốn nhìn thử người bên trong quan tài.

Khả năng thấu thị của thiên nhãn luôn hiệu quả trong tình huống bình thường, nhưng đến đây lại chẳng thể dùng được, hắn có thể nhìn xuyên qua lớp ngoài nhưng bên trong cũng chỉ là sương mù âm u tối hù.

Nhìn một lát mắt trái đã đầy máu tươi, có lẽ hắn đang xem thứ không nên xem, hoặc là trong quan tài có cấm chế, không phải ai cũng có thể xem được, đề phòng người có thiên nhãn, mà hắn chính là tên xui xẻo đó, đụng phải cấm chế, thiên nhãn nhanh chóng đen ngòm, còn đau nhức dữ dội.

Lão đạo sĩ áo liệm đi tới, quan sát hắn một phen và hết sức khó hiểu, đang yên đang lành mắt lại chảy máu?

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Đừng đụng, nhất quyết không được đụng vào chúng”.Lão đạo sĩ nhắc nhở, nhẹ nhàng lách qua khe hở.Cần gì lão ta phải nói, Triệu Bân cũng hiểu, kiến thức cơ bản vào mộ không được đụng linh tinh thì hắn biết.Cuối cùng, chính là ngôi mộ.“Bảo bối ơi, ta tới đây”.Lão đạo sĩ áo liệm lại cười hơ hớ, cậy mạnh đẩy cửa mộ ra.Triệu Bân cũng dõi mắt vào trong xem, cảnh tượng trong mộ nhanh chóng đập vào mắt hắn khi cánh cửa mở ra.“Ôi mẹ ơi”.Lão đạo sĩ áo liệm cảnh giới Địa Tàng mà cũng không nhịn được bật thốt lên.Chẳng trách lão ra lại như thế, bởi vì bên trong ngôi mộ ngoài chiếc quan tài ra thì chẳng có cái gì được chôn theo cả.Tiếng lão ta bật thốt ra cũng cực kỳ khí phách.Triệu Bân cũng theo vào.Khác với lão đạo sĩ, hắn bình tĩnh hơn rất nhiều.Mộ chính thật sự chẳng có vàng bạc châu báu gì, chỉ có một tế đàn cổ xưa, trên tế đàn là một quan tài bằng đồng khổng lồ, nhưng lại bị khóa bằng dây xích sắt, trên quan tài có rất nhiều hoa văn cổ xưa, không thể nhận diện được là năm nào.“Ngôi mộ lớn thế này cơ mà, chơi nhau à?”Lão đạo sĩ áo liệm phùng mang trợn má, hùng hùng hổ hổ, gương mặt già nua đen ngòm.Mất bao nhiêu công sức, kết quả là chẳng có gì ngoài cái quan tài, đúng là một trò đùa, trộm mộ nhiều năm như vậy, chỉ có ngôi mộ này có lắm cơ quan, mà cũng chỉ có ngôi mộ này… Rỗng còn hơn chữ rỗng.Triệu Bân nhìn trái ngó phải, tiến tới trước tế đàn.Quan sát bốn phương tám hướng xong hắn mới nhìn tới chiếc quan tài đồng trên tế đàn.Đến tận lúc này hắn vẫn chưa biết người được chôn bên trong là ai.Tới gần xem thử mới biết một bên khác của quan tài đồng dán đầy bùa chú, khoảng hơn trăm loại, có mấy loại hắn nhận ra được, phần lớn dùng để phong bế âm khí, cũng nhờ số bùa chú đó, quan tài đồng này mới được dán thật kín, không hề có chút âm khí nào tràn ra, chỉ từng đó thôi là đủ thấy ngôi mộ này mạnh hơn mộ vua Âm Nguyệt nhiều.Hắn lặng lẽ mở thiên nhãn, muốn nhìn thử người bên trong quan tài.Khả năng thấu thị của thiên nhãn luôn hiệu quả trong tình huống bình thường, nhưng đến đây lại chẳng thể dùng được, hắn có thể nhìn xuyên qua lớp ngoài nhưng bên trong cũng chỉ là sương mù âm u tối hù.Nhìn một lát mắt trái đã đầy máu tươi, có lẽ hắn đang xem thứ không nên xem, hoặc là trong quan tài có cấm chế, không phải ai cũng có thể xem được, đề phòng người có thiên nhãn, mà hắn chính là tên xui xẻo đó, đụng phải cấm chế, thiên nhãn nhanh chóng đen ngòm, còn đau nhức dữ dội.Lão đạo sĩ áo liệm đi tới, quan sát hắn một phen và hết sức khó hiểu, đang yên đang lành mắt lại chảy máu?.

Chương 738: 738: Cuối Cùng Chính Là Ngôi Mộ