Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 739: 739: “người Tộc Xác Chết”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Câu hỏi đó, không biết Triệu Bân đã hỏi hết bao nhiêu lần trong suốt quãng đường đi.“Có lẽ là vua của tộc Man”.Lão đạo sĩ vừa gõ vừa trả lời.“Vua Man?”Triệu Bân khẽ thì thào, hắn cũng có nghe về vua Man, đúng là thời gian tồn tại của nó lâu hơn thời Chiến Quốc, chỉ là không biết đây là vua Man đời thứ mấy, nhưng dù là đời thứ mấy thì cũng là cảnh giới Thiên Võ hàng thật giá thật.Có sử sách ghi lại về việc này.Mỗi đời vua Man đều là một sự tồn tại vô địch, có thể một mình đấu với rất nhiều, cực kỳ khỏe mạnh, một cái tát vụt qua, không ai có thể chịu nổi.Có liên quan tới tộc Man thì hẳn là có từ rất lâu rồi, từ tận thời hoang dã cơ.Có lẽ do quá cổ xưa nên bây giờ rất khi thấy người tộc Man, phần lớn đã chết hoặc ẩn cư rồi.Không ngờ trong Đại Hạ lại có một ngôi mộ của vua Man.Soạt!Đột nhiên, dây thừng Âm Dương bị đứt, trông có vẻ là bị ai đó cắt đứt.Lão đạo sĩ không gõ nữa mà đứng dậy theo bản năng, nhìn về phía cửa mộ, có hai bóng người đã vượt qua cầu đá, một ông lão áo đen và một thanh niên khoác áo bào màu máu, khóe miệng nhếch lên thành một độ cong dữ tợn.“Thi Quỷ, đi tới đâu cũng gặp phải lão già đó”.Lão đạo sĩ áo liệm bĩu môi, có lẽ lão ta cũng biết lão già áo đen kia.“Người tộc xác chết”.Đó là cảm giác đầu tiên của Triệu Bân, dù là lão già áo đen hay thanh niên áo đỏ kia đều có một loại âm khí, nếu đã gặp người của tộc xác chết một lần thì chắc chắn sẽ nhận ra được hơi thở đó.“Phải cảm ơn ngươi đã thay lão phu tìm được một ngôi mộ lớn thế này”.Lão già áo đen cười âm u, đã đến cửa ngôi mộ, lời lão ta nói cực kỳ rõ ràng, lão ta theo bọn họ vào đây.Một kẻ hành nghề trộm mộ, một tay cừ khôi trong việc trộm mộ.Một kẻ chỉ cần tiền tài, một kẻ thích thú với xác ướp cổ.Chẳng qua bàn về tìm kiếm mộ lớn thì lão đạo sĩ áo liệm kia vẫn chuyên nghiệp hơn một chút.Nếu không, người của tộc xác chết cũng chẳng theo lão ta, một khi đã theo thì nhất định sẽ tìm được ngôi mộ lớn.“Nói trắng ra thì ta cực kỳ ngứa mắt với ngươi đấy”.Lão đạo sĩ áo liệm hít một hơi thật sâu, xúc động muốn chửi mẹ nó, luôn bị người ta xem như công cụ, thế mà cả chặng đường dài chẳng hề phát hiện ra đang có người theo dõi, nói thế thì có khác gì lão ta đang đi dò đường cho người của tộc xác chết đâu..
Câu hỏi đó, không biết Triệu Bân đã hỏi hết bao nhiêu lần trong suốt quãng đường đi.
“Có lẽ là vua của tộc Man”.
Lão đạo sĩ vừa gõ vừa trả lời.
“Vua Man?”
Triệu Bân khẽ thì thào, hắn cũng có nghe về vua Man, đúng là thời gian tồn tại của nó lâu hơn thời Chiến Quốc, chỉ là không biết đây là vua Man đời thứ mấy, nhưng dù là đời thứ mấy thì cũng là cảnh giới Thiên Võ hàng thật giá thật.
Có sử sách ghi lại về việc này.
Mỗi đời vua Man đều là một sự tồn tại vô địch, có thể một mình đấu với rất nhiều, cực kỳ khỏe mạnh, một cái tát vụt qua, không ai có thể chịu nổi.
Có liên quan tới tộc Man thì hẳn là có từ rất lâu rồi, từ tận thời hoang dã cơ.
Có lẽ do quá cổ xưa nên bây giờ rất khi thấy người tộc Man, phần lớn đã chết hoặc ẩn cư rồi.
Không ngờ trong Đại Hạ lại có một ngôi mộ của vua Man.
Soạt!
Đột nhiên, dây thừng Âm Dương bị đứt, trông có vẻ là bị ai đó cắt đứt.
Lão đạo sĩ không gõ nữa mà đứng dậy theo bản năng, nhìn về phía cửa mộ, có hai bóng người đã vượt qua cầu đá, một ông lão áo đen và một thanh niên khoác áo bào màu máu, khóe miệng nhếch lên thành một độ cong dữ tợn.
“Thi Quỷ, đi tới đâu cũng gặp phải lão già đó”.
Lão đạo sĩ áo liệm bĩu môi, có lẽ lão ta cũng biết lão già áo đen kia.
“Người tộc xác chết”.
Đó là cảm giác đầu tiên của Triệu Bân, dù là lão già áo đen hay thanh niên áo đỏ kia đều có một loại âm khí, nếu đã gặp người của tộc xác chết một lần thì chắc chắn sẽ nhận ra được hơi thở đó.
“Phải cảm ơn ngươi đã thay lão phu tìm được một ngôi mộ lớn thế này”.
Lão già áo đen cười âm u, đã đến cửa ngôi mộ, lời lão ta nói cực kỳ rõ ràng, lão ta theo bọn họ vào đây.
Một kẻ hành nghề trộm mộ, một tay cừ khôi trong việc trộm mộ.
Một kẻ chỉ cần tiền tài, một kẻ thích thú với xác ướp cổ.
Chẳng qua bàn về tìm kiếm mộ lớn thì lão đạo sĩ áo liệm kia vẫn chuyên nghiệp hơn một chút.
Nếu không, người của tộc xác chết cũng chẳng theo lão ta, một khi đã theo thì nhất định sẽ tìm được ngôi mộ lớn.
“Nói trắng ra thì ta cực kỳ ngứa mắt với ngươi đấy”.
Lão đạo sĩ áo liệm hít một hơi thật sâu, xúc động muốn chửi mẹ nó, luôn bị người ta xem như công cụ, thế mà cả chặng đường dài chẳng hề phát hiện ra đang có người theo dõi, nói thế thì có khác gì lão ta đang đi dò đường cho người của tộc xác chết đâu.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Câu hỏi đó, không biết Triệu Bân đã hỏi hết bao nhiêu lần trong suốt quãng đường đi.“Có lẽ là vua của tộc Man”.Lão đạo sĩ vừa gõ vừa trả lời.“Vua Man?”Triệu Bân khẽ thì thào, hắn cũng có nghe về vua Man, đúng là thời gian tồn tại của nó lâu hơn thời Chiến Quốc, chỉ là không biết đây là vua Man đời thứ mấy, nhưng dù là đời thứ mấy thì cũng là cảnh giới Thiên Võ hàng thật giá thật.Có sử sách ghi lại về việc này.Mỗi đời vua Man đều là một sự tồn tại vô địch, có thể một mình đấu với rất nhiều, cực kỳ khỏe mạnh, một cái tát vụt qua, không ai có thể chịu nổi.Có liên quan tới tộc Man thì hẳn là có từ rất lâu rồi, từ tận thời hoang dã cơ.Có lẽ do quá cổ xưa nên bây giờ rất khi thấy người tộc Man, phần lớn đã chết hoặc ẩn cư rồi.Không ngờ trong Đại Hạ lại có một ngôi mộ của vua Man.Soạt!Đột nhiên, dây thừng Âm Dương bị đứt, trông có vẻ là bị ai đó cắt đứt.Lão đạo sĩ không gõ nữa mà đứng dậy theo bản năng, nhìn về phía cửa mộ, có hai bóng người đã vượt qua cầu đá, một ông lão áo đen và một thanh niên khoác áo bào màu máu, khóe miệng nhếch lên thành một độ cong dữ tợn.“Thi Quỷ, đi tới đâu cũng gặp phải lão già đó”.Lão đạo sĩ áo liệm bĩu môi, có lẽ lão ta cũng biết lão già áo đen kia.“Người tộc xác chết”.Đó là cảm giác đầu tiên của Triệu Bân, dù là lão già áo đen hay thanh niên áo đỏ kia đều có một loại âm khí, nếu đã gặp người của tộc xác chết một lần thì chắc chắn sẽ nhận ra được hơi thở đó.“Phải cảm ơn ngươi đã thay lão phu tìm được một ngôi mộ lớn thế này”.Lão già áo đen cười âm u, đã đến cửa ngôi mộ, lời lão ta nói cực kỳ rõ ràng, lão ta theo bọn họ vào đây.Một kẻ hành nghề trộm mộ, một tay cừ khôi trong việc trộm mộ.Một kẻ chỉ cần tiền tài, một kẻ thích thú với xác ướp cổ.Chẳng qua bàn về tìm kiếm mộ lớn thì lão đạo sĩ áo liệm kia vẫn chuyên nghiệp hơn một chút.Nếu không, người của tộc xác chết cũng chẳng theo lão ta, một khi đã theo thì nhất định sẽ tìm được ngôi mộ lớn.“Nói trắng ra thì ta cực kỳ ngứa mắt với ngươi đấy”.Lão đạo sĩ áo liệm hít một hơi thật sâu, xúc động muốn chửi mẹ nó, luôn bị người ta xem như công cụ, thế mà cả chặng đường dài chẳng hề phát hiện ra đang có người theo dõi, nói thế thì có khác gì lão ta đang đi dò đường cho người của tộc xác chết đâu..