Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 749: 749: Lên Đường Thong Thả

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hắn ta đã đi rất lâu mà vẫn không thể thoát ra, bởi vì hắn không tìm ra người.Keng!Tiếng phi đao được phóng tới đột ngột vang lên, phóng tới từ phía sau lưng của hắn ta, bên trên còn treo thêm một lá bùa lôi quang.Tất nhiên phi đao là do Triệu Bân phóng ra, khó khăn lắm mới gặp một con cừu đi lạc đàn, hắn nhất định phải xử lý gọn."Kẻ nào?"Người của tộc xác chết quay đầu lại, ngay lập tức nhìn thấy một tia sáng vàng chói mắt, tầm nhìn của hắn ta vốn đã mờ mờ, bây giờ lại bị ánh sáng bất chợt làm cho chói mắt, khiến cho tầm nhìn trở nên đen kịt, trước mắt của hắn ta chính là Triệu Bân đang lao tới, khí huyền hoàng của Triệu Bân bộc phát như một ngọn giáo xuyên thẳng qua lồng ngực của người tộc xác chết.Á!Người tộc xác chết kêu lên thảm thiết, lui từng bước về phía sau.Trong bóng tối, có một đôi bàn tay nóng ấm nắm lấy hắn ta kéo lại, sau đó, hắn ta lại cảm giác được hai chân đang đứng trên mặt đất của mình bị nhấc lên, rồi ngay sau đó cả thân thể của hắn ta lại bị đập xuống nền đá cứng.Nơi đây chỗ nào cũng rất cứng, không thể độn thổ cũng không thể xuyên tường, hắn ta cứ như vậy bị Triệu Bân đập liên tục xuống mặt đất, thân thể biến dạng, xương cốt nứt gãy, tiếng xương gãy nghe còn rõ ràng hơn cả tiếng la hét.Một gã có cảnh giới Huyền Dương vậy là đã hoàn toàn tàn phế."Lên đường thong thả".Triệu Bân không nhiều lời, cuối cùng đã đâm xuyên một kiếm qua cổ họng của hắn ta.Nhân tiện, hắn còn lấy đi hết đồ đạc kẻ đó và hủy xác, rồi mới xoay người bước vào một chỗ rẽ.Không lâu sau, lại có thêm người tộc xác chết kéo tới.Bọn chúng tới muộn nên cũng không phát hiện được điều gì, chỉ cảm thấy trong làn gió âm hàn còn có mùi máu nồng đậm."Tìm, tiếp tục tìm", lão già áo bạc quát lớn.Mấy cường giả của tộc xác chết cũng rất tức giận, mỗi tên đều tự chia ra tìm tới một chỗ rẽ, tiếp tục đuổi giết."Cửa sống, cửa sống hay lắm".Triệu Bân rẽ trái rẽ phải liên tục, không biết mình sẽ đi tới đâu, cũng không biết lối ra nào là lối ra.Đây là một mê cung, chỉ cần đi chệch qua một chỗ rẽ là không thể thoát được, nếu như lão đạo áo liệm còn ở đây thì tốt rồi, lão ta đào mộ quanh năm, lão ta còn thông thuộc đường đi dưới mộ hơn cả đường đi trên ánh sáng.Nghĩ đến lão đạo áo liệm, hắn cũng không ôm hy vọng gì, Thi Quỷ đóng cửa đánh chó, đội hình ba chọi một, lão đạo áo liệm chắc chắn không sống nổi, nếu đã bị Thi Quỷ lấy được thi thể, nói không chừng còn có thể bị luyện thành con rối xác chết, người ta vẫn hay nói đi đêm thì có ngày gặp ma, lão đạo áo liệm trộm mộ cả đời, cả đời đột nhập vào biết bao nhiêu lăng mộ, đây cũng coi như là nhân quả của lão ta, về phần âm đức, tới âm tào địa phủ rồi vẫn sẽ có người tính sổ với lão ta..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hắn ta đã đi rất lâu mà vẫn không thể thoát ra, bởi vì hắn không tìm ra người.

Keng!

Tiếng phi đao được phóng tới đột ngột vang lên, phóng tới từ phía sau lưng của hắn ta, bên trên còn treo thêm một lá bùa lôi quang.

Tất nhiên phi đao là do Triệu Bân phóng ra, khó khăn lắm mới gặp một con cừu đi lạc đàn, hắn nhất định phải xử lý gọn.

"Kẻ nào?"

Người của tộc xác chết quay đầu lại, ngay lập tức nhìn thấy một tia sáng vàng chói mắt, tầm nhìn của hắn ta vốn đã mờ mờ, bây giờ lại bị ánh sáng bất chợt làm cho chói mắt, khiến cho tầm nhìn trở nên đen kịt, trước mắt của hắn ta chính là Triệu Bân đang lao tới, khí huyền hoàng của Triệu Bân bộc phát như một ngọn giáo xuyên thẳng qua lồng ngực của người tộc xác chết.

Á!

Người tộc xác chết kêu lên thảm thiết, lui từng bước về phía sau.

Trong bóng tối, có một đôi bàn tay nóng ấm nắm lấy hắn ta kéo lại, sau đó, hắn ta lại cảm giác được hai chân đang đứng trên mặt đất của mình bị nhấc lên, rồi ngay sau đó cả thân thể của hắn ta lại bị đập xuống nền đá cứng.

Nơi đây chỗ nào cũng rất cứng, không thể độn thổ cũng không thể xuyên tường, hắn ta cứ như vậy bị Triệu Bân đập liên tục xuống mặt đất, thân thể biến dạng, xương cốt nứt gãy, tiếng xương gãy nghe còn rõ ràng hơn cả tiếng la hét.

Một gã có cảnh giới Huyền Dương vậy là đã hoàn toàn tàn phế.

"Lên đường thong thả".

Triệu Bân không nhiều lời, cuối cùng đã đâm xuyên một kiếm qua cổ họng của hắn ta.

Nhân tiện, hắn còn lấy đi hết đồ đạc kẻ đó và hủy xác, rồi mới xoay người bước vào một chỗ rẽ.

Không lâu sau, lại có thêm người tộc xác chết kéo tới.

Bọn chúng tới muộn nên cũng không phát hiện được điều gì, chỉ cảm thấy trong làn gió âm hàn còn có mùi máu nồng đậm.

"Tìm, tiếp tục tìm", lão già áo bạc quát lớn.

Mấy cường giả của tộc xác chết cũng rất tức giận, mỗi tên đều tự chia ra tìm tới một chỗ rẽ, tiếp tục đuổi giết.

"Cửa sống, cửa sống hay lắm".

Triệu Bân rẽ trái rẽ phải liên tục, không biết mình sẽ đi tới đâu, cũng không biết lối ra nào là lối ra.

Đây là một mê cung, chỉ cần đi chệch qua một chỗ rẽ là không thể thoát được, nếu như lão đạo áo liệm còn ở đây thì tốt rồi, lão ta đào mộ quanh năm, lão ta còn thông thuộc đường đi dưới mộ hơn cả đường đi trên ánh sáng.

Nghĩ đến lão đạo áo liệm, hắn cũng không ôm hy vọng gì, Thi Quỷ đóng cửa đánh chó, đội hình ba chọi một, lão đạo áo liệm chắc chắn không sống nổi, nếu đã bị Thi Quỷ lấy được thi thể, nói không chừng còn có thể bị luyện thành con rối xác chết, người ta vẫn hay nói đi đêm thì có ngày gặp ma, lão đạo áo liệm trộm mộ cả đời, cả đời đột nhập vào biết bao nhiêu lăng mộ, đây cũng coi như là nhân quả của lão ta, về phần âm đức, tới âm tào địa phủ rồi vẫn sẽ có người tính sổ với lão ta.

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hắn ta đã đi rất lâu mà vẫn không thể thoát ra, bởi vì hắn không tìm ra người.Keng!Tiếng phi đao được phóng tới đột ngột vang lên, phóng tới từ phía sau lưng của hắn ta, bên trên còn treo thêm một lá bùa lôi quang.Tất nhiên phi đao là do Triệu Bân phóng ra, khó khăn lắm mới gặp một con cừu đi lạc đàn, hắn nhất định phải xử lý gọn."Kẻ nào?"Người của tộc xác chết quay đầu lại, ngay lập tức nhìn thấy một tia sáng vàng chói mắt, tầm nhìn của hắn ta vốn đã mờ mờ, bây giờ lại bị ánh sáng bất chợt làm cho chói mắt, khiến cho tầm nhìn trở nên đen kịt, trước mắt của hắn ta chính là Triệu Bân đang lao tới, khí huyền hoàng của Triệu Bân bộc phát như một ngọn giáo xuyên thẳng qua lồng ngực của người tộc xác chết.Á!Người tộc xác chết kêu lên thảm thiết, lui từng bước về phía sau.Trong bóng tối, có một đôi bàn tay nóng ấm nắm lấy hắn ta kéo lại, sau đó, hắn ta lại cảm giác được hai chân đang đứng trên mặt đất của mình bị nhấc lên, rồi ngay sau đó cả thân thể của hắn ta lại bị đập xuống nền đá cứng.Nơi đây chỗ nào cũng rất cứng, không thể độn thổ cũng không thể xuyên tường, hắn ta cứ như vậy bị Triệu Bân đập liên tục xuống mặt đất, thân thể biến dạng, xương cốt nứt gãy, tiếng xương gãy nghe còn rõ ràng hơn cả tiếng la hét.Một gã có cảnh giới Huyền Dương vậy là đã hoàn toàn tàn phế."Lên đường thong thả".Triệu Bân không nhiều lời, cuối cùng đã đâm xuyên một kiếm qua cổ họng của hắn ta.Nhân tiện, hắn còn lấy đi hết đồ đạc kẻ đó và hủy xác, rồi mới xoay người bước vào một chỗ rẽ.Không lâu sau, lại có thêm người tộc xác chết kéo tới.Bọn chúng tới muộn nên cũng không phát hiện được điều gì, chỉ cảm thấy trong làn gió âm hàn còn có mùi máu nồng đậm."Tìm, tiếp tục tìm", lão già áo bạc quát lớn.Mấy cường giả của tộc xác chết cũng rất tức giận, mỗi tên đều tự chia ra tìm tới một chỗ rẽ, tiếp tục đuổi giết."Cửa sống, cửa sống hay lắm".Triệu Bân rẽ trái rẽ phải liên tục, không biết mình sẽ đi tới đâu, cũng không biết lối ra nào là lối ra.Đây là một mê cung, chỉ cần đi chệch qua một chỗ rẽ là không thể thoát được, nếu như lão đạo áo liệm còn ở đây thì tốt rồi, lão ta đào mộ quanh năm, lão ta còn thông thuộc đường đi dưới mộ hơn cả đường đi trên ánh sáng.Nghĩ đến lão đạo áo liệm, hắn cũng không ôm hy vọng gì, Thi Quỷ đóng cửa đánh chó, đội hình ba chọi một, lão đạo áo liệm chắc chắn không sống nổi, nếu đã bị Thi Quỷ lấy được thi thể, nói không chừng còn có thể bị luyện thành con rối xác chết, người ta vẫn hay nói đi đêm thì có ngày gặp ma, lão đạo áo liệm trộm mộ cả đời, cả đời đột nhập vào biết bao nhiêu lăng mộ, đây cũng coi như là nhân quả của lão ta, về phần âm đức, tới âm tào địa phủ rồi vẫn sẽ có người tính sổ với lão ta..

Chương 749: 749: Lên Đường Thong Thả