Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 750: 750: Một Chiêu Tuyệt Sát Hoàn Hảo
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Người của tộc xác chết lại tới, buồn cười là khi hắn ta đi qua ngã ba thì không hề để ý thấy Triệu Bân đang ngồi xổm.Hắn cầm thanh kiếm trong tay, nhanh chóng sáp lại gần người tộc xác chết.Keng!Trong khoảnh khắc, thanh kiếm sắc bén đã hung hãn đâm tới, khi người tộc xác chết kịp phản ứng thì đã quá muộn, lưỡi kiếm lạnh lẽo đã từ phía sau đâm xuyên qua ngực của hắn ta, đó chính là một kiếm tuyệt sát, phá nát tâm mạch của hắn ta ngay lập tức."Ngươi… ngươi..."Người tộc xác chết nhìn vào mũi kiếm xuyên qua ngực mình, máu trào ra khỏi miệng, thậm chí còn không hét lên nổi.Phụt!Triệu Bân rút kiếm ra, thân thể của người tộc xác chết ngã xuống đất, không ngừng co giật trào máu miệng, đến chết hắn ta cũng không thể hiểu nổi tại sao mình tới đây tìm bảo bối mà lại phải chết thảm như thế."Tên thứ hai".Triệu Bân nhanh chóng lục trong người của hắn ta, thứ gì có thể lấy đi đều tuyệt đối không bỏ sót.Á!Đột nhiên, một tiếng hét thất thanh vang lên khiến cho hắn phải nhíu mày.Xem ra, ở trong cái nơi gọi là cửa sống này còn có không ít cơ quan ẩn, đã có kẻ vô ý động vào cơ quan, hơn nữa còn đang ở rất gần hắn, hắn vội vàng xử lý chiến trường, sau đó lao thẳng về phía bên đó.Đập vào mắt hắn chính là một cảnh tượng đẫm máu, một tên có cảnh giới Huyền Dương đỉnh phong đã bị một ngọn giáo dài đóng đinh lên vách đá, sau đó hắn ta lại rút ngọn giáo dài ra, thất tha thất thểu, mất máu tới mức đứng còn không vững."Tốc chiến tốc thắng".Triệu Bân một hơi ném ra hơn mười ngọn phi đao, một nửa trong số đó có treo bùa nổ, một nửa còn lại thì treo bùa lôi quang."Kẻ nào?"Người tộc xác chết kia quát lớn, cố gắng bám vào vách đá để đứng vững, bùa nổ cùng với bùa lôi quang nổ tung trước mắt hắn ta, bùa nổ khó có thể khiến hắn ta chết, nhưng bùa lôi quang thì khác, nó khiến cho hắn ta hoa mắt và mất cảnh giác, chuẩn bị cho trận tập sát tiếp theo.Chỉ trong chớp mắt, Triệu Bân đã sáp tới gần, ngọn giáo của hắn còn có lôi điện quanh quẩn, thêm vào khí huyền hoàng, hắn còn dán thêm một lá bùa hỗ trợ lôi uy, ngọn giáo xuyên thủng trái tim của người tộc xác chết kia, đóng đinh hắn ta lên vách đá một lần nữa.Một chiêu tuyệt sát hoàn hảo.Nếu như người tộc xác chết này không bị thương nặng thì sẽ rất khó để có thể một kích tuyệt sát hắn ta, nhưng ai bảo hắn ta lại bị thương nặng, hơn nữa còn bị bùa nổ làm cho bị thương thêm, chân nguyên hộ thể đều đã được huy động để chữa trị vết thương cho nên mới tạo ra cho Triệu Bân một khoảng trống lớn để đâm vào.Á!Trong mê cung của lăng mộ, thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng la hét thảm thiết..
Người của tộc xác chết lại tới, buồn cười là khi hắn ta đi qua ngã ba thì không hề để ý thấy Triệu Bân đang ngồi xổm.
Hắn cầm thanh kiếm trong tay, nhanh chóng sáp lại gần người tộc xác chết.
Keng!
Trong khoảnh khắc, thanh kiếm sắc bén đã hung hãn đâm tới, khi người tộc xác chết kịp phản ứng thì đã quá muộn, lưỡi kiếm lạnh lẽo đã từ phía sau đâm xuyên qua ngực của hắn ta, đó chính là một kiếm tuyệt sát, phá nát tâm mạch của hắn ta ngay lập tức.
"Ngươi… ngươi..."
Người tộc xác chết nhìn vào mũi kiếm xuyên qua ngực mình, máu trào ra khỏi miệng, thậm chí còn không hét lên nổi.
Phụt!
Triệu Bân rút kiếm ra, thân thể của người tộc xác chết ngã xuống đất, không ngừng co giật trào máu miệng, đến chết hắn ta cũng không thể hiểu nổi tại sao mình tới đây tìm bảo bối mà lại phải chết thảm như thế.
"Tên thứ hai".
Triệu Bân nhanh chóng lục trong người của hắn ta, thứ gì có thể lấy đi đều tuyệt đối không bỏ sót.
Á!
Đột nhiên, một tiếng hét thất thanh vang lên khiến cho hắn phải nhíu mày.
Xem ra, ở trong cái nơi gọi là cửa sống này còn có không ít cơ quan ẩn, đã có kẻ vô ý động vào cơ quan, hơn nữa còn đang ở rất gần hắn, hắn vội vàng xử lý chiến trường, sau đó lao thẳng về phía bên đó.
Đập vào mắt hắn chính là một cảnh tượng đẫm máu, một tên có cảnh giới Huyền Dương đỉnh phong đã bị một ngọn giáo dài đóng đinh lên vách đá, sau đó hắn ta lại rút ngọn giáo dài ra, thất tha thất thểu, mất máu tới mức đứng còn không vững.
"Tốc chiến tốc thắng".
Triệu Bân một hơi ném ra hơn mười ngọn phi đao, một nửa trong số đó có treo bùa nổ, một nửa còn lại thì treo bùa lôi quang.
"Kẻ nào?"
Người tộc xác chết kia quát lớn, cố gắng bám vào vách đá để đứng vững, bùa nổ cùng với bùa lôi quang nổ tung trước mắt hắn ta, bùa nổ khó có thể khiến hắn ta chết, nhưng bùa lôi quang thì khác, nó khiến cho hắn ta hoa mắt và mất cảnh giác, chuẩn bị cho trận tập sát tiếp theo.
Chỉ trong chớp mắt, Triệu Bân đã sáp tới gần, ngọn giáo của hắn còn có lôi điện quanh quẩn, thêm vào khí huyền hoàng, hắn còn dán thêm một lá bùa hỗ trợ lôi uy, ngọn giáo xuyên thủng trái tim của người tộc xác chết kia, đóng đinh hắn ta lên vách đá một lần nữa.
Một chiêu tuyệt sát hoàn hảo.
Nếu như người tộc xác chết này không bị thương nặng thì sẽ rất khó để có thể một kích tuyệt sát hắn ta, nhưng ai bảo hắn ta lại bị thương nặng, hơn nữa còn bị bùa nổ làm cho bị thương thêm, chân nguyên hộ thể đều đã được huy động để chữa trị vết thương cho nên mới tạo ra cho Triệu Bân một khoảng trống lớn để đâm vào.
Á!
Trong mê cung của lăng mộ, thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng la hét thảm thiết.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Người của tộc xác chết lại tới, buồn cười là khi hắn ta đi qua ngã ba thì không hề để ý thấy Triệu Bân đang ngồi xổm.Hắn cầm thanh kiếm trong tay, nhanh chóng sáp lại gần người tộc xác chết.Keng!Trong khoảnh khắc, thanh kiếm sắc bén đã hung hãn đâm tới, khi người tộc xác chết kịp phản ứng thì đã quá muộn, lưỡi kiếm lạnh lẽo đã từ phía sau đâm xuyên qua ngực của hắn ta, đó chính là một kiếm tuyệt sát, phá nát tâm mạch của hắn ta ngay lập tức."Ngươi… ngươi..."Người tộc xác chết nhìn vào mũi kiếm xuyên qua ngực mình, máu trào ra khỏi miệng, thậm chí còn không hét lên nổi.Phụt!Triệu Bân rút kiếm ra, thân thể của người tộc xác chết ngã xuống đất, không ngừng co giật trào máu miệng, đến chết hắn ta cũng không thể hiểu nổi tại sao mình tới đây tìm bảo bối mà lại phải chết thảm như thế."Tên thứ hai".Triệu Bân nhanh chóng lục trong người của hắn ta, thứ gì có thể lấy đi đều tuyệt đối không bỏ sót.Á!Đột nhiên, một tiếng hét thất thanh vang lên khiến cho hắn phải nhíu mày.Xem ra, ở trong cái nơi gọi là cửa sống này còn có không ít cơ quan ẩn, đã có kẻ vô ý động vào cơ quan, hơn nữa còn đang ở rất gần hắn, hắn vội vàng xử lý chiến trường, sau đó lao thẳng về phía bên đó.Đập vào mắt hắn chính là một cảnh tượng đẫm máu, một tên có cảnh giới Huyền Dương đỉnh phong đã bị một ngọn giáo dài đóng đinh lên vách đá, sau đó hắn ta lại rút ngọn giáo dài ra, thất tha thất thểu, mất máu tới mức đứng còn không vững."Tốc chiến tốc thắng".Triệu Bân một hơi ném ra hơn mười ngọn phi đao, một nửa trong số đó có treo bùa nổ, một nửa còn lại thì treo bùa lôi quang."Kẻ nào?"Người tộc xác chết kia quát lớn, cố gắng bám vào vách đá để đứng vững, bùa nổ cùng với bùa lôi quang nổ tung trước mắt hắn ta, bùa nổ khó có thể khiến hắn ta chết, nhưng bùa lôi quang thì khác, nó khiến cho hắn ta hoa mắt và mất cảnh giác, chuẩn bị cho trận tập sát tiếp theo.Chỉ trong chớp mắt, Triệu Bân đã sáp tới gần, ngọn giáo của hắn còn có lôi điện quanh quẩn, thêm vào khí huyền hoàng, hắn còn dán thêm một lá bùa hỗ trợ lôi uy, ngọn giáo xuyên thủng trái tim của người tộc xác chết kia, đóng đinh hắn ta lên vách đá một lần nữa.Một chiêu tuyệt sát hoàn hảo.Nếu như người tộc xác chết này không bị thương nặng thì sẽ rất khó để có thể một kích tuyệt sát hắn ta, nhưng ai bảo hắn ta lại bị thương nặng, hơn nữa còn bị bùa nổ làm cho bị thương thêm, chân nguyên hộ thể đều đã được huy động để chữa trị vết thương cho nên mới tạo ra cho Triệu Bân một khoảng trống lớn để đâm vào.Á!Trong mê cung của lăng mộ, thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng la hét thảm thiết..