Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 757: 757: Dường Như Có Một Âm Thanh Vang Lên

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đang quan sát thì Triệu Bân đột nhiên cảm nhận được dao động khác thường.Hắn ngoái đầu lại theo bản năng, sau khi cảm nhận thì cuối cùng dừng lại ở phần mộ chính.“Cái gì thế này”.Triệu Bân khẽ nói, chậm rãi đi tới.Trước đó khi hai vị vua đối đầu nhau thì ngôi mộ cổ đã sập xuống.Hắn chuyển từng tảng đá lớn ra, dù ngôi mộ chính đã bị hủy nhưng tế đàn đặt quan tài đồng vẫn còn đó, hơn nữa nó còn cả huyền cơ, ở giữa có chỗ lõm xuống, nơi đó có một cái hộp ngọc màu vàng.Dao động khác lạ đó phát ra từ chiếc hộp ngọc này.“Vật chôn theo?”Triệu Bân nhỏ giọng nói, giơ tay lấy ra.Không chạm còn đỡ, vừa đụng vào thì hộp ngọc đã nổ tung khiến hắn ngã khỏi tế đàn, đến khi hắn bò dậy thì trông thấy giữa những mãnh vỡ của hộp ngọc có vầng sáng màu vàng, không đúng, không phải vầng sáng mà là chất lỏng, chất lỏng màu vàng, rực rỡ sáng lóa, chói hết cả mắt.“Đó… Là cái gì?”Triệu Bân ngửa đầu lên, ngạc nhiên nhìn.Giấu kín thế này, trước đó còn bị quan tài đồng đè lên, có lẽ không phải là vật phàm.Soạt!Vừa ngước lên thì chất lỏng màu vàng đó… Lại hóa thành vầng sáng lao về phía hắn.Triệu Bân còn chưa kịp phản ứng thì chất lỏng màu vàng đã chui vào đan điền.A!Triệu Bân hừ một tiếng đầy khó chịu, bụm chặt lấy bụng dưới.Đến khi hắn đứng vững lại, nhìn vào trong cơ thể thì thấy chất lỏng màu vàng kim đã thẩm thấu vào đan điền, không chỉ thẩm thấu vào mà còn gây ra không ít chuyện bên trong.Khí hải chân nguyên vốn dĩ yên tĩnh bỗng cuồn cuộn sóng trào, một luồng sức mạnh cực lớn đẩy đan điền của hắn lớn ra từng tấc.Ư…Triệu Bân lại r*n r*, cảm giác đau như bị dao khoét lan từ bụng dưới ra khắp cơ thể.Vù!Dường như có một âm thanh vang lên..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đang quan sát thì Triệu Bân đột nhiên cảm nhận được dao động khác thường.

Hắn ngoái đầu lại theo bản năng, sau khi cảm nhận thì cuối cùng dừng lại ở phần mộ chính.

“Cái gì thế này”.

Triệu Bân khẽ nói, chậm rãi đi tới.

Trước đó khi hai vị vua đối đầu nhau thì ngôi mộ cổ đã sập xuống.

Hắn chuyển từng tảng đá lớn ra, dù ngôi mộ chính đã bị hủy nhưng tế đàn đặt quan tài đồng vẫn còn đó, hơn nữa nó còn cả huyền cơ, ở giữa có chỗ lõm xuống, nơi đó có một cái hộp ngọc màu vàng.

Dao động khác lạ đó phát ra từ chiếc hộp ngọc này.

“Vật chôn theo?”

Triệu Bân nhỏ giọng nói, giơ tay lấy ra.

Không chạm còn đỡ, vừa đụng vào thì hộp ngọc đã nổ tung khiến hắn ngã khỏi tế đàn, đến khi hắn bò dậy thì trông thấy giữa những mãnh vỡ của hộp ngọc có vầng sáng màu vàng, không đúng, không phải vầng sáng mà là chất lỏng, chất lỏng màu vàng, rực rỡ sáng lóa, chói hết cả mắt.

“Đó… Là cái gì?”

Triệu Bân ngửa đầu lên, ngạc nhiên nhìn.

Giấu kín thế này, trước đó còn bị quan tài đồng đè lên, có lẽ không phải là vật phàm.

Soạt!

Vừa ngước lên thì chất lỏng màu vàng đó… Lại hóa thành vầng sáng lao về phía hắn.

Triệu Bân còn chưa kịp phản ứng thì chất lỏng màu vàng đã chui vào đan điền.

A!

Triệu Bân hừ một tiếng đầy khó chịu, bụm chặt lấy bụng dưới.

Đến khi hắn đứng vững lại, nhìn vào trong cơ thể thì thấy chất lỏng màu vàng kim đã thẩm thấu vào đan điền, không chỉ thẩm thấu vào mà còn gây ra không ít chuyện bên trong.

Khí hải chân nguyên vốn dĩ yên tĩnh bỗng cuồn cuộn sóng trào, một luồng sức mạnh cực lớn đẩy đan điền của hắn lớn ra từng tấc.

Ư…

Triệu Bân lại r*n r*, cảm giác đau như bị dao khoét lan từ bụng dưới ra khắp cơ thể.

Vù!

Dường như có một âm thanh vang lên.

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đang quan sát thì Triệu Bân đột nhiên cảm nhận được dao động khác thường.Hắn ngoái đầu lại theo bản năng, sau khi cảm nhận thì cuối cùng dừng lại ở phần mộ chính.“Cái gì thế này”.Triệu Bân khẽ nói, chậm rãi đi tới.Trước đó khi hai vị vua đối đầu nhau thì ngôi mộ cổ đã sập xuống.Hắn chuyển từng tảng đá lớn ra, dù ngôi mộ chính đã bị hủy nhưng tế đàn đặt quan tài đồng vẫn còn đó, hơn nữa nó còn cả huyền cơ, ở giữa có chỗ lõm xuống, nơi đó có một cái hộp ngọc màu vàng.Dao động khác lạ đó phát ra từ chiếc hộp ngọc này.“Vật chôn theo?”Triệu Bân nhỏ giọng nói, giơ tay lấy ra.Không chạm còn đỡ, vừa đụng vào thì hộp ngọc đã nổ tung khiến hắn ngã khỏi tế đàn, đến khi hắn bò dậy thì trông thấy giữa những mãnh vỡ của hộp ngọc có vầng sáng màu vàng, không đúng, không phải vầng sáng mà là chất lỏng, chất lỏng màu vàng, rực rỡ sáng lóa, chói hết cả mắt.“Đó… Là cái gì?”Triệu Bân ngửa đầu lên, ngạc nhiên nhìn.Giấu kín thế này, trước đó còn bị quan tài đồng đè lên, có lẽ không phải là vật phàm.Soạt!Vừa ngước lên thì chất lỏng màu vàng đó… Lại hóa thành vầng sáng lao về phía hắn.Triệu Bân còn chưa kịp phản ứng thì chất lỏng màu vàng đã chui vào đan điền.A!Triệu Bân hừ một tiếng đầy khó chịu, bụm chặt lấy bụng dưới.Đến khi hắn đứng vững lại, nhìn vào trong cơ thể thì thấy chất lỏng màu vàng kim đã thẩm thấu vào đan điền, không chỉ thẩm thấu vào mà còn gây ra không ít chuyện bên trong.Khí hải chân nguyên vốn dĩ yên tĩnh bỗng cuồn cuộn sóng trào, một luồng sức mạnh cực lớn đẩy đan điền của hắn lớn ra từng tấc.Ư…Triệu Bân lại r*n r*, cảm giác đau như bị dao khoét lan từ bụng dưới ra khắp cơ thể.Vù!Dường như có một âm thanh vang lên..

Chương 757: 757: Dường Như Có Một Âm Thanh Vang Lên