Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 758: 758: “đúng Là Tạo Hóa!”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Tuy đan điền đã rách toạc nhưng chân nguyên của hắn thì không hề bị phân tán, ngược lại… nó biến thành một vùng khói trắng giống như tạo ra một thế giới khác, bên trên là mây mù giăng lối, bên dưới là khí hải sáng choang.Đến lúc này, những biến đổi lớn mới dừng lại.Nhưng trạng thái của Triệu Bân thì không hề tốt chút nào, hắn bò trên mặt đất, thở hổn hển, không ngừng rên la.Có lẽ vì quá đau, đau đến mức gân xanh trên trán hắn nổi hết lên, đau đến mức hai mắt hằn lên gân máu khiến tròng mắt như biến thành màu đỏ, còn khuôn mặt thì cũng trở nên dữ tợn đầy đáng sợ.Không biết đến lúc nào thì cơn đau mới từ từ thuyên giảm.Triệu Bân vẫn còn đang th* d*c, mồ hôi nhễ nhại, dường như hắn đã đi một vòng ở Quỷ Môn Quan.Lúc này, khi hắn nhìn vào đan điền lần nữa thì hắn đã ngây ra rất lâu, đan điền đã bị nứt nhưng chân nguyên không chỉ không bị tan đi mà ngược lại còn biến thành một vùng biển màu vàng lấp lánh, mỗi lần sóng cuộn trào lên thì hắn đều thấy hừng hực toàn thân, đó là khí huyết, là khí tức cực kì lớn mạnh, sinh linh lực cũng mạnh thêm không ít.“Đây là… Đan hải sao?”Triệu Bân lên tiếng, giọng nói vẫn còn khàn khàn, biểu cảm trên mặt là sự khó tin.Đan hải cũng giống như võ hồn, chỉ có tu luyện đến cấp Thiên Võ thì mới có tư cách khai thông.Đan điền và đan hải.Nghe thôi cũng biết đan hải cao hơn đan điền một cấp rồi.Không ngờ dung hòa chất lỏng màu vàng kim, làm nổ tung đan điền thì lại có thể tạo ra được đan hải.Niềm vui bất ngờ này khiến hắn không kịp trở tay.“Vậy… Rốt cuộc là gì?”Triệu Bân chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng giống như đang nằm mơ.Chỉ một loại chất lỏng màu vàng kim mà có thể tạo ra được đan hải, thế này cũng bá đạo thật đấy.“Đồ của thần tiên sao?”, Triệu Bân thầm hỏi trong lòng.Tiếc là Nguyệt Thần đã bế quan, nếu như cô ta còn tỉnh thì hắn có thể hỏi cô ta rồi.Một lúc lâu sau, Triệu Bân mới phản ứng lại, hắn siết chặt tay thành nắm đấm, sức mạnh cực lớn khiến hắn vô cùng phấn khích, trong máu như có ngọn lửa hừng hực đang cháy, hắn rất muốn tìm ai đó đánh một trận.Cũng đúng thôi, đan điền và đan hải không cùng một đẳng cấp.Nếu như đã không thuộc cùng một đẳng cấp thì đương nhiên sức mạnh mà chúng chứa đựng cũng sẽ không giống nhau.Nếu như đan điền là vật chứa thì đương nhiên đan hải cũng vậy.Lượng chân nguyên mà chúng có thể chứa tất nhiên không thể nào so sánh với nhau được, đương nhiên chân nguyên có thể sử dụng cũng vượt xa so với đan điền.Có điều, đan hải của hắn chỉ là cấp Chân Linh, cũng giống như võ hồn của hắn, đan hải cũng bị tu vi giới hạn, chờ đến khi tăng cấp thì đan hải cũng sẽ lớn lên theo.“Đúng là tạo hóa!”.
Tuy đan điền đã rách toạc nhưng chân nguyên của hắn thì không hề bị phân tán, ngược lại… nó biến thành một vùng khói trắng giống như tạo ra một thế giới khác, bên trên là mây mù giăng lối, bên dưới là khí hải sáng choang.
Đến lúc này, những biến đổi lớn mới dừng lại.
Nhưng trạng thái của Triệu Bân thì không hề tốt chút nào, hắn bò trên mặt đất, thở hổn hển, không ngừng rên la.
Có lẽ vì quá đau, đau đến mức gân xanh trên trán hắn nổi hết lên, đau đến mức hai mắt hằn lên gân máu khiến tròng mắt như biến thành màu đỏ, còn khuôn mặt thì cũng trở nên dữ tợn đầy đáng sợ.
Không biết đến lúc nào thì cơn đau mới từ từ thuyên giảm.
Triệu Bân vẫn còn đang th* d*c, mồ hôi nhễ nhại, dường như hắn đã đi một vòng ở Quỷ Môn Quan.
Lúc này, khi hắn nhìn vào đan điền lần nữa thì hắn đã ngây ra rất lâu, đan điền đã bị nứt nhưng chân nguyên không chỉ không bị tan đi mà ngược lại còn biến thành một vùng biển màu vàng lấp lánh, mỗi lần sóng cuộn trào lên thì hắn đều thấy hừng hực toàn thân, đó là khí huyết, là khí tức cực kì lớn mạnh, sinh linh lực cũng mạnh thêm không ít.
“Đây là… Đan hải sao?”
Triệu Bân lên tiếng, giọng nói vẫn còn khàn khàn, biểu cảm trên mặt là sự khó tin.
Đan hải cũng giống như võ hồn, chỉ có tu luyện đến cấp Thiên Võ thì mới có tư cách khai thông.
Đan điền và đan hải.
Nghe thôi cũng biết đan hải cao hơn đan điền một cấp rồi.
Không ngờ dung hòa chất lỏng màu vàng kim, làm nổ tung đan điền thì lại có thể tạo ra được đan hải.
Niềm vui bất ngờ này khiến hắn không kịp trở tay.
“Vậy… Rốt cuộc là gì?”
Triệu Bân chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng giống như đang nằm mơ.
Chỉ một loại chất lỏng màu vàng kim mà có thể tạo ra được đan hải, thế này cũng bá đạo thật đấy.
“Đồ của thần tiên sao?”, Triệu Bân thầm hỏi trong lòng.
Tiếc là Nguyệt Thần đã bế quan, nếu như cô ta còn tỉnh thì hắn có thể hỏi cô ta rồi.
Một lúc lâu sau, Triệu Bân mới phản ứng lại, hắn siết chặt tay thành nắm đấm, sức mạnh cực lớn khiến hắn vô cùng phấn khích, trong máu như có ngọn lửa hừng hực đang cháy, hắn rất muốn tìm ai đó đánh một trận.
Cũng đúng thôi, đan điền và đan hải không cùng một đẳng cấp.
Nếu như đã không thuộc cùng một đẳng cấp thì đương nhiên sức mạnh mà chúng chứa đựng cũng sẽ không giống nhau.
Nếu như đan điền là vật chứa thì đương nhiên đan hải cũng vậy.
Lượng chân nguyên mà chúng có thể chứa tất nhiên không thể nào so sánh với nhau được, đương nhiên chân nguyên có thể sử dụng cũng vượt xa so với đan điền.
Có điều, đan hải của hắn chỉ là cấp Chân Linh, cũng giống như võ hồn của hắn, đan hải cũng bị tu vi giới hạn, chờ đến khi tăng cấp thì đan hải cũng sẽ lớn lên theo.
“Đúng là tạo hóa!”.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Tuy đan điền đã rách toạc nhưng chân nguyên của hắn thì không hề bị phân tán, ngược lại… nó biến thành một vùng khói trắng giống như tạo ra một thế giới khác, bên trên là mây mù giăng lối, bên dưới là khí hải sáng choang.Đến lúc này, những biến đổi lớn mới dừng lại.Nhưng trạng thái của Triệu Bân thì không hề tốt chút nào, hắn bò trên mặt đất, thở hổn hển, không ngừng rên la.Có lẽ vì quá đau, đau đến mức gân xanh trên trán hắn nổi hết lên, đau đến mức hai mắt hằn lên gân máu khiến tròng mắt như biến thành màu đỏ, còn khuôn mặt thì cũng trở nên dữ tợn đầy đáng sợ.Không biết đến lúc nào thì cơn đau mới từ từ thuyên giảm.Triệu Bân vẫn còn đang th* d*c, mồ hôi nhễ nhại, dường như hắn đã đi một vòng ở Quỷ Môn Quan.Lúc này, khi hắn nhìn vào đan điền lần nữa thì hắn đã ngây ra rất lâu, đan điền đã bị nứt nhưng chân nguyên không chỉ không bị tan đi mà ngược lại còn biến thành một vùng biển màu vàng lấp lánh, mỗi lần sóng cuộn trào lên thì hắn đều thấy hừng hực toàn thân, đó là khí huyết, là khí tức cực kì lớn mạnh, sinh linh lực cũng mạnh thêm không ít.“Đây là… Đan hải sao?”Triệu Bân lên tiếng, giọng nói vẫn còn khàn khàn, biểu cảm trên mặt là sự khó tin.Đan hải cũng giống như võ hồn, chỉ có tu luyện đến cấp Thiên Võ thì mới có tư cách khai thông.Đan điền và đan hải.Nghe thôi cũng biết đan hải cao hơn đan điền một cấp rồi.Không ngờ dung hòa chất lỏng màu vàng kim, làm nổ tung đan điền thì lại có thể tạo ra được đan hải.Niềm vui bất ngờ này khiến hắn không kịp trở tay.“Vậy… Rốt cuộc là gì?”Triệu Bân chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng giống như đang nằm mơ.Chỉ một loại chất lỏng màu vàng kim mà có thể tạo ra được đan hải, thế này cũng bá đạo thật đấy.“Đồ của thần tiên sao?”, Triệu Bân thầm hỏi trong lòng.Tiếc là Nguyệt Thần đã bế quan, nếu như cô ta còn tỉnh thì hắn có thể hỏi cô ta rồi.Một lúc lâu sau, Triệu Bân mới phản ứng lại, hắn siết chặt tay thành nắm đấm, sức mạnh cực lớn khiến hắn vô cùng phấn khích, trong máu như có ngọn lửa hừng hực đang cháy, hắn rất muốn tìm ai đó đánh một trận.Cũng đúng thôi, đan điền và đan hải không cùng một đẳng cấp.Nếu như đã không thuộc cùng một đẳng cấp thì đương nhiên sức mạnh mà chúng chứa đựng cũng sẽ không giống nhau.Nếu như đan điền là vật chứa thì đương nhiên đan hải cũng vậy.Lượng chân nguyên mà chúng có thể chứa tất nhiên không thể nào so sánh với nhau được, đương nhiên chân nguyên có thể sử dụng cũng vượt xa so với đan điền.Có điều, đan hải của hắn chỉ là cấp Chân Linh, cũng giống như võ hồn của hắn, đan hải cũng bị tu vi giới hạn, chờ đến khi tăng cấp thì đan hải cũng sẽ lớn lên theo.“Đúng là tạo hóa!”.