Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 935: 935: “rốt Cuộc Ngươi Là Ai”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Ngay lập tức, một lá bùa ảo ảnh xuất hiện, đè ép Triệu Bân từ trên cao.Đồng thời thanh niên áo trắng cũng nhấc kiếm lên phối hợp đánh với Liễu Như Nguyệt.Triệu Bân không thèm nhìn là đã chém luôn lá bùa lớn, sau đó hắn lách mình tránh được đòn chí mạng của thanh niên áo trắng, rồi trở tay bổ ra ngoài, tiện thể tặng thêm hai lá bùa nổ.“Giết”.Không đợi khói tản bớt, thanh niên áo trắng gầm lên, liên tục tung ra bí thuật.Vẻ mặt Liễu Như Nguyệt cũng lạnh hẳn đi, khí thế cũng tăng cao, cuối cùng cô ta cũng dùng toàn lực.Ầm! Rầm!Trận chiến hai đánh một, hai bên lần lượt dùng bí thuật để đánh, kiếm quang, chưởng ấn, quyền ảnh… ùn ùn kéo đến, sát khí mãnh liệt, huyết mạch dâng cao, sinh lực dâng trào.Cả ba đánh rất kịch liệt, mỗi một tia lửa tóe ra khi va chạm còn chói mắt hơn cả bùa lôi quang.“Một cảnh giới Chân Linh sao lại có nhiều chân nguyên như thế?”Thanh niên áo trắng nghiến răng nghiến lợi, vừa tức giận vừa đờ đẫn, ngay cả Huyền Dương tầng ba như hắn ta cũng không chống đỡ được việc tiêu hao sức lực, đối phương thì chẳng hề có dấu hiệu bị kiệt sức, ngược lại càng đánh càng hăng.“Cảnh giới Chân Linh không thể mạnh như thế, hắn đang che giấu tu vi sao?”Liễu Như Nguyệt nhíu mày, cũng thất thần trong chốc lát.Cô ta cứ có cảm giác người đang đánh với họ không phải cảnh giới Chân Linh mà là một cao thủ cảnh giới Địa Tạng, khí huyết dồi dào, nội lực mạnh mẽ, bí thuật hung hãn, những thứ này đều không phải là thứ mà một cảnh giới Chân Linh nên có.Càng đáng sợ hơn là đối phương không hề có huyết mạch đặc biệt.Điều này làm cô ta cho rằng đó là một võ tu cao cấp đã rớt xuống cảnh giới Chân Linh.Nếu không sao lại có chiến lực mạnh như thế?Ầm!Đòn tấn công cuối cùng đó khiến ba người đều bị chấn động lùi về sau.Nhìn bộ dạng cả ba đều rất nhếch nhác, trong đó cũng có cả Triệu Bân.Một người đánh hai, không bị thương là chuyện không thể, đánh bại hai người rất dễ, tiêu diệt hai người mới khó.Dù có mở ra bí thuật Kỳ Lân Ma Hóa, hắn cũng không chắc có thể thành công, có lẽ lực chiến đấu của đệ tử Thiên Tông không mạnh nhưng lại có rất nhiều cách để bảo vệ mạng sống.Nếu hắn đoán không lầm thì hai người này đều còn át chủ bài.Nhất là Liễu Như Nguyệt, đến lúc này, cô ta cũng chưa dùng đến cấm thuật Thiên Linh, không phải bất đắc dĩ thì cô ta sẽ không động đến, vì cái giá phải trả khi dùng nó quá là thê thảm, đó là giảm tuổi thọ, hơn nữa thời gian suy yếu sau đó cũng khá dài.“Rốt cuộc ngươi là ai?”Thanh niên áo trắng rít lên, hắn ta đã bị đánh đến mức không còn chút tự tin nào nữa.Cảnh giới Chân Linh có lực chiến đấu như thế, nói là hạng vô danh tiểu tốt thì ma còn chả tin.Sắc mặt Liễu Như Nguyệt rất khó coi, biểu cảm cực kỳ lạnh lùng, nếu Triệu Bân không phá rối thì cô ta đã lấy được quả Thiên Linh rồi.

Ngay lập tức, một lá bùa ảo ảnh xuất hiện, đè ép Triệu Bân từ trên cao.

Đồng thời thanh niên áo trắng cũng nhấc kiếm lên phối hợp đánh với Liễu Như Nguyệt.

Triệu Bân không thèm nhìn là đã chém luôn lá bùa lớn, sau đó hắn lách mình tránh được đòn chí mạng của thanh niên áo trắng, rồi trở tay bổ ra ngoài, tiện thể tặng thêm hai lá bùa nổ.

“Giết”.

Không đợi khói tản bớt, thanh niên áo trắng gầm lên, liên tục tung ra bí thuật.

Vẻ mặt Liễu Như Nguyệt cũng lạnh hẳn đi, khí thế cũng tăng cao, cuối cùng cô ta cũng dùng toàn lực.

Ầm! Rầm!

Trận chiến hai đánh một, hai bên lần lượt dùng bí thuật để đánh, kiếm quang, chưởng ấn, quyền ảnh… ùn ùn kéo đến, sát khí mãnh liệt, huyết mạch dâng cao, sinh lực dâng trào.

Cả ba đánh rất kịch liệt, mỗi một tia lửa tóe ra khi va chạm còn chói mắt hơn cả bùa lôi quang.

“Một cảnh giới Chân Linh sao lại có nhiều chân nguyên như thế?”

Thanh niên áo trắng nghiến răng nghiến lợi, vừa tức giận vừa đờ đẫn, ngay cả Huyền Dương tầng ba như hắn ta cũng không chống đỡ được việc tiêu hao sức lực, đối phương thì chẳng hề có dấu hiệu bị kiệt sức, ngược lại càng đánh càng hăng.

“Cảnh giới Chân Linh không thể mạnh như thế, hắn đang che giấu tu vi sao?”

Liễu Như Nguyệt nhíu mày, cũng thất thần trong chốc lát.

Cô ta cứ có cảm giác người đang đánh với họ không phải cảnh giới Chân Linh mà là một cao thủ cảnh giới Địa Tạng, khí huyết dồi dào, nội lực mạnh mẽ, bí thuật hung hãn, những thứ này đều không phải là thứ mà một cảnh giới Chân Linh nên có.

Càng đáng sợ hơn là đối phương không hề có huyết mạch đặc biệt.

Điều này làm cô ta cho rằng đó là một võ tu cao cấp đã rớt xuống cảnh giới Chân Linh.

Nếu không sao lại có chiến lực mạnh như thế?

Ầm!

Đòn tấn công cuối cùng đó khiến ba người đều bị chấn động lùi về sau.

Nhìn bộ dạng cả ba đều rất nhếch nhác, trong đó cũng có cả Triệu Bân.

Một người đánh hai, không bị thương là chuyện không thể, đánh bại hai người rất dễ, tiêu diệt hai người mới khó.

Dù có mở ra bí thuật Kỳ Lân Ma Hóa, hắn cũng không chắc có thể thành công, có lẽ lực chiến đấu của đệ tử Thiên Tông không mạnh nhưng lại có rất nhiều cách để bảo vệ mạng sống.

Nếu hắn đoán không lầm thì hai người này đều còn át chủ bài.

Nhất là Liễu Như Nguyệt, đến lúc này, cô ta cũng chưa dùng đến cấm thuật Thiên Linh, không phải bất đắc dĩ thì cô ta sẽ không động đến, vì cái giá phải trả khi dùng nó quá là thê thảm, đó là giảm tuổi thọ, hơn nữa thời gian suy yếu sau đó cũng khá dài.

“Rốt cuộc ngươi là ai?”

Thanh niên áo trắng rít lên, hắn ta đã bị đánh đến mức không còn chút tự tin nào nữa.

Cảnh giới Chân Linh có lực chiến đấu như thế, nói là hạng vô danh tiểu tốt thì ma còn chả tin.

Sắc mặt Liễu Như Nguyệt rất khó coi, biểu cảm cực kỳ lạnh lùng, nếu Triệu Bân không phá rối thì cô ta đã lấy được quả Thiên Linh rồi.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Ngay lập tức, một lá bùa ảo ảnh xuất hiện, đè ép Triệu Bân từ trên cao.Đồng thời thanh niên áo trắng cũng nhấc kiếm lên phối hợp đánh với Liễu Như Nguyệt.Triệu Bân không thèm nhìn là đã chém luôn lá bùa lớn, sau đó hắn lách mình tránh được đòn chí mạng của thanh niên áo trắng, rồi trở tay bổ ra ngoài, tiện thể tặng thêm hai lá bùa nổ.“Giết”.Không đợi khói tản bớt, thanh niên áo trắng gầm lên, liên tục tung ra bí thuật.Vẻ mặt Liễu Như Nguyệt cũng lạnh hẳn đi, khí thế cũng tăng cao, cuối cùng cô ta cũng dùng toàn lực.Ầm! Rầm!Trận chiến hai đánh một, hai bên lần lượt dùng bí thuật để đánh, kiếm quang, chưởng ấn, quyền ảnh… ùn ùn kéo đến, sát khí mãnh liệt, huyết mạch dâng cao, sinh lực dâng trào.Cả ba đánh rất kịch liệt, mỗi một tia lửa tóe ra khi va chạm còn chói mắt hơn cả bùa lôi quang.“Một cảnh giới Chân Linh sao lại có nhiều chân nguyên như thế?”Thanh niên áo trắng nghiến răng nghiến lợi, vừa tức giận vừa đờ đẫn, ngay cả Huyền Dương tầng ba như hắn ta cũng không chống đỡ được việc tiêu hao sức lực, đối phương thì chẳng hề có dấu hiệu bị kiệt sức, ngược lại càng đánh càng hăng.“Cảnh giới Chân Linh không thể mạnh như thế, hắn đang che giấu tu vi sao?”Liễu Như Nguyệt nhíu mày, cũng thất thần trong chốc lát.Cô ta cứ có cảm giác người đang đánh với họ không phải cảnh giới Chân Linh mà là một cao thủ cảnh giới Địa Tạng, khí huyết dồi dào, nội lực mạnh mẽ, bí thuật hung hãn, những thứ này đều không phải là thứ mà một cảnh giới Chân Linh nên có.Càng đáng sợ hơn là đối phương không hề có huyết mạch đặc biệt.Điều này làm cô ta cho rằng đó là một võ tu cao cấp đã rớt xuống cảnh giới Chân Linh.Nếu không sao lại có chiến lực mạnh như thế?Ầm!Đòn tấn công cuối cùng đó khiến ba người đều bị chấn động lùi về sau.Nhìn bộ dạng cả ba đều rất nhếch nhác, trong đó cũng có cả Triệu Bân.Một người đánh hai, không bị thương là chuyện không thể, đánh bại hai người rất dễ, tiêu diệt hai người mới khó.Dù có mở ra bí thuật Kỳ Lân Ma Hóa, hắn cũng không chắc có thể thành công, có lẽ lực chiến đấu của đệ tử Thiên Tông không mạnh nhưng lại có rất nhiều cách để bảo vệ mạng sống.Nếu hắn đoán không lầm thì hai người này đều còn át chủ bài.Nhất là Liễu Như Nguyệt, đến lúc này, cô ta cũng chưa dùng đến cấm thuật Thiên Linh, không phải bất đắc dĩ thì cô ta sẽ không động đến, vì cái giá phải trả khi dùng nó quá là thê thảm, đó là giảm tuổi thọ, hơn nữa thời gian suy yếu sau đó cũng khá dài.“Rốt cuộc ngươi là ai?”Thanh niên áo trắng rít lên, hắn ta đã bị đánh đến mức không còn chút tự tin nào nữa.Cảnh giới Chân Linh có lực chiến đấu như thế, nói là hạng vô danh tiểu tốt thì ma còn chả tin.Sắc mặt Liễu Như Nguyệt rất khó coi, biểu cảm cực kỳ lạnh lùng, nếu Triệu Bân không phá rối thì cô ta đã lấy được quả Thiên Linh rồi.

Chương 935: 935: “rốt Cuộc Ngươi Là Ai”