Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 936: 936: Con Đường Thoát Hiểm Vô Cùng Khó Khăn
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nhưng câu hỏi của người thanh niên áo trắng cũng chính là câu hỏi của cô ta.Trên thế giới có nhiều yêu nghiệt như vậy, ít nhất tên này cũng phải có một cái tên húy chứ.Đánh với nhau đến hơn nửa đêm rồi mà họ cũng không biết đối phương trông như thế nào, cũng không biết lai lịch của đối phương ra sao, lần này trở về e rằng không thể ngủ yên ổn được rồi.“Có lẽ tên kia đã trốn thoát rồi!”Triệu Bân lẩm bẩm, về phần thanh niên áo trắng, hắn ta hoàn toàn không nghe.Đến tận bây giờ, thì đại chiến cũng nên kết thúc rồi.Vốn dĩ là để kéo dài thời gian cho lão già râu chữ bát, đánh tiếp cũng vô nghĩa.Triệu Bân rút lui, thu kiếm về.Nếu như hắn muốn đi, dù là thanh niên áo trắng và Liễu Như Nguyệt liên thủ thì cũng không thể giữ hắn lại được vì sở trường của hắn là chạy trốn, thứ được sử dụng nhiều nhất là bước Phong Thần.Hử?Lùi được hai bước, Triệu Bân không khỏi cau mày lại, vô thức nhìn xuống dưới.Mặt đất đang rung chuyển nhưng không phải vì động đất mà hình như có thứ gì đó bên dưới đang chuyển động.Ở phía đối diện, Liễu Như Nguyệt và thanh niên áo trắng cũng nhận ra điều này.Mặt đất không chỉ rung chuyển mà còn có những chỗ phồng hẳn lên, nhiều nơi đã vỡ ra, dường như đang có một con quái vật sắp sửa thoát ra từ bên dưới.A...!Một lúc sau, tiếng hét thất thanh từ một chỗ sâu truyền ra.“Cái gì thế? Đó là thứ gì vậy?”Tiếng kêu gào sợ hãi, vang lên khắp chốn.Có quái vật! Một con quái vật cực kỳ to lớn, chính xác hơn thì là một con Thụ Yêu, nó chui từ dưới đất lên, cao chừng trăm trượng, ba mươi tới năm mươi người ôm cũng không hết, từng cái dây leo giống như xúc tu, chẳng khác nào những con trăn khổng lồ, kéo dài ra bốn phía.Mấy võ tu, yêu thú chạy trốn đa phần đều bị cuốn lấy, kéo vào trong bóng tối, nuốt thành thịt nát xương tan.“Chạy thôi!”Tiếng kêu gào tràn ngập cả màn đêm mờ ảo.Những người trước đó cướp lấy Thiên Linh quả cũng không cần bảo bối nữa, dù là cảnh giới Địa Tạng hay Huyền Dương, người sau chạy còn nhanh hơn người trước.Đó không phải Thụ Yêu bình thường, nhìn cái kích thước kia ít nhất cũng phải ngàn năm rồi, trông khí thế của nó mà xem, ít nhất cũng phải là cảnh giới Địa Tạng đỉnh cao.Xét theo cảnh giới võ tu, thứ này cũng đã lên tới cấp bậc Chuẩn Thiên rồi, tiếng rít của nó khiến bán kính hàng ngàn trượng đều trở thành trạng thái chân không, những người có tu vi yếu đều bị chấn thành một màn sương máu, cho dù không chết thì cũng sẽ bị dây leo cuốn đi.“Chạy đi!”Tiếng gào thét đầy hoảng sợ đều trở thành tiếng hét phát ra từ linh hồn.Có quỷ mới biết trong Huyễn Vụ U Lâm này có một thứ cường đại như thế, ẩn nấp trong lòng đất, từ đầu đến cuối, không một ai phát hiện, chẳng những không phát hiện mà còn tùy ý cướp đoạt bảo bối trên địa bàn của nó.Như thế này thì có thể trách ai chứ? Động tĩnh quá lớn, đánh thức người ta rồi kia kìa!Vút vút!Con đường thoát hiểm vô cùng khó khăn.Thụ Yêu quá mạnh, không biết bộ rễ của nó có thể kéo dài bao xa.Đám đông cứ chạy mãi thì thấy mấy dây leo chui lên từ dưới lòng đất, vì không phòng bị, bọn họ nhìn thấy một cao thủ cảnh giới Địa Tạng bị cuốn lấy, túm đi.Có người muốn cứu, nhưng dây leo cực kỳ cứng rắn, còn có độc tính cực mạnh, chém một nhát kiếm xuống mà lại giống như chém vào tấm thép vậy, dù có thể chém đứt, nhưng khắp nơi đều là nọc độc, người bị nhiễm thì gần như chết hết.
Nhưng câu hỏi của người thanh niên áo trắng cũng chính là câu hỏi của cô ta.
Trên thế giới có nhiều yêu nghiệt như vậy, ít nhất tên này cũng phải có một cái tên húy chứ.
Đánh với nhau đến hơn nửa đêm rồi mà họ cũng không biết đối phương trông như thế nào, cũng không biết lai lịch của đối phương ra sao, lần này trở về e rằng không thể ngủ yên ổn được rồi.
“Có lẽ tên kia đã trốn thoát rồi!”
Triệu Bân lẩm bẩm, về phần thanh niên áo trắng, hắn ta hoàn toàn không nghe.
Đến tận bây giờ, thì đại chiến cũng nên kết thúc rồi.
Vốn dĩ là để kéo dài thời gian cho lão già râu chữ bát, đánh tiếp cũng vô nghĩa.
Triệu Bân rút lui, thu kiếm về.
Nếu như hắn muốn đi, dù là thanh niên áo trắng và Liễu Như Nguyệt liên thủ thì cũng không thể giữ hắn lại được vì sở trường của hắn là chạy trốn, thứ được sử dụng nhiều nhất là bước Phong Thần.
Hử?
Lùi được hai bước, Triệu Bân không khỏi cau mày lại, vô thức nhìn xuống dưới.
Mặt đất đang rung chuyển nhưng không phải vì động đất mà hình như có thứ gì đó bên dưới đang chuyển động.
Ở phía đối diện, Liễu Như Nguyệt và thanh niên áo trắng cũng nhận ra điều này.
Mặt đất không chỉ rung chuyển mà còn có những chỗ phồng hẳn lên, nhiều nơi đã vỡ ra, dường như đang có một con quái vật sắp sửa thoát ra từ bên dưới.
A...!
Một lúc sau, tiếng hét thất thanh từ một chỗ sâu truyền ra.
“Cái gì thế? Đó là thứ gì vậy?”
Tiếng kêu gào sợ hãi, vang lên khắp chốn.
Có quái vật! Một con quái vật cực kỳ to lớn, chính xác hơn thì là một con Thụ Yêu, nó chui từ dưới đất lên, cao chừng trăm trượng, ba mươi tới năm mươi người ôm cũng không hết, từng cái dây leo giống như xúc tu, chẳng khác nào những con trăn khổng lồ, kéo dài ra bốn phía.
Mấy võ tu, yêu thú chạy trốn đa phần đều bị cuốn lấy, kéo vào trong bóng tối, nuốt thành thịt nát xương tan.
“Chạy thôi!”
Tiếng kêu gào tràn ngập cả màn đêm mờ ảo.
Những người trước đó cướp lấy Thiên Linh quả cũng không cần bảo bối nữa, dù là cảnh giới Địa Tạng hay Huyền Dương, người sau chạy còn nhanh hơn người trước.
Đó không phải Thụ Yêu bình thường, nhìn cái kích thước kia ít nhất cũng phải ngàn năm rồi, trông khí thế của nó mà xem, ít nhất cũng phải là cảnh giới Địa Tạng đỉnh cao.
Xét theo cảnh giới võ tu, thứ này cũng đã lên tới cấp bậc Chuẩn Thiên rồi, tiếng rít của nó khiến bán kính hàng ngàn trượng đều trở thành trạng thái chân không, những người có tu vi yếu đều bị chấn thành một màn sương máu, cho dù không chết thì cũng sẽ bị dây leo cuốn đi.
“Chạy đi!”
Tiếng gào thét đầy hoảng sợ đều trở thành tiếng hét phát ra từ linh hồn.
Có quỷ mới biết trong Huyễn Vụ U Lâm này có một thứ cường đại như thế, ẩn nấp trong lòng đất, từ đầu đến cuối, không một ai phát hiện, chẳng những không phát hiện mà còn tùy ý cướp đoạt bảo bối trên địa bàn của nó.
Như thế này thì có thể trách ai chứ? Động tĩnh quá lớn, đánh thức người ta rồi kia kìa!
Vút vút!
Con đường thoát hiểm vô cùng khó khăn.
Thụ Yêu quá mạnh, không biết bộ rễ của nó có thể kéo dài bao xa.
Đám đông cứ chạy mãi thì thấy mấy dây leo chui lên từ dưới lòng đất, vì không phòng bị, bọn họ nhìn thấy một cao thủ cảnh giới Địa Tạng bị cuốn lấy, túm đi.
Có người muốn cứu, nhưng dây leo cực kỳ cứng rắn, còn có độc tính cực mạnh, chém một nhát kiếm xuống mà lại giống như chém vào tấm thép vậy, dù có thể chém đứt, nhưng khắp nơi đều là nọc độc, người bị nhiễm thì gần như chết hết.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nhưng câu hỏi của người thanh niên áo trắng cũng chính là câu hỏi của cô ta.Trên thế giới có nhiều yêu nghiệt như vậy, ít nhất tên này cũng phải có một cái tên húy chứ.Đánh với nhau đến hơn nửa đêm rồi mà họ cũng không biết đối phương trông như thế nào, cũng không biết lai lịch của đối phương ra sao, lần này trở về e rằng không thể ngủ yên ổn được rồi.“Có lẽ tên kia đã trốn thoát rồi!”Triệu Bân lẩm bẩm, về phần thanh niên áo trắng, hắn ta hoàn toàn không nghe.Đến tận bây giờ, thì đại chiến cũng nên kết thúc rồi.Vốn dĩ là để kéo dài thời gian cho lão già râu chữ bát, đánh tiếp cũng vô nghĩa.Triệu Bân rút lui, thu kiếm về.Nếu như hắn muốn đi, dù là thanh niên áo trắng và Liễu Như Nguyệt liên thủ thì cũng không thể giữ hắn lại được vì sở trường của hắn là chạy trốn, thứ được sử dụng nhiều nhất là bước Phong Thần.Hử?Lùi được hai bước, Triệu Bân không khỏi cau mày lại, vô thức nhìn xuống dưới.Mặt đất đang rung chuyển nhưng không phải vì động đất mà hình như có thứ gì đó bên dưới đang chuyển động.Ở phía đối diện, Liễu Như Nguyệt và thanh niên áo trắng cũng nhận ra điều này.Mặt đất không chỉ rung chuyển mà còn có những chỗ phồng hẳn lên, nhiều nơi đã vỡ ra, dường như đang có một con quái vật sắp sửa thoát ra từ bên dưới.A...!Một lúc sau, tiếng hét thất thanh từ một chỗ sâu truyền ra.“Cái gì thế? Đó là thứ gì vậy?”Tiếng kêu gào sợ hãi, vang lên khắp chốn.Có quái vật! Một con quái vật cực kỳ to lớn, chính xác hơn thì là một con Thụ Yêu, nó chui từ dưới đất lên, cao chừng trăm trượng, ba mươi tới năm mươi người ôm cũng không hết, từng cái dây leo giống như xúc tu, chẳng khác nào những con trăn khổng lồ, kéo dài ra bốn phía.Mấy võ tu, yêu thú chạy trốn đa phần đều bị cuốn lấy, kéo vào trong bóng tối, nuốt thành thịt nát xương tan.“Chạy thôi!”Tiếng kêu gào tràn ngập cả màn đêm mờ ảo.Những người trước đó cướp lấy Thiên Linh quả cũng không cần bảo bối nữa, dù là cảnh giới Địa Tạng hay Huyền Dương, người sau chạy còn nhanh hơn người trước.Đó không phải Thụ Yêu bình thường, nhìn cái kích thước kia ít nhất cũng phải ngàn năm rồi, trông khí thế của nó mà xem, ít nhất cũng phải là cảnh giới Địa Tạng đỉnh cao.Xét theo cảnh giới võ tu, thứ này cũng đã lên tới cấp bậc Chuẩn Thiên rồi, tiếng rít của nó khiến bán kính hàng ngàn trượng đều trở thành trạng thái chân không, những người có tu vi yếu đều bị chấn thành một màn sương máu, cho dù không chết thì cũng sẽ bị dây leo cuốn đi.“Chạy đi!”Tiếng gào thét đầy hoảng sợ đều trở thành tiếng hét phát ra từ linh hồn.Có quỷ mới biết trong Huyễn Vụ U Lâm này có một thứ cường đại như thế, ẩn nấp trong lòng đất, từ đầu đến cuối, không một ai phát hiện, chẳng những không phát hiện mà còn tùy ý cướp đoạt bảo bối trên địa bàn của nó.Như thế này thì có thể trách ai chứ? Động tĩnh quá lớn, đánh thức người ta rồi kia kìa!Vút vút!Con đường thoát hiểm vô cùng khó khăn.Thụ Yêu quá mạnh, không biết bộ rễ của nó có thể kéo dài bao xa.Đám đông cứ chạy mãi thì thấy mấy dây leo chui lên từ dưới lòng đất, vì không phòng bị, bọn họ nhìn thấy một cao thủ cảnh giới Địa Tạng bị cuốn lấy, túm đi.Có người muốn cứu, nhưng dây leo cực kỳ cứng rắn, còn có độc tính cực mạnh, chém một nhát kiếm xuống mà lại giống như chém vào tấm thép vậy, dù có thể chém đứt, nhưng khắp nơi đều là nọc độc, người bị nhiễm thì gần như chết hết.