Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 1212: Chương 1212

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đã có người ra mặt giúp thì hắn ta cũng không khách khí nữa, nhanh chóng bước lên rút ra tấm ngọc bài đầu tiên.Không ngờ cái tên này lại may mắn đến như vậy, một phát rút được ngọc bài vượt vòng.“Chậc, biết vậy ta đã lên trước”, Tư Không Kiếm Nam bĩu môi, thong thả rút ra một tấm ngọc bài.Đường Hạo thở phào nhẹ nhõm, trong vòng hồi sinh này hắn ta lại là người đầu tiên thăng cấp.Như vậy thì hắn ta sẽ có thêm thời gian để trị thương.Nói đến trị thương, hắn ta lại liếc nhìn Triệu Bân.Nếu gặp lại Cơ Ngân trên chiến trường, hắn ta nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa, tuyệt đối không nương tay.“Lúc nào cũng có những kẻ thù dai”, Triệu Bân khẽ thở dài trong lòng.Lần sau nếu như ngươi dám nói ta bướng bỉnh lần nữa thì ta sẽ tiếp tục đập cho ngươi tàn phế.Mười lăm ngọc bài đã được treo lên, ai là đối thủ của ai đều đã rõ ràng.“Đội hình sắp xếp kiểu này không khác gì kết quả đã định”, khán giả lại bàn tán xôn xao bên dưới.Chủ yếu là bởi vì sắp xếp đội đấu như vậy sẽ không phát sinh tình huống hai kẻ mạnh gặp nhau, cho nên cũng không có gì bất ngờ.Đúng là không có gì bất ngờ xảy ra.Trận đầu tiên, Mục Thanh Hàn thắng chỉ với ba chiêu, mạnh mẽ thăng cấp.Trận thứ hai, Tư Không Kiếm Nam đại triển thần uy, đánh cho đối thủ không ngóc đầu lên được.Trận thứ ba, Lâm Tà mang thương tích ra trận, tuy có chút chật vật nhưng vẫn quật ngã được đối thủ.Trận thứ tư…Trận thứ năm…Vòng hồi sinh kết thúc sớm hơn dự kiến, tám đệ tử đã được thăng cấp.“Đệ tử đã thăng cấp tiếp tục lên đài rút thăm”.Ngô Huyền Thông nhấp một ngụm rượu rồi tiếp tục hô lớn.“Hôm nay vẫn còn phải đánh sao?”, một đệ tử nhướng mày hỏi: “Người như Đường Hạo sao có thể đánh tiếp được nữa?”“May mắn cũng là một phần của thực lực”, nhiều đệ tử lâu năm nói: “Tất cả mọi người không thể chờ một mình hắn ta hồi phục, nếu như may mắn không mỉm cười với hắn ta thì có nhiều lời cũng vô ích”.Ba mươi lăm người vừa thăng cấp lại tiến lên đài rút thăm.“Thiên linh linh địa linh linh, hãy để cho ta rút trúng Đường Hạo”.Lần này mục tiêu của các đệ tử khác không còn là Cơ Ngân nữa mà đã chuyển sang Đường Hạo.Đường Hạo còn phải chống nạng, đi đứng đã khó khăn chứ đừng nói tới chuyện chiến đấu, đánh với hắn ta dễ dàng hơn đánh với Cơ Ngân rất nhiều, hơn nữa Cơ Ngân rõ ràng không phải là một quả hồng mềm, nếu như muốn thăng cấp thì tốt hơn hết là không nên đối đầu với hắn.

Đã có người ra mặt giúp thì hắn ta cũng không khách khí nữa, nhanh chóng bước lên rút ra tấm ngọc bài đầu tiên.

Không ngờ cái tên này lại may mắn đến như vậy, một phát rút được ngọc bài vượt vòng.

“Chậc, biết vậy ta đã lên trước”, Tư Không Kiếm Nam bĩu môi, thong thả rút ra một tấm ngọc bài.

Đường Hạo thở phào nhẹ nhõm, trong vòng hồi sinh này hắn ta lại là người đầu tiên thăng cấp.

Như vậy thì hắn ta sẽ có thêm thời gian để trị thương.

Nói đến trị thương, hắn ta lại liếc nhìn Triệu Bân.

Nếu gặp lại Cơ Ngân trên chiến trường, hắn ta nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa, tuyệt đối không nương tay.

“Lúc nào cũng có những kẻ thù dai”, Triệu Bân khẽ thở dài trong lòng.

Lần sau nếu như ngươi dám nói ta bướng bỉnh lần nữa thì ta sẽ tiếp tục đập cho ngươi tàn phế.

Mười lăm ngọc bài đã được treo lên, ai là đối thủ của ai đều đã rõ ràng.

“Đội hình sắp xếp kiểu này không khác gì kết quả đã định”, khán giả lại bàn tán xôn xao bên dưới.

Chủ yếu là bởi vì sắp xếp đội đấu như vậy sẽ không phát sinh tình huống hai kẻ mạnh gặp nhau, cho nên cũng không có gì bất ngờ.

Đúng là không có gì bất ngờ xảy ra.

Trận đầu tiên, Mục Thanh Hàn thắng chỉ với ba chiêu, mạnh mẽ thăng cấp.

Trận thứ hai, Tư Không Kiếm Nam đại triển thần uy, đánh cho đối thủ không ngóc đầu lên được.

Trận thứ ba, Lâm Tà mang thương tích ra trận, tuy có chút chật vật nhưng vẫn quật ngã được đối thủ.

Trận thứ tư…

Trận thứ năm…

Vòng hồi sinh kết thúc sớm hơn dự kiến, tám đệ tử đã được thăng cấp.

“Đệ tử đã thăng cấp tiếp tục lên đài rút thăm”.

Ngô Huyền Thông nhấp một ngụm rượu rồi tiếp tục hô lớn.

“Hôm nay vẫn còn phải đánh sao?”, một đệ tử nhướng mày hỏi: “Người như Đường Hạo sao có thể đánh tiếp được nữa?”

“May mắn cũng là một phần của thực lực”, nhiều đệ tử lâu năm nói: “Tất cả mọi người không thể chờ một mình hắn ta hồi phục, nếu như may mắn không mỉm cười với hắn ta thì có nhiều lời cũng vô ích”.

Ba mươi lăm người vừa thăng cấp lại tiến lên đài rút thăm.

“Thiên linh linh địa linh linh, hãy để cho ta rút trúng Đường Hạo”.

Lần này mục tiêu của các đệ tử khác không còn là Cơ Ngân nữa mà đã chuyển sang Đường Hạo.

Đường Hạo còn phải chống nạng, đi đứng đã khó khăn chứ đừng nói tới chuyện chiến đấu, đánh với hắn ta dễ dàng hơn đánh với Cơ Ngân rất nhiều, hơn nữa Cơ Ngân rõ ràng không phải là một quả hồng mềm, nếu như muốn thăng cấp thì tốt hơn hết là không nên đối đầu với hắn.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đã có người ra mặt giúp thì hắn ta cũng không khách khí nữa, nhanh chóng bước lên rút ra tấm ngọc bài đầu tiên.Không ngờ cái tên này lại may mắn đến như vậy, một phát rút được ngọc bài vượt vòng.“Chậc, biết vậy ta đã lên trước”, Tư Không Kiếm Nam bĩu môi, thong thả rút ra một tấm ngọc bài.Đường Hạo thở phào nhẹ nhõm, trong vòng hồi sinh này hắn ta lại là người đầu tiên thăng cấp.Như vậy thì hắn ta sẽ có thêm thời gian để trị thương.Nói đến trị thương, hắn ta lại liếc nhìn Triệu Bân.Nếu gặp lại Cơ Ngân trên chiến trường, hắn ta nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa, tuyệt đối không nương tay.“Lúc nào cũng có những kẻ thù dai”, Triệu Bân khẽ thở dài trong lòng.Lần sau nếu như ngươi dám nói ta bướng bỉnh lần nữa thì ta sẽ tiếp tục đập cho ngươi tàn phế.Mười lăm ngọc bài đã được treo lên, ai là đối thủ của ai đều đã rõ ràng.“Đội hình sắp xếp kiểu này không khác gì kết quả đã định”, khán giả lại bàn tán xôn xao bên dưới.Chủ yếu là bởi vì sắp xếp đội đấu như vậy sẽ không phát sinh tình huống hai kẻ mạnh gặp nhau, cho nên cũng không có gì bất ngờ.Đúng là không có gì bất ngờ xảy ra.Trận đầu tiên, Mục Thanh Hàn thắng chỉ với ba chiêu, mạnh mẽ thăng cấp.Trận thứ hai, Tư Không Kiếm Nam đại triển thần uy, đánh cho đối thủ không ngóc đầu lên được.Trận thứ ba, Lâm Tà mang thương tích ra trận, tuy có chút chật vật nhưng vẫn quật ngã được đối thủ.Trận thứ tư…Trận thứ năm…Vòng hồi sinh kết thúc sớm hơn dự kiến, tám đệ tử đã được thăng cấp.“Đệ tử đã thăng cấp tiếp tục lên đài rút thăm”.Ngô Huyền Thông nhấp một ngụm rượu rồi tiếp tục hô lớn.“Hôm nay vẫn còn phải đánh sao?”, một đệ tử nhướng mày hỏi: “Người như Đường Hạo sao có thể đánh tiếp được nữa?”“May mắn cũng là một phần của thực lực”, nhiều đệ tử lâu năm nói: “Tất cả mọi người không thể chờ một mình hắn ta hồi phục, nếu như may mắn không mỉm cười với hắn ta thì có nhiều lời cũng vô ích”.Ba mươi lăm người vừa thăng cấp lại tiến lên đài rút thăm.“Thiên linh linh địa linh linh, hãy để cho ta rút trúng Đường Hạo”.Lần này mục tiêu của các đệ tử khác không còn là Cơ Ngân nữa mà đã chuyển sang Đường Hạo.Đường Hạo còn phải chống nạng, đi đứng đã khó khăn chứ đừng nói tới chuyện chiến đấu, đánh với hắn ta dễ dàng hơn đánh với Cơ Ngân rất nhiều, hơn nữa Cơ Ngân rõ ràng không phải là một quả hồng mềm, nếu như muốn thăng cấp thì tốt hơn hết là không nên đối đầu với hắn.

Chương 1212: Chương 1212