Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 1213: Chương 1213

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Sắc mặt của Đường Hạo tối sầm lại.Hắn ta dù sao cũng là thiếu chủ Đường Môn, trong nháy mắt lại trở thành một quả hồng mềm.Nghĩ đến đây, hắn ta lại liếc nhìn Triệu Bân, gương mặt càng lúc càng đen lại.Nhưng không ngờ hắn ta đã gặp may mắn thêm lần nữa.Khi tấm ngọc bài được rút ra thì ngay cả hắn ta cũng phải sửng sốt hồi lâu.“Lại là ngọc bài vượt vòng?”Mấy trưởng lão và đệ tử đứng bên dưới nhìn thấy vậy thì khóe miệng đều giật giật.Từ khi Thiên Tông bắt đầu tổ chức tỷ thí tân tông cho tới nay thì Đường Hạo là người đầu tiên liên tiếp rút được hai tấm ngọc bài vượt vòng, hắn ta đã bị đánh tàn phế nhưng không ngờ vẫn còn may mắn như vậy.“Thực lực mạnh cỡ nào cũng không bằng rút được ngọc bài tốt”, lão Trần Huyền tặc lưỡi, liếc mắt nhìn những người khác, những người đó đều đã đánh cược Đường Hạo thua.“Cái ngày quái quỷ gì vậy?”Có không ít người văng tục, hùng hùng hổ hổ không dứt.Khi cược Đường Hạo thắng thì hắn ta thua.Khi cược Đường Hạo thua thì hắn ta lại thắng.Trước sau thua trắng hai trận cược, mất hơn mười mấy vạn lượng!“Ngươi… có vẻ như là không may mắn cho lắm”, Dương Phong liếc nhìn Triệu Bân nói.Đám người Tô Vũ cũng ho khan, Mục Thanh Hàn thì khẽ xoa xoa ấn đường.Bọn họ làm như vậy là bởi vì Triệu Bân đã rút thăm trúng Man Đằng to con!“Thật là nhàm chán”.Man Đằng bĩu môi, rõ ràng không hề hài lòng.Muốn tìm một đối thủ xứng tầm khó đến vậy sao?“Để ta nghênh đón ngươi thật tốt”.Triệu Bân vỗ vai Man Đằng khi đi ngang qua hắn ta, ngươi cảm thấy chán thì để ta đánh cho ngươi hết chán!“Ta sợ ta sắp ngã xuống rồi”, Lâm Tà thở dài, đối thủ của hắn ta là Mặc Đao.“Tự tin lên, đừng sợ”, Tô Vũ trấn an hắn ta.Đối thủ là Mặc Đao mà ngươi còn muốn thăng cấp hay sao? Hắn ta chỉ cần một đao là có thể khiến cho người hồn xiêu phách lạc.“Tên nhóc đầu bóng lưỡng này, ngươi không có thù oán gì với ta đó chứ?”Sắc mặt của Tư Không Kiếm Nam hết sức khó coi, đối thủ của hắn ta lần này là tiểu Vô Niệm.Mộ Chiêu Tuyết cũng ho khan.Thật sự là kỳ quái, phu phụ nhà này kẻ trước người sau đều phải đấu với tiểu hòa thượng.Tiểu Vô Niệm vấn trưng ra khuôn mặt vô hại nói: “Là do người rút thăm chuẩn quá thôi.

Sắc mặt của Đường Hạo tối sầm lại.

Hắn ta dù sao cũng là thiếu chủ Đường Môn, trong nháy mắt lại trở thành một quả hồng mềm.

Nghĩ đến đây, hắn ta lại liếc nhìn Triệu Bân, gương mặt càng lúc càng đen lại.

Nhưng không ngờ hắn ta đã gặp may mắn thêm lần nữa.

Khi tấm ngọc bài được rút ra thì ngay cả hắn ta cũng phải sửng sốt hồi lâu.

“Lại là ngọc bài vượt vòng?”

Mấy trưởng lão và đệ tử đứng bên dưới nhìn thấy vậy thì khóe miệng đều giật giật.

Từ khi Thiên Tông bắt đầu tổ chức tỷ thí tân tông cho tới nay thì Đường Hạo là người đầu tiên liên tiếp rút được hai tấm ngọc bài vượt vòng, hắn ta đã bị đánh tàn phế nhưng không ngờ vẫn còn may mắn như vậy.

“Thực lực mạnh cỡ nào cũng không bằng rút được ngọc bài tốt”, lão Trần Huyền tặc lưỡi, liếc mắt nhìn những người khác, những người đó đều đã đánh cược Đường Hạo thua.

“Cái ngày quái quỷ gì vậy?”

Có không ít người văng tục, hùng hùng hổ hổ không dứt.

Khi cược Đường Hạo thắng thì hắn ta thua.

Khi cược Đường Hạo thua thì hắn ta lại thắng.

Trước sau thua trắng hai trận cược, mất hơn mười mấy vạn lượng!

“Ngươi… có vẻ như là không may mắn cho lắm”, Dương Phong liếc nhìn Triệu Bân nói.

Đám người Tô Vũ cũng ho khan, Mục Thanh Hàn thì khẽ xoa xoa ấn đường.

Bọn họ làm như vậy là bởi vì Triệu Bân đã rút thăm trúng Man Đằng to con!

“Thật là nhàm chán”.

Man Đằng bĩu môi, rõ ràng không hề hài lòng.

Muốn tìm một đối thủ xứng tầm khó đến vậy sao?

“Để ta nghênh đón ngươi thật tốt”.

Triệu Bân vỗ vai Man Đằng khi đi ngang qua hắn ta, ngươi cảm thấy chán thì để ta đánh cho ngươi hết chán!

“Ta sợ ta sắp ngã xuống rồi”, Lâm Tà thở dài, đối thủ của hắn ta là Mặc Đao.

“Tự tin lên, đừng sợ”, Tô Vũ trấn an hắn ta.

Đối thủ là Mặc Đao mà ngươi còn muốn thăng cấp hay sao? Hắn ta chỉ cần một đao là có thể khiến cho người hồn xiêu phách lạc.

“Tên nhóc đầu bóng lưỡng này, ngươi không có thù oán gì với ta đó chứ?”

Sắc mặt của Tư Không Kiếm Nam hết sức khó coi, đối thủ của hắn ta lần này là tiểu Vô Niệm.

Mộ Chiêu Tuyết cũng ho khan.

Thật sự là kỳ quái, phu phụ nhà này kẻ trước người sau đều phải đấu với tiểu hòa thượng.

Tiểu Vô Niệm vấn trưng ra khuôn mặt vô hại nói: “Là do người rút thăm chuẩn quá thôi.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Sắc mặt của Đường Hạo tối sầm lại.Hắn ta dù sao cũng là thiếu chủ Đường Môn, trong nháy mắt lại trở thành một quả hồng mềm.Nghĩ đến đây, hắn ta lại liếc nhìn Triệu Bân, gương mặt càng lúc càng đen lại.Nhưng không ngờ hắn ta đã gặp may mắn thêm lần nữa.Khi tấm ngọc bài được rút ra thì ngay cả hắn ta cũng phải sửng sốt hồi lâu.“Lại là ngọc bài vượt vòng?”Mấy trưởng lão và đệ tử đứng bên dưới nhìn thấy vậy thì khóe miệng đều giật giật.Từ khi Thiên Tông bắt đầu tổ chức tỷ thí tân tông cho tới nay thì Đường Hạo là người đầu tiên liên tiếp rút được hai tấm ngọc bài vượt vòng, hắn ta đã bị đánh tàn phế nhưng không ngờ vẫn còn may mắn như vậy.“Thực lực mạnh cỡ nào cũng không bằng rút được ngọc bài tốt”, lão Trần Huyền tặc lưỡi, liếc mắt nhìn những người khác, những người đó đều đã đánh cược Đường Hạo thua.“Cái ngày quái quỷ gì vậy?”Có không ít người văng tục, hùng hùng hổ hổ không dứt.Khi cược Đường Hạo thắng thì hắn ta thua.Khi cược Đường Hạo thua thì hắn ta lại thắng.Trước sau thua trắng hai trận cược, mất hơn mười mấy vạn lượng!“Ngươi… có vẻ như là không may mắn cho lắm”, Dương Phong liếc nhìn Triệu Bân nói.Đám người Tô Vũ cũng ho khan, Mục Thanh Hàn thì khẽ xoa xoa ấn đường.Bọn họ làm như vậy là bởi vì Triệu Bân đã rút thăm trúng Man Đằng to con!“Thật là nhàm chán”.Man Đằng bĩu môi, rõ ràng không hề hài lòng.Muốn tìm một đối thủ xứng tầm khó đến vậy sao?“Để ta nghênh đón ngươi thật tốt”.Triệu Bân vỗ vai Man Đằng khi đi ngang qua hắn ta, ngươi cảm thấy chán thì để ta đánh cho ngươi hết chán!“Ta sợ ta sắp ngã xuống rồi”, Lâm Tà thở dài, đối thủ của hắn ta là Mặc Đao.“Tự tin lên, đừng sợ”, Tô Vũ trấn an hắn ta.Đối thủ là Mặc Đao mà ngươi còn muốn thăng cấp hay sao? Hắn ta chỉ cần một đao là có thể khiến cho người hồn xiêu phách lạc.“Tên nhóc đầu bóng lưỡng này, ngươi không có thù oán gì với ta đó chứ?”Sắc mặt của Tư Không Kiếm Nam hết sức khó coi, đối thủ của hắn ta lần này là tiểu Vô Niệm.Mộ Chiêu Tuyết cũng ho khan.Thật sự là kỳ quái, phu phụ nhà này kẻ trước người sau đều phải đấu với tiểu hòa thượng.Tiểu Vô Niệm vấn trưng ra khuôn mặt vô hại nói: “Là do người rút thăm chuẩn quá thôi.

Chương 1213: Chương 1213