Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 1366: Chương 1366

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ông ta nhìn ra được thì các trưởng lão khác, thậm chí đệ tử cũng có thể nhận ra.Nếu muốn dùng đòn này đối kháng với phượng hoàng năm màu thật thì Cơ Ngân thua chắc rồi.“Còn chưa xong đâu!”, phân thân của Triệu Bân lại đồng loạt hét lên.Lời còn chưa dứt, họ lập tức tan biến.Điều giống nhau là trước khi họ tan biến, kiếm uy của tất cả tụ lại một chỗ, khí thế, ý niệm… tất cả đều bổ trợ lên người bản chính, coi như là một loại hiến tế.Nói thẳng ra là:Tất cả sức mạnh của họ đều… dâng hiến cho bản chính.Long Uyên tỏa sáng rực rỡ, thiên lôi trở nên chói mắt, khí huyền hoàng lòe loẹt, kiếm uy Phong Lôi… toàn bộ trở nên mạnh mẽ tới cực hạn, ngay cả Độn Giáp Thiên Tự cũng rung lên.“Mẹ nó! Thế cũng được à?”, Man Đằng phấn khởi tới mức rống lớn.“Phong Lôi quyết: Vạn Kiếm Quy Nhất!”, Triệu Bân quát.Đây là quân át chủ bài mà Triệu Bân dành riêng cho Sở Vô Sương, hắn từng luyện tập vô số lần, tập hợp sức mạnh của phân thân, bổ trợ cho bản chính, điều hắn muốn là sự bùng nổ trong nháy mắt.Mặc dù giờ hắn chỉ biến ra mấy chục phân thân.Nhưng sẽ có ngày hắn biến ra được một vạn phân thân.Một phân thân một kiếm.Một vạn phân thân một vạn kiếm.Phân thân thống nhất – vạn kiếm hợp thành một.“Thằng nhóc lợi hại!”, trưởng lão ở đều đều phải sợ hãi than một tiếng.Hóa ra đây mới là mục đích chân chính khi Cơ Ngân biến ra phân thân, đúng là họ đã coi nhẹ hắn rồi!Nhưng Vạn Kiếm Quy Nhất này vẫn còn kém hơn Ngũ Cực Thiên Diệt của Sở Vô Sương một chút.Rít…Keng!Trên đài chiến đấu, tiếng phượng hót chói tai, âm thanh kiếm Long Uyên rung động vang vọng trong không trung.Vào khoảnh khắc hai bên va chạm, Triệu Bân cầm kiếm như biến thành một con rồng, một con rồng màu vàng.Người khác nhìn thấy sự đối đầu của thần long và phượng hoàng cũng là kiếm ý đối kháng với kiếm ý.Phượng hoàng và thần long chỉ là vẻ ngoài của kiếm ý hai bên.Rít…Keng…Phượng và rồng quấn lấy nhau chiến đấu, không thể phân định thắng thua nhanh chóng.Nhưng mọi người đều biết, kiếm ý rồng thần của Cơ Ngân đang rơi vào thế yếu, máu me đầm đìa.Nó bị phượng hoàng năm màu, kiếm khí ngũ sắc và Ngũ Cực Thiên Diệt đè ép tới mức cơ thể bị hủy hoại.“Ta muốn đan Tỉnh Thần!”Trong lòng Triệu Bân gầm thét, tay nắm chặt Long Uyên..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ông ta nhìn ra được thì các trưởng lão khác, thậm chí đệ tử cũng có thể nhận ra.

Nếu muốn dùng đòn này đối kháng với phượng hoàng năm màu thật thì Cơ Ngân thua chắc rồi.

“Còn chưa xong đâu!”, phân thân của Triệu Bân lại đồng loạt hét lên.

Lời còn chưa dứt, họ lập tức tan biến.

Điều giống nhau là trước khi họ tan biến, kiếm uy của tất cả tụ lại một chỗ, khí thế, ý niệm… tất cả đều bổ trợ lên người bản chính, coi như là một loại hiến tế.

Nói thẳng ra là:

Tất cả sức mạnh của họ đều… dâng hiến cho bản chính.

Long Uyên tỏa sáng rực rỡ, thiên lôi trở nên chói mắt, khí huyền hoàng lòe loẹt, kiếm uy Phong Lôi… toàn bộ trở nên mạnh mẽ tới cực hạn, ngay cả Độn Giáp Thiên Tự cũng rung lên.

“Mẹ nó! Thế cũng được à?”, Man Đằng phấn khởi tới mức rống lớn.

“Phong Lôi quyết: Vạn Kiếm Quy Nhất!”, Triệu Bân quát.

Đây là quân át chủ bài mà Triệu Bân dành riêng cho Sở Vô Sương, hắn từng luyện tập vô số lần, tập hợp sức mạnh của phân thân, bổ trợ cho bản chính, điều hắn muốn là sự bùng nổ trong nháy mắt.

Mặc dù giờ hắn chỉ biến ra mấy chục phân thân.

Nhưng sẽ có ngày hắn biến ra được một vạn phân thân.

Một phân thân một kiếm.

Một vạn phân thân một vạn kiếm.

Phân thân thống nhất – vạn kiếm hợp thành một.

“Thằng nhóc lợi hại!”, trưởng lão ở đều đều phải sợ hãi than một tiếng.

Hóa ra đây mới là mục đích chân chính khi Cơ Ngân biến ra phân thân, đúng là họ đã coi nhẹ hắn rồi!

Nhưng Vạn Kiếm Quy Nhất này vẫn còn kém hơn Ngũ Cực Thiên Diệt của Sở Vô Sương một chút.

Rít…

Keng!

Trên đài chiến đấu, tiếng phượng hót chói tai, âm thanh kiếm Long Uyên rung động vang vọng trong không trung.

Vào khoảnh khắc hai bên va chạm, Triệu Bân cầm kiếm như biến thành một con rồng, một con rồng màu vàng.

Người khác nhìn thấy sự đối đầu của thần long và phượng hoàng cũng là kiếm ý đối kháng với kiếm ý.

Phượng hoàng và thần long chỉ là vẻ ngoài của kiếm ý hai bên.

Rít…

Keng…

Phượng và rồng quấn lấy nhau chiến đấu, không thể phân định thắng thua nhanh chóng.

Nhưng mọi người đều biết, kiếm ý rồng thần của Cơ Ngân đang rơi vào thế yếu, máu me đầm đìa.

Nó bị phượng hoàng năm màu, kiếm khí ngũ sắc và Ngũ Cực Thiên Diệt đè ép tới mức cơ thể bị hủy hoại.

“Ta muốn đan Tỉnh Thần!”

Trong lòng Triệu Bân gầm thét, tay nắm chặt Long Uyên.

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ông ta nhìn ra được thì các trưởng lão khác, thậm chí đệ tử cũng có thể nhận ra.Nếu muốn dùng đòn này đối kháng với phượng hoàng năm màu thật thì Cơ Ngân thua chắc rồi.“Còn chưa xong đâu!”, phân thân của Triệu Bân lại đồng loạt hét lên.Lời còn chưa dứt, họ lập tức tan biến.Điều giống nhau là trước khi họ tan biến, kiếm uy của tất cả tụ lại một chỗ, khí thế, ý niệm… tất cả đều bổ trợ lên người bản chính, coi như là một loại hiến tế.Nói thẳng ra là:Tất cả sức mạnh của họ đều… dâng hiến cho bản chính.Long Uyên tỏa sáng rực rỡ, thiên lôi trở nên chói mắt, khí huyền hoàng lòe loẹt, kiếm uy Phong Lôi… toàn bộ trở nên mạnh mẽ tới cực hạn, ngay cả Độn Giáp Thiên Tự cũng rung lên.“Mẹ nó! Thế cũng được à?”, Man Đằng phấn khởi tới mức rống lớn.“Phong Lôi quyết: Vạn Kiếm Quy Nhất!”, Triệu Bân quát.Đây là quân át chủ bài mà Triệu Bân dành riêng cho Sở Vô Sương, hắn từng luyện tập vô số lần, tập hợp sức mạnh của phân thân, bổ trợ cho bản chính, điều hắn muốn là sự bùng nổ trong nháy mắt.Mặc dù giờ hắn chỉ biến ra mấy chục phân thân.Nhưng sẽ có ngày hắn biến ra được một vạn phân thân.Một phân thân một kiếm.Một vạn phân thân một vạn kiếm.Phân thân thống nhất – vạn kiếm hợp thành một.“Thằng nhóc lợi hại!”, trưởng lão ở đều đều phải sợ hãi than một tiếng.Hóa ra đây mới là mục đích chân chính khi Cơ Ngân biến ra phân thân, đúng là họ đã coi nhẹ hắn rồi!Nhưng Vạn Kiếm Quy Nhất này vẫn còn kém hơn Ngũ Cực Thiên Diệt của Sở Vô Sương một chút.Rít…Keng!Trên đài chiến đấu, tiếng phượng hót chói tai, âm thanh kiếm Long Uyên rung động vang vọng trong không trung.Vào khoảnh khắc hai bên va chạm, Triệu Bân cầm kiếm như biến thành một con rồng, một con rồng màu vàng.Người khác nhìn thấy sự đối đầu của thần long và phượng hoàng cũng là kiếm ý đối kháng với kiếm ý.Phượng hoàng và thần long chỉ là vẻ ngoài của kiếm ý hai bên.Rít…Keng…Phượng và rồng quấn lấy nhau chiến đấu, không thể phân định thắng thua nhanh chóng.Nhưng mọi người đều biết, kiếm ý rồng thần của Cơ Ngân đang rơi vào thế yếu, máu me đầm đìa.Nó bị phượng hoàng năm màu, kiếm khí ngũ sắc và Ngũ Cực Thiên Diệt đè ép tới mức cơ thể bị hủy hoại.“Ta muốn đan Tỉnh Thần!”Trong lòng Triệu Bân gầm thét, tay nắm chặt Long Uyên..

Chương 1366: Chương 1366