Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 1367: Chương 1367
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đã bao nhiêu năm rồi, cô ta chưa từng nhìn thấy đôi mắt nào… điên cuồng và kiên định như Cơ Ngân lúc này.“Ngươi… điên rồi sao?”, Huyễn Mộng biến sắc.Nếu cứng rắn chịu một đòn này, Cơ Ngân rất có thể sẽ chết.“Điều gì… đã khiến ngươi quyết tử chiến mà không lùi bước?”Thân là sư phụ của Triệu Bân, khi thấy cảnh này, chính Vân Yên cũng lộ sự xúc động.Mắt đẹp mờ mịt vì trên người Triệu Bân có sự điên cuồng giống với một người trong ký ức của cô ta, đó là người yêu của Vân Yên.Dù vết thương chồng chất, “người ấy” vẫn quyết chiến không lui.“Điên rồi, Triệu Bân thật sự điên rồi!”Đừng nói người cùng phe, ngay cả kẻ thù của Triệu Bân cũng lộ ra vẻ mặt hoảng sợ.Mẹ kiếp, thắng thua quan trọng thế sao? Liều mạng quá thể!“Phá… cho ta!”Triệu Bân gầm lên, một kiếm đâm xuyên phượng hoàng.Đến cả kiếm khí ngũ sắc của phượng hoàng cũng bị phá hủy trong một nhát chém.Hắn chưa ngừng, đâm xuyên qua con phượng hoàng, tấn công thẳng tới Sở Vô Sương.“Thôi xong rồi… không dừng lại được!”, Triệu Bân cắn răng nói.Uy lực của nhát kiếm này… quá mạnh.Mạnh tới cỡ nào nhỉ? Nó vượt qua giới hạn mà hắn có thể khống chế, về cơ bản không thể thu về được.“Ngươi…”Sở Vô Sương loạng choạng, lảo đảo lùi về sau, trong ánh mắt có thêm vẻ khiếp sợ.Cô ta giật mình và chấn động vì uy lực từ nhát kiếm của Triệu Bân.Cô ta cũng sợ hãi vì uy lực của nó có kèm cả khả năng khóa chặt mục tiêu, cũng có nghĩa là… kiểu gì cũng trúng.Với trạng thái của cô ta hiện giờ thì không thể cản nổi.Nếu đã không ngăn nổi thì rất có khả năng sẽ bị g**t ch*t trong một đòn đánh.Chỉ vì uy lực của nó quá khủng khiếp, mạnh quá mức khống chế của Cơ Ngân.Hắn… không thu được kiếm về nữa rồi.Keng!Trong lúc cô ta đang khiếp hãi thì thanh kiếm của Cơ Ngân đã khóa chặt mi tâm của cô ta.Giây phút đó, dường như cô ta nhìn thấy một tử thần đang mỉm cười chế nhạo và vẫy tay với cô ta.Dù chưa hề trúng chiêu nhưng toàn thân cô ta đã lạnh thấu xương, dường như vừa rơi xuống Cửu U, trở thành vong hồn dưới địa ngục.“Cơ Ngân… dừng lại đi!”, Tô Vũ quát lên.“Hắn không dừng lại được!”, Kiếm Nam cũng mắng to.“Thôi xong, sắp bị tiêu diệt rồi!”, nhiều nữ đệ tử không khỏi che mắt.Thế nhưng, khung cảnh máu me trong tưởng tượng không hề diễn ra.Nhát chém của Triệu Bân cuối cùng cũng dừng lại.Hay nói cách khác, khi mũi kiếm sắp đâm vào Sở Vô Sương thì bị một bàn tay túm lại.Đúng vậy, là Ngô Huyền Thông!
Đã bao nhiêu năm rồi, cô ta chưa từng nhìn thấy đôi mắt nào… điên cuồng và kiên định như Cơ Ngân lúc này.
“Ngươi… điên rồi sao?”, Huyễn Mộng biến sắc.
Nếu cứng rắn chịu một đòn này, Cơ Ngân rất có thể sẽ chết.
“Điều gì… đã khiến ngươi quyết tử chiến mà không lùi bước?”
Thân là sư phụ của Triệu Bân, khi thấy cảnh này, chính Vân Yên cũng lộ sự xúc động.
Mắt đẹp mờ mịt vì trên người Triệu Bân có sự điên cuồng giống với một người trong ký ức của cô ta, đó là người yêu của Vân Yên.
Dù vết thương chồng chất, “người ấy” vẫn quyết chiến không lui.
“Điên rồi, Triệu Bân thật sự điên rồi!”
Đừng nói người cùng phe, ngay cả kẻ thù của Triệu Bân cũng lộ ra vẻ mặt hoảng sợ.
Mẹ kiếp, thắng thua quan trọng thế sao? Liều mạng quá thể!
“Phá… cho ta!”
Triệu Bân gầm lên, một kiếm đâm xuyên phượng hoàng.
Đến cả kiếm khí ngũ sắc của phượng hoàng cũng bị phá hủy trong một nhát chém.
Hắn chưa ngừng, đâm xuyên qua con phượng hoàng, tấn công thẳng tới Sở Vô Sương.
“Thôi xong rồi… không dừng lại được!”, Triệu Bân cắn răng nói.
Uy lực của nhát kiếm này… quá mạnh.
Mạnh tới cỡ nào nhỉ? Nó vượt qua giới hạn mà hắn có thể khống chế, về cơ bản không thể thu về được.
“Ngươi…”
Sở Vô Sương loạng choạng, lảo đảo lùi về sau, trong ánh mắt có thêm vẻ khiếp sợ.
Cô ta giật mình và chấn động vì uy lực từ nhát kiếm của Triệu Bân.
Cô ta cũng sợ hãi vì uy lực của nó có kèm cả khả năng khóa chặt mục tiêu, cũng có nghĩa là… kiểu gì cũng trúng.
Với trạng thái của cô ta hiện giờ thì không thể cản nổi.
Nếu đã không ngăn nổi thì rất có khả năng sẽ bị g**t ch*t trong một đòn đánh.
Chỉ vì uy lực của nó quá khủng khiếp, mạnh quá mức khống chế của Cơ Ngân.
Hắn… không thu được kiếm về nữa rồi.
Keng!
Trong lúc cô ta đang khiếp hãi thì thanh kiếm của Cơ Ngân đã khóa chặt mi tâm của cô ta.
Giây phút đó, dường như cô ta nhìn thấy một tử thần đang mỉm cười chế nhạo và vẫy tay với cô ta.
Dù chưa hề trúng chiêu nhưng toàn thân cô ta đã lạnh thấu xương, dường như vừa rơi xuống Cửu U, trở thành vong hồn dưới địa ngục.
“Cơ Ngân… dừng lại đi!”, Tô Vũ quát lên.
“Hắn không dừng lại được!”, Kiếm Nam cũng mắng to.
“Thôi xong, sắp bị tiêu diệt rồi!”, nhiều nữ đệ tử không khỏi che mắt.
Thế nhưng, khung cảnh máu me trong tưởng tượng không hề diễn ra.
Nhát chém của Triệu Bân cuối cùng cũng dừng lại.
Hay nói cách khác, khi mũi kiếm sắp đâm vào Sở Vô Sương thì bị một bàn tay túm lại.
Đúng vậy, là Ngô Huyền Thông!
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đã bao nhiêu năm rồi, cô ta chưa từng nhìn thấy đôi mắt nào… điên cuồng và kiên định như Cơ Ngân lúc này.“Ngươi… điên rồi sao?”, Huyễn Mộng biến sắc.Nếu cứng rắn chịu một đòn này, Cơ Ngân rất có thể sẽ chết.“Điều gì… đã khiến ngươi quyết tử chiến mà không lùi bước?”Thân là sư phụ của Triệu Bân, khi thấy cảnh này, chính Vân Yên cũng lộ sự xúc động.Mắt đẹp mờ mịt vì trên người Triệu Bân có sự điên cuồng giống với một người trong ký ức của cô ta, đó là người yêu của Vân Yên.Dù vết thương chồng chất, “người ấy” vẫn quyết chiến không lui.“Điên rồi, Triệu Bân thật sự điên rồi!”Đừng nói người cùng phe, ngay cả kẻ thù của Triệu Bân cũng lộ ra vẻ mặt hoảng sợ.Mẹ kiếp, thắng thua quan trọng thế sao? Liều mạng quá thể!“Phá… cho ta!”Triệu Bân gầm lên, một kiếm đâm xuyên phượng hoàng.Đến cả kiếm khí ngũ sắc của phượng hoàng cũng bị phá hủy trong một nhát chém.Hắn chưa ngừng, đâm xuyên qua con phượng hoàng, tấn công thẳng tới Sở Vô Sương.“Thôi xong rồi… không dừng lại được!”, Triệu Bân cắn răng nói.Uy lực của nhát kiếm này… quá mạnh.Mạnh tới cỡ nào nhỉ? Nó vượt qua giới hạn mà hắn có thể khống chế, về cơ bản không thể thu về được.“Ngươi…”Sở Vô Sương loạng choạng, lảo đảo lùi về sau, trong ánh mắt có thêm vẻ khiếp sợ.Cô ta giật mình và chấn động vì uy lực từ nhát kiếm của Triệu Bân.Cô ta cũng sợ hãi vì uy lực của nó có kèm cả khả năng khóa chặt mục tiêu, cũng có nghĩa là… kiểu gì cũng trúng.Với trạng thái của cô ta hiện giờ thì không thể cản nổi.Nếu đã không ngăn nổi thì rất có khả năng sẽ bị g**t ch*t trong một đòn đánh.Chỉ vì uy lực của nó quá khủng khiếp, mạnh quá mức khống chế của Cơ Ngân.Hắn… không thu được kiếm về nữa rồi.Keng!Trong lúc cô ta đang khiếp hãi thì thanh kiếm của Cơ Ngân đã khóa chặt mi tâm của cô ta.Giây phút đó, dường như cô ta nhìn thấy một tử thần đang mỉm cười chế nhạo và vẫy tay với cô ta.Dù chưa hề trúng chiêu nhưng toàn thân cô ta đã lạnh thấu xương, dường như vừa rơi xuống Cửu U, trở thành vong hồn dưới địa ngục.“Cơ Ngân… dừng lại đi!”, Tô Vũ quát lên.“Hắn không dừng lại được!”, Kiếm Nam cũng mắng to.“Thôi xong, sắp bị tiêu diệt rồi!”, nhiều nữ đệ tử không khỏi che mắt.Thế nhưng, khung cảnh máu me trong tưởng tượng không hề diễn ra.Nhát chém của Triệu Bân cuối cùng cũng dừng lại.Hay nói cách khác, khi mũi kiếm sắp đâm vào Sở Vô Sương thì bị một bàn tay túm lại.Đúng vậy, là Ngô Huyền Thông!