Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…
Chương 573: C573: Chạy trước rồi nói sao
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… “Trốn! Chạy trước rồi nói sao!”Trên đỉnh đầu Tân Như Nguyệt, bóng dáng Từ Thương Uyên như ẩn như hiện trong hư không, lơ lửng giữa không trung.Ông ta nào ngờ được sau khi dùng bí pháp, chẳng những không giết được Trần Mộc mà còn bị đánh thê thảm thế này, hiện tại không chỉ sức mạnh phân thân này mà ngay cả bản thể của ông ta cũng bị cắn trả nghiêm trọng.Nhưng trước mắt, việc quan trọng nhất là vẫn phải trốn đã nói saulLúc này, Từ Thương Uyên đã truyền hết linh lực của phân thân vào cơ thể mềm mại của Tân Như Nguyệt.Mà Tần Như Nguyệt căn môi, không dám dừng lại, dù người đã kiệt sức nhưng vẫn cố gắng xông về hướng khác.“Muốn chạy sao? Đã muộn rồi!", Trần Mộc cười lạnh.Chỉ thấy Trân Mộc chuyển động, cầm theo Thái Cổ Ma Kiếm, mang theo sức mạnh đáng sợ đánh tới.Kiếm quang như ánh sao đâm xuyên hư không, chém thẳng về phía Tân Như Nguyệt.“Dừng tay!”, trên đài cao, Lục Bàn ngồi không yên, lập tức xông ra ngoài, linh lực như sóng biển ập xuống, ông ta định đánh lên trời.“Hừ, lão già, ngươi muốn nhúng tay vào à, phải qua được ta đãi”Hàn Giang Tuyết ở cạnh luôn đề phòng Lục Bàn tức khắc lạnh mặt tiến lên, châm giãm mạnh xông ra ngoài, chặn trước mặt Lục Bàn.Thực lực Vạn Pháp bùng nổ, uy áp linh lực như sóng tràn khắp trời đất.“Cút cho tal”, mặt Lục Bàn đỏ lên, tức giận không kiềm được. Lúc này, ông ta đánh một chưởng mang theo linh lực hùng hậu ra ngoài.Bầu trời chấn động, thực lực Vạn Pháp thể hiện ra toàn bộ, chấn cho không gian đều vặn vẹo.“Hừ!”, Hàn Giang Tuyết hừ lạnh một tiếng, tay ngọc vừa nhấc, một chưởng mang theo sự sắc bén va chạm lên.Bùm!Tiếng nổ vang của linh lực va chạm xuất hiện, tiếp theo là nổ tung.Lục Bàn lùi nhanh sau một chưởng của Hàn Giang Tuyết, cách xa cả trăm trượng, máu tươi phun ra, sắc mặt hiện lên vẻ khó tin.Chỉ một chưởng mà có thể đánh ông ta hộc máu? Sao người phụ nữ thối này lại mạnh như vậy?“Cảnh giới Vạn Pháp đỉnh? Điều này sao có thể xảy ra?”, Lục Bàn ngẩng đầu, ánh mắt khó tin nhìn Hàn Giang Tuyết.Giờ phút này, dù là Tân Thạch Long, Hồ Uyên hay mấy cường giả đứng đầu Nam Châu như Chu Tiến Chung thì đều ngơ ngác.Thực lực Vạn Pháp đỉnh phong thế này, nhìn khắp Nam Châu thì đã có thể đứng đầu một tông rồi.Mà trước mắt, Hàn Giang Tuyết còn trẻ như vậy mà đã đạt tới cấp độ đáng sợ này.“Thực lực Hàn Giang Tuyết khôi phục rồi sao?”, nhìn thấy cảnh này, tim Tân Thạch Long đập mạnh, sau khi linh căn bị tổn hại, thực lực đã rớt xuống nghìn trượng, nhưng hắn ta không ngờ được là thực lực của Hàn Giang Tuyết lại có thể khôi phục, còn tăng lên rất nhiều.“Hàn Giang Tuyết, ngươi... dù là Vạn Trọng Sơn thì cũng rất khiếp sợ. Cảnh giới Vạn Pháp đã là khái niệm khác rồi.Đạt tới cảnh giới Vạn Pháp rồi thì mỗi lần tăng lên một cấp nhỏ đều rất khó khăn. Dù là Vạn Trọng Sơn, thực lực hiện tại cũng chỉ là Vạn Pháp đỉnh mà thôi, nói cách khác, Hàn Giang Tuyết đã có thể ngồi ngang hàng với ông ta rồi.Hàn Giang Tuyết không để ý tới ánh mắt khiếp sợ của những người khác, mắt đẹp nhìn chằm chằm Lục Bàn, hung hăng nói: “Lão già, ngoan ngoãn cho ta đi, nếu không nghe lời, bà đây sẽ đập chết ngươi!”Mà trong trận chiến bên kia, trên trời, Thái Cổ Ma Kiếm của Trần Mộc đã tới gần đỉnh đầu Tân Như Nguyệt, kiếm phong của Trần Mộc chỉ còn cách ót của Tân Như Nguyệt hai thốn.Cảm nhận sát khí đã tới sau lưng, sắc mặt Tân Như Nguyệt trở nên khó coi, mạng của nàng ta sắp mất ở đây sao?Nàng ta không cam tâm, rất không cam tâm!
“Trốn! Chạy trước rồi nói sao!”
Trên đỉnh đầu Tân Như Nguyệt, bóng dáng Từ Thương Uyên như ẩn như hiện trong hư không, lơ lửng giữa không trung.
Ông ta nào ngờ được sau khi dùng bí pháp, chẳng những không giết được Trần Mộc mà còn bị đánh thê thảm thế này, hiện tại không chỉ sức mạnh phân thân này mà ngay cả bản thể của ông ta cũng bị cắn trả nghiêm trọng.
Nhưng trước mắt, việc quan trọng nhất là vẫn phải trốn đã nói saul
Lúc này, Từ Thương Uyên đã truyền hết linh lực của phân thân vào cơ thể mềm mại của Tân Như Nguyệt.
Mà Tần Như Nguyệt căn môi, không dám dừng lại, dù người đã kiệt sức nhưng vẫn cố gắng xông về hướng khác.
“Muốn chạy sao? Đã muộn rồi!", Trần Mộc cười lạnh.
Chỉ thấy Trân Mộc chuyển động, cầm theo Thái Cổ Ma Kiếm, mang theo sức mạnh đáng sợ đánh tới.
Kiếm quang như ánh sao đâm xuyên hư không, chém thẳng về phía Tân Như Nguyệt.
“Dừng tay!”, trên đài cao, Lục Bàn ngồi không yên, lập tức xông ra ngoài, linh lực như sóng biển ập xuống, ông ta định đánh lên trời.
“Hừ, lão già, ngươi muốn nhúng tay vào à, phải qua được ta đãi”
Hàn Giang Tuyết ở cạnh luôn đề phòng Lục Bàn tức khắc lạnh mặt tiến lên, châm giãm mạnh xông ra ngoài, chặn trước mặt Lục Bàn.
Thực lực Vạn Pháp bùng nổ, uy áp linh lực như sóng tràn khắp trời đất.
“Cút cho tal”, mặt Lục Bàn đỏ lên, tức giận không kiềm được. Lúc này, ông ta đánh một chưởng mang theo linh lực hùng hậu ra ngoài.
Bầu trời chấn động, thực lực Vạn Pháp thể hiện ra toàn bộ, chấn cho không gian đều vặn vẹo.
“Hừ!”, Hàn Giang Tuyết hừ lạnh một tiếng, tay ngọc vừa nhấc, một chưởng mang theo sự sắc bén va chạm lên.
Bùm!
Tiếng nổ vang của linh lực va chạm xuất hiện, tiếp theo là nổ tung.
Lục Bàn lùi nhanh sau một chưởng của Hàn Giang Tuyết, cách xa cả trăm trượng, máu tươi phun ra, sắc mặt hiện lên vẻ khó tin.
Chỉ một chưởng mà có thể đánh ông ta hộc máu? Sao người phụ nữ thối này lại mạnh như vậy?
“Cảnh giới Vạn Pháp đỉnh? Điều này sao có thể xảy ra?”, Lục Bàn ngẩng đầu, ánh mắt khó tin nhìn Hàn Giang Tuyết.
Giờ phút này, dù là Tân Thạch Long, Hồ Uyên hay mấy cường giả đứng đầu Nam Châu như Chu Tiến Chung thì đều ngơ ngác.
Thực lực Vạn Pháp đỉnh phong thế này, nhìn khắp Nam Châu thì đã có thể đứng đầu một tông rồi.
Mà trước mắt, Hàn Giang Tuyết còn trẻ như vậy mà đã đạt tới cấp độ đáng sợ này.
“Thực lực Hàn Giang Tuyết khôi phục rồi sao?”, nhìn thấy cảnh này, tim Tân Thạch Long đập mạnh, sau khi linh căn bị tổn hại, thực lực đã rớt xuống nghìn trượng, nhưng hắn ta không ngờ được là thực lực của Hàn Giang Tuyết lại có thể khôi phục, còn tăng lên rất nhiều.
“Hàn Giang Tuyết, ngươi... dù là Vạn Trọng Sơn thì cũng rất khiếp sợ. Cảnh giới Vạn Pháp đã là khái niệm khác rồi.
Đạt tới cảnh giới Vạn Pháp rồi thì mỗi lần tăng lên một cấp nhỏ đều rất khó khăn. Dù là Vạn Trọng Sơn, thực lực hiện tại cũng chỉ là Vạn Pháp đỉnh mà thôi, nói cách khác, Hàn Giang Tuyết đã có thể ngồi ngang hàng với ông ta rồi.
Hàn Giang Tuyết không để ý tới ánh mắt khiếp sợ của những người khác, mắt đẹp nhìn chằm chằm Lục Bàn, hung hăng nói: “Lão già, ngoan ngoãn cho ta đi, nếu không nghe lời, bà đây sẽ đập chết ngươi!”
Mà trong trận chiến bên kia, trên trời, Thái Cổ Ma Kiếm của Trần Mộc đã tới gần đỉnh đầu Tân Như Nguyệt, kiếm phong của Trần Mộc chỉ còn cách ót của Tân Như Nguyệt hai thốn.
Cảm nhận sát khí đã tới sau lưng, sắc mặt Tân Như Nguyệt trở nên khó coi, mạng của nàng ta sắp mất ở đây sao?
Nàng ta không cam tâm, rất không cam tâm!
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… “Trốn! Chạy trước rồi nói sao!”Trên đỉnh đầu Tân Như Nguyệt, bóng dáng Từ Thương Uyên như ẩn như hiện trong hư không, lơ lửng giữa không trung.Ông ta nào ngờ được sau khi dùng bí pháp, chẳng những không giết được Trần Mộc mà còn bị đánh thê thảm thế này, hiện tại không chỉ sức mạnh phân thân này mà ngay cả bản thể của ông ta cũng bị cắn trả nghiêm trọng.Nhưng trước mắt, việc quan trọng nhất là vẫn phải trốn đã nói saulLúc này, Từ Thương Uyên đã truyền hết linh lực của phân thân vào cơ thể mềm mại của Tân Như Nguyệt.Mà Tần Như Nguyệt căn môi, không dám dừng lại, dù người đã kiệt sức nhưng vẫn cố gắng xông về hướng khác.“Muốn chạy sao? Đã muộn rồi!", Trần Mộc cười lạnh.Chỉ thấy Trân Mộc chuyển động, cầm theo Thái Cổ Ma Kiếm, mang theo sức mạnh đáng sợ đánh tới.Kiếm quang như ánh sao đâm xuyên hư không, chém thẳng về phía Tân Như Nguyệt.“Dừng tay!”, trên đài cao, Lục Bàn ngồi không yên, lập tức xông ra ngoài, linh lực như sóng biển ập xuống, ông ta định đánh lên trời.“Hừ, lão già, ngươi muốn nhúng tay vào à, phải qua được ta đãi”Hàn Giang Tuyết ở cạnh luôn đề phòng Lục Bàn tức khắc lạnh mặt tiến lên, châm giãm mạnh xông ra ngoài, chặn trước mặt Lục Bàn.Thực lực Vạn Pháp bùng nổ, uy áp linh lực như sóng tràn khắp trời đất.“Cút cho tal”, mặt Lục Bàn đỏ lên, tức giận không kiềm được. Lúc này, ông ta đánh một chưởng mang theo linh lực hùng hậu ra ngoài.Bầu trời chấn động, thực lực Vạn Pháp thể hiện ra toàn bộ, chấn cho không gian đều vặn vẹo.“Hừ!”, Hàn Giang Tuyết hừ lạnh một tiếng, tay ngọc vừa nhấc, một chưởng mang theo sự sắc bén va chạm lên.Bùm!Tiếng nổ vang của linh lực va chạm xuất hiện, tiếp theo là nổ tung.Lục Bàn lùi nhanh sau một chưởng của Hàn Giang Tuyết, cách xa cả trăm trượng, máu tươi phun ra, sắc mặt hiện lên vẻ khó tin.Chỉ một chưởng mà có thể đánh ông ta hộc máu? Sao người phụ nữ thối này lại mạnh như vậy?“Cảnh giới Vạn Pháp đỉnh? Điều này sao có thể xảy ra?”, Lục Bàn ngẩng đầu, ánh mắt khó tin nhìn Hàn Giang Tuyết.Giờ phút này, dù là Tân Thạch Long, Hồ Uyên hay mấy cường giả đứng đầu Nam Châu như Chu Tiến Chung thì đều ngơ ngác.Thực lực Vạn Pháp đỉnh phong thế này, nhìn khắp Nam Châu thì đã có thể đứng đầu một tông rồi.Mà trước mắt, Hàn Giang Tuyết còn trẻ như vậy mà đã đạt tới cấp độ đáng sợ này.“Thực lực Hàn Giang Tuyết khôi phục rồi sao?”, nhìn thấy cảnh này, tim Tân Thạch Long đập mạnh, sau khi linh căn bị tổn hại, thực lực đã rớt xuống nghìn trượng, nhưng hắn ta không ngờ được là thực lực của Hàn Giang Tuyết lại có thể khôi phục, còn tăng lên rất nhiều.“Hàn Giang Tuyết, ngươi... dù là Vạn Trọng Sơn thì cũng rất khiếp sợ. Cảnh giới Vạn Pháp đã là khái niệm khác rồi.Đạt tới cảnh giới Vạn Pháp rồi thì mỗi lần tăng lên một cấp nhỏ đều rất khó khăn. Dù là Vạn Trọng Sơn, thực lực hiện tại cũng chỉ là Vạn Pháp đỉnh mà thôi, nói cách khác, Hàn Giang Tuyết đã có thể ngồi ngang hàng với ông ta rồi.Hàn Giang Tuyết không để ý tới ánh mắt khiếp sợ của những người khác, mắt đẹp nhìn chằm chằm Lục Bàn, hung hăng nói: “Lão già, ngoan ngoãn cho ta đi, nếu không nghe lời, bà đây sẽ đập chết ngươi!”Mà trong trận chiến bên kia, trên trời, Thái Cổ Ma Kiếm của Trần Mộc đã tới gần đỉnh đầu Tân Như Nguyệt, kiếm phong của Trần Mộc chỉ còn cách ót của Tân Như Nguyệt hai thốn.Cảm nhận sát khí đã tới sau lưng, sắc mặt Tân Như Nguyệt trở nên khó coi, mạng của nàng ta sắp mất ở đây sao?Nàng ta không cam tâm, rất không cam tâm!