Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…
Chương 574: C574: Không ngờ ngươi cũng giúp nàng
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… “Như Nguyệt!”, vào thời khắc này chỉ nghe thấy được một tiếng hét rồi một bóng người lao nhanh như chớp tới chắn trước mặt Tân Như Nguyệt.Kiếm của Trần Mộc đâm xuyên trái tim người này.Máu tươi nhỏ xuống.Đồng tử mọi người đều vô thức trợn to.Hào quang tan đi, một bóng thanh niên thê thảm xuất hiện trước người Tân Như Nguyệt.“Hứa sư huynh!”, phần đông đệ tử Thất Huyền Tông đều run rẩy, đồng tử co rút, phát ra từng tiếng gọi bi ai.“Như Nguyệt, chạy maul!”, Hứa Hướng Thạc vươn tay túm chặt Thái Cổ Ma Kiếm, dù sát khí của nó đã ăn mòn máu của hắn ta thì hắn ta vẫn không để ý.Ánh mắt Tân Như Nguyệt lạnh lùng nhìn thoáng qua Hứa Hướng Thạc, trong lòng tàn nhẫn, tay ngọc giơ lên, chưởng bay cơ thể Hứa Hướng Thạc về phía Trần Mộc.Thấy vậy, một tay Trân Mộc vươn tới, bóp lấy cổ họng Hứa Hướng Thạc.Mà trước mắt, Tân Như Nguyệt đã dùng linh lực thoát đi xa.Thấy vậy, Trần Mộc lắc đầu, hắn nhìn Hứa Hướng Thạc chỉ còn hơi tàn trước mặt: “Ngươi sỉ tình như vậy, nhưng đáng tiếc ngươi lại trao tình cảm cho một con ả máu lạnh đáng khinh, không đáng!”Hứa Hướng Thạc xả thân chăn kiếm cho Tân Như Nguyệt, cuối cùng Tân Như Nguyệt lại coi Hứa Hướng Thạc như cái thuẫn người mà ném ra để tranh thủ thêm vài giây chạy trốn.Ả đàn bà này đúng là máu lạnh tới mức khiến người ta nổi giận.Hứa Hướng Thạc cười: “Ta thích nàng nên không quan tâm tới cách làm của nàng!”“Đúng là đáng buồn!”, Trần Mộc lắc đầu, hắn kinh hãi vì sự máu lạnh của Tân Như Nguyệt, đồng thời cũng đáng tiếc vì sự sỉ tình của Hứa Hướng Thạc.Tiếp theo, tay Trần Mộc dùng sức, bẻ gãy cổ hắn ta để hắn ta được chết một cách nhanh gọn.Thiên kiêu đứng đầu Thất Huyền Tông đã ngã xuống.Nếu đối thủ của hắn ta không phải Trần Mộc thì sau này có lẽ Thất Huyền Tông sẽ có thêm một vị cường giả. Nhưng đáng tiếc, trong giới võ đạo luôn tranh đấu lại không tồn tại hai chữ “nếu như”.“Hứa Hướng Thạc!”, đồng tử Lục Bàn phóng to, gầm lên giận dữ.Ánh mắt ông ta oán hận nhìn chăm chăm Trần Mộc, Hứa Hướng Thạc là thiên kiêu mạnh nhất của Thất Huyền Tông.Mà giờ phút này, Trân Mộc lại chẳng để bụng tới Lục Bàn đang bi thống ở đẳng sau, hắn dùng tốc độ cực nhanh di chuyển, đuổi theo Tân Như Nguyệt.Chỉ là Trân Mộc không ngờ khi mình vừa đuổi theo không lâu thì một bóng người già nua lắng lặng xuất hiện trước mặt hắn, chặn lại đường chạy của hắn.“Không ngờ ngươi cũng giúp nàng!”, Trần Mộc ngừng lại, kinh ngạc nhìn lão già trước mặt.“Chỉ cần là kẻ thù của ngươi thì ta đều giúp!”, Hồ Uyên cười lạnh.Trong cuộc tỷ thí này, ông ta đã chứng kiến sự đáng sợ của Trần Mộc, ông ta biết nếu để Trần Mộc sống thì sẽ trở thành hoạ lớn cho Ninh Quốc.Trần Mộc lắc đầu: “Ngươi không cản được ta đâu, hôm nay Tân Như Nguyệt phải chết!”.“Hừ! Ngươi có thể thử xem!”, Hồ Uyên cười lạnh.Tiếp theo, ông ta thi triển thực lực cảnh giới Vạn Pháp.Khác với Tân Như Nguyệt mượn dùng sức mạnh của người khác, Hồ Uyên phóng thích ra sóng linh lực ổn định hơnnhiều, không hề nóng nảy.“Ta không có thời gian đấu với ngươi!”, Trần Mộc nhếch môi, ánh mắt sắc bén, rống lên trời: “Yân Hương Nhi!”Nghe được lệnh, một bóng người xinh đẹp lẩn trong đám đông tại quảng trường lộ ra bóng dáng.Trong đôi mắt đẹp loé lên tia sáng lạnh, chân bước nhanh, linh lực bảy màu bộc phát, bao phủ cơ thể mỹ miều.“Líu lo” Một giây sau, tiếng phượng hót vang vọng khắp đất trời.Trong ngọn lửa thiêu đốt, một con Thất Sắc Tường Vân Phượng biến thành tia sáng phóng lên trời, xông thẳng lên cao.
“Như Nguyệt!”, vào thời khắc này chỉ nghe thấy được một tiếng hét rồi một bóng người lao nhanh như chớp tới chắn trước mặt Tân Như Nguyệt.
Kiếm của Trần Mộc đâm xuyên trái tim người này.
Máu tươi nhỏ xuống.
Đồng tử mọi người đều vô thức trợn to.
Hào quang tan đi, một bóng thanh niên thê thảm xuất hiện trước người Tân Như Nguyệt.
“Hứa sư huynh!”, phần đông đệ tử Thất Huyền Tông đều run rẩy, đồng tử co rút, phát ra từng tiếng gọi bi ai.
“Như Nguyệt, chạy maul!”, Hứa Hướng Thạc vươn tay túm chặt Thái Cổ Ma Kiếm, dù sát khí của nó đã ăn mòn máu của hắn ta thì hắn ta vẫn không để ý.
Ánh mắt Tân Như Nguyệt lạnh lùng nhìn thoáng qua Hứa Hướng Thạc, trong lòng tàn nhẫn, tay ngọc giơ lên, chưởng bay cơ thể Hứa Hướng Thạc về phía Trần Mộc.
Thấy vậy, một tay Trân Mộc vươn tới, bóp lấy cổ họng Hứa Hướng Thạc.
Mà trước mắt, Tân Như Nguyệt đã dùng linh lực thoát đi xa.
Thấy vậy, Trần Mộc lắc đầu, hắn nhìn Hứa Hướng Thạc chỉ còn hơi tàn trước mặt: “Ngươi sỉ tình như vậy, nhưng đáng tiếc ngươi lại trao tình cảm cho một con ả máu lạnh đáng khinh, không đáng!”
Hứa Hướng Thạc xả thân chăn kiếm cho Tân Như Nguyệt, cuối cùng Tân Như Nguyệt lại coi Hứa Hướng Thạc như cái thuẫn người mà ném ra để tranh thủ thêm vài giây chạy trốn.
Ả đàn bà này đúng là máu lạnh tới mức khiến người ta nổi giận.
Hứa Hướng Thạc cười: “Ta thích nàng nên không quan tâm tới cách làm của nàng!”
“Đúng là đáng buồn!”, Trần Mộc lắc đầu, hắn kinh hãi vì sự máu lạnh của Tân Như Nguyệt, đồng thời cũng đáng tiếc vì sự sỉ tình của Hứa Hướng Thạc.
Tiếp theo, tay Trần Mộc dùng sức, bẻ gãy cổ hắn ta để hắn ta được chết một cách nhanh gọn.
Thiên kiêu đứng đầu Thất Huyền Tông đã ngã xuống.
Nếu đối thủ của hắn ta không phải Trần Mộc thì sau này có lẽ Thất Huyền Tông sẽ có thêm một vị cường giả. Nhưng đáng tiếc, trong giới võ đạo luôn tranh đấu lại không tồn tại hai chữ “nếu như”.
“Hứa Hướng Thạc!”, đồng tử Lục Bàn phóng to, gầm lên giận dữ.
Ánh mắt ông ta oán hận nhìn chăm chăm Trần Mộc, Hứa Hướng Thạc là thiên kiêu mạnh nhất của Thất Huyền Tông.
Mà giờ phút này, Trân Mộc lại chẳng để bụng tới Lục Bàn đang bi thống ở đẳng sau, hắn dùng tốc độ cực nhanh di chuyển, đuổi theo Tân Như Nguyệt.
Chỉ là Trân Mộc không ngờ khi mình vừa đuổi theo không lâu thì một bóng người già nua lắng lặng xuất hiện trước mặt hắn, chặn lại đường chạy của hắn.
“Không ngờ ngươi cũng giúp nàng!”, Trần Mộc ngừng lại, kinh ngạc nhìn lão già trước mặt.
“Chỉ cần là kẻ thù của ngươi thì ta đều giúp!”, Hồ Uyên cười lạnh.
Trong cuộc tỷ thí này, ông ta đã chứng kiến sự đáng sợ của Trần Mộc, ông ta biết nếu để Trần Mộc sống thì sẽ trở thành hoạ lớn cho Ninh Quốc.
Trần Mộc lắc đầu: “Ngươi không cản được ta đâu, hôm nay Tân Như Nguyệt phải chết!”.
“Hừ! Ngươi có thể thử xem!”, Hồ Uyên cười lạnh.
Tiếp theo, ông ta thi triển thực lực cảnh giới Vạn Pháp.
Khác với Tân Như Nguyệt mượn dùng sức mạnh của người khác, Hồ Uyên phóng thích ra sóng linh lực ổn định hơn
nhiều, không hề nóng nảy.
“Ta không có thời gian đấu với ngươi!”, Trần Mộc nhếch môi, ánh mắt sắc bén, rống lên trời: “Yân Hương Nhi!”
Nghe được lệnh, một bóng người xinh đẹp lẩn trong đám đông tại quảng trường lộ ra bóng dáng.
Trong đôi mắt đẹp loé lên tia sáng lạnh, chân bước nhanh, linh lực bảy màu bộc phát, bao phủ cơ thể mỹ miều.
“Líu lo” Một giây sau, tiếng phượng hót vang vọng khắp đất trời.
Trong ngọn lửa thiêu đốt, một con Thất Sắc Tường Vân Phượng biến thành tia sáng phóng lên trời, xông thẳng lên cao.
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… “Như Nguyệt!”, vào thời khắc này chỉ nghe thấy được một tiếng hét rồi một bóng người lao nhanh như chớp tới chắn trước mặt Tân Như Nguyệt.Kiếm của Trần Mộc đâm xuyên trái tim người này.Máu tươi nhỏ xuống.Đồng tử mọi người đều vô thức trợn to.Hào quang tan đi, một bóng thanh niên thê thảm xuất hiện trước người Tân Như Nguyệt.“Hứa sư huynh!”, phần đông đệ tử Thất Huyền Tông đều run rẩy, đồng tử co rút, phát ra từng tiếng gọi bi ai.“Như Nguyệt, chạy maul!”, Hứa Hướng Thạc vươn tay túm chặt Thái Cổ Ma Kiếm, dù sát khí của nó đã ăn mòn máu của hắn ta thì hắn ta vẫn không để ý.Ánh mắt Tân Như Nguyệt lạnh lùng nhìn thoáng qua Hứa Hướng Thạc, trong lòng tàn nhẫn, tay ngọc giơ lên, chưởng bay cơ thể Hứa Hướng Thạc về phía Trần Mộc.Thấy vậy, một tay Trân Mộc vươn tới, bóp lấy cổ họng Hứa Hướng Thạc.Mà trước mắt, Tân Như Nguyệt đã dùng linh lực thoát đi xa.Thấy vậy, Trần Mộc lắc đầu, hắn nhìn Hứa Hướng Thạc chỉ còn hơi tàn trước mặt: “Ngươi sỉ tình như vậy, nhưng đáng tiếc ngươi lại trao tình cảm cho một con ả máu lạnh đáng khinh, không đáng!”Hứa Hướng Thạc xả thân chăn kiếm cho Tân Như Nguyệt, cuối cùng Tân Như Nguyệt lại coi Hứa Hướng Thạc như cái thuẫn người mà ném ra để tranh thủ thêm vài giây chạy trốn.Ả đàn bà này đúng là máu lạnh tới mức khiến người ta nổi giận.Hứa Hướng Thạc cười: “Ta thích nàng nên không quan tâm tới cách làm của nàng!”“Đúng là đáng buồn!”, Trần Mộc lắc đầu, hắn kinh hãi vì sự máu lạnh của Tân Như Nguyệt, đồng thời cũng đáng tiếc vì sự sỉ tình của Hứa Hướng Thạc.Tiếp theo, tay Trần Mộc dùng sức, bẻ gãy cổ hắn ta để hắn ta được chết một cách nhanh gọn.Thiên kiêu đứng đầu Thất Huyền Tông đã ngã xuống.Nếu đối thủ của hắn ta không phải Trần Mộc thì sau này có lẽ Thất Huyền Tông sẽ có thêm một vị cường giả. Nhưng đáng tiếc, trong giới võ đạo luôn tranh đấu lại không tồn tại hai chữ “nếu như”.“Hứa Hướng Thạc!”, đồng tử Lục Bàn phóng to, gầm lên giận dữ.Ánh mắt ông ta oán hận nhìn chăm chăm Trần Mộc, Hứa Hướng Thạc là thiên kiêu mạnh nhất của Thất Huyền Tông.Mà giờ phút này, Trân Mộc lại chẳng để bụng tới Lục Bàn đang bi thống ở đẳng sau, hắn dùng tốc độ cực nhanh di chuyển, đuổi theo Tân Như Nguyệt.Chỉ là Trân Mộc không ngờ khi mình vừa đuổi theo không lâu thì một bóng người già nua lắng lặng xuất hiện trước mặt hắn, chặn lại đường chạy của hắn.“Không ngờ ngươi cũng giúp nàng!”, Trần Mộc ngừng lại, kinh ngạc nhìn lão già trước mặt.“Chỉ cần là kẻ thù của ngươi thì ta đều giúp!”, Hồ Uyên cười lạnh.Trong cuộc tỷ thí này, ông ta đã chứng kiến sự đáng sợ của Trần Mộc, ông ta biết nếu để Trần Mộc sống thì sẽ trở thành hoạ lớn cho Ninh Quốc.Trần Mộc lắc đầu: “Ngươi không cản được ta đâu, hôm nay Tân Như Nguyệt phải chết!”.“Hừ! Ngươi có thể thử xem!”, Hồ Uyên cười lạnh.Tiếp theo, ông ta thi triển thực lực cảnh giới Vạn Pháp.Khác với Tân Như Nguyệt mượn dùng sức mạnh của người khác, Hồ Uyên phóng thích ra sóng linh lực ổn định hơnnhiều, không hề nóng nảy.“Ta không có thời gian đấu với ngươi!”, Trần Mộc nhếch môi, ánh mắt sắc bén, rống lên trời: “Yân Hương Nhi!”Nghe được lệnh, một bóng người xinh đẹp lẩn trong đám đông tại quảng trường lộ ra bóng dáng.Trong đôi mắt đẹp loé lên tia sáng lạnh, chân bước nhanh, linh lực bảy màu bộc phát, bao phủ cơ thể mỹ miều.“Líu lo” Một giây sau, tiếng phượng hót vang vọng khắp đất trời.Trong ngọn lửa thiêu đốt, một con Thất Sắc Tường Vân Phượng biến thành tia sáng phóng lên trời, xông thẳng lên cao.