*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện…
Chương 230
Truyền Nhân Thiên YTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện… Chương 230“Phỉ Nhi cậu phải mổ chính mới được, người khác làm thì tớ không yên lòng.”“Ừm, đây là tất nhiên.”Hàn Phỉ đáp lại rồi lôi Lương Siêu đi, Lương Siêu thấy cô ta muốn làm thật, rốt cục cũng không nhịn được mà lên tiếng.“Đừng đừng, tôi không làm.”“Mỹ nữ, không phải tôi xem thường Tây y của các người, chuyện nhỏ như cái rắm mà cũng phải động dao, làm giải phẫu, nơi nào hỏng thì cắt nơi đó, thậm chí chỗ không hỏng cũng phải cắt, quá không có kỹ thuật.”Hàn Phỉ giật mình, ấn tượng đầu tiên đối với Lương Siêu lập tức giảm xuống không ít. Đã trúng độc sâu như vậy, có nguy hiểm đến tính mạng vào bất cứ lúc nào mà còn bảo là chuyện nhỏ như cái rắm?Đúng lúc này, một tiếng cười lạnh đột nhiên truyền vào từ ngoài cửa.“Ha ha…”“Anh bạn này, tuy tôi rất hiểu tâm tình không muốn cắt chi, e ngại đau đớn của anh, nhưng anh chửi bới Tây y như vậy không hợp lý”Nghe tiếng nhìn lại, lập tức nhìn thấy một người đàn ông mặc âu phục hàng hiệu, bên ngoài còn phủ thêm một cái áo khoác trắng đi đến.Anh ta nhìn chừng ba mươi, trên tay còn cầm một phần giấy chứng nhận và một cái cúp, đầu tiên là cao ngạo mà liếc Lương Siêu một cái, sau đó lại tràn đầy yêu thương nhìn về phía Hàn Phỉ.“Phỉ Nhi, anh đã trở về.”“Đây là giải thưởng anh lấy được trong lần xuất ngoại này, tuy không phải giải thưởng lớn gì, chỉ là giải cống hiến y học thanh niên kiệt xuất, nhưng c*̃ng có còn hơn không.”“Tặng cho em, làm kỷ niệm c*̃ng được.”Hàn Phỉ hơi kinh ngạc, nhưng lại không có ý nhận lấy giấy chứng nhận vài cái cúp.“Tạ Bác, anh quá khiêm tốn.”“Giải cống hiến y học thanh niên kiệt xuất luôn được coi là giải Nobel trong lĩnh vực của chúng ta, cũng không phải nhỏ, lần này anh trở về thì có lẽ viện trưởng sẽ trực tiếp nâng anh lên làm phó viện trưởng.”Sau đó cô ta vừa cười vừa giới thiệu cho Hạ Tử Yên: “Trước mắt người này là chủ nhiệm của phòng trọng chứng trong bệnh viện tụi tớ, nếu bàn về y thuật thì cao hơn cả tớ nữa.”Tạ Bác vui vẻ cười cười, hiển nhiên cực kì hưởng thụ trước lời nhận xét của Hàn Phỉ.“Lợi hại như vậy?!” Hạ Tử Yên vội vàng nói: “Phỉ Nhi, vậy mời anh ta xem giúp Lương Siêu một chút đi, nói không chừng anh ta có cách thì sao?”Hạ Tử Yên vừa nói xong, còn không đợi Hàn Phỉ mở miệng thì Tạ Bác đã ngồi xuống, nhìn kỹ cánh tay và vết thương đã tối đen của Lương Siêu.Mà làm Lương Siêu câm nín là, tên này nhìn thì nhìn đi, sao lại vừa nhìn rồi thỉnh thoảng nhận xét hai câu, còn khoe khoang một vài thuật ngữ Tây y mà mình hoàn toàn nghe không hiểu.Đến cuối cùng hắn nghe đau cả đầu, trong lòng không ngừng nói thầm.Đại ca, anh đang xem bệnh cho tôi, hay là lợi dụng tôi để tăng độ tồn tại trước mặt hai vị mỹ nữ vậy?Một lát sau, Tạ Bác lắc đầu.“Ai…”“Loại độc này tên là kịch độc Maleferro, nếu như vừa trúng độc đưa tới chỗ tôi thì còn có cách, nhưng bây giờ, chỉ có thể lập tức cắt bỏ như Phỉ Nhi đã nói.”
Chương 230
“Phỉ Nhi cậu phải mổ chính mới được, người khác làm thì tớ không yên lòng.”
“Ừm, đây là tất nhiên.”
Hàn Phỉ đáp lại rồi lôi Lương Siêu đi, Lương Siêu thấy cô ta muốn làm thật, rốt cục cũng không nhịn được mà lên tiếng.
“Đừng đừng, tôi không làm.”
“Mỹ nữ, không phải tôi xem thường Tây y của các người, chuyện nhỏ như cái rắm mà cũng phải động dao, làm giải phẫu, nơi nào hỏng thì cắt nơi đó, thậm chí chỗ không hỏng cũng phải cắt, quá không có kỹ thuật.”
Hàn Phỉ giật mình, ấn tượng đầu tiên đối với Lương Siêu lập tức giảm xuống không ít. Đã trúng độc sâu như vậy, có nguy hiểm đến tính mạng vào bất cứ lúc nào mà còn bảo là chuyện nhỏ như cái rắm?
Đúng lúc này, một tiếng cười lạnh đột nhiên truyền vào từ ngoài cửa.
“Ha ha…”
“Anh bạn này, tuy tôi rất hiểu tâm tình không muốn cắt chi, e ngại đau đớn của anh, nhưng anh chửi bới Tây y như vậy không hợp lý”
Nghe tiếng nhìn lại, lập tức nhìn thấy một người đàn ông mặc âu phục hàng hiệu, bên ngoài còn phủ thêm một cái áo khoác trắng đi đến.
Anh ta nhìn chừng ba mươi, trên tay còn cầm một phần giấy chứng nhận và một cái cúp, đầu tiên là cao ngạo mà liếc Lương Siêu một cái, sau đó lại tràn đầy yêu thương nhìn về phía Hàn Phỉ.
“Phỉ Nhi, anh đã trở về.”
“Đây là giải thưởng anh lấy được trong lần xuất ngoại này, tuy không phải giải thưởng lớn gì, chỉ là giải cống hiến y học thanh niên kiệt xuất, nhưng c*̃ng có còn hơn không.”
“Tặng cho em, làm kỷ niệm c*̃ng được.”
Hàn Phỉ hơi kinh ngạc, nhưng lại không có ý nhận lấy giấy chứng nhận vài cái cúp.
“Tạ Bác, anh quá khiêm tốn.”
“Giải cống hiến y học thanh niên kiệt xuất luôn được coi là giải Nobel trong lĩnh vực của chúng ta, cũng không phải nhỏ, lần này anh trở về thì có lẽ viện trưởng sẽ trực tiếp nâng anh lên làm phó viện trưởng.”
Sau đó cô ta vừa cười vừa giới thiệu cho Hạ Tử Yên: “Trước mắt người này là chủ nhiệm của phòng trọng chứng trong bệnh viện tụi tớ, nếu bàn về y thuật thì cao hơn cả tớ nữa.”
Tạ Bác vui vẻ cười cười, hiển nhiên cực kì hưởng thụ trước lời nhận xét của Hàn Phỉ.
“Lợi hại như vậy?!” Hạ Tử Yên vội vàng nói: “Phỉ Nhi, vậy mời anh ta xem giúp Lương Siêu một chút đi, nói không chừng anh ta có cách thì sao?”
Hạ Tử Yên vừa nói xong, còn không đợi Hàn Phỉ mở miệng thì Tạ Bác đã ngồi xuống, nhìn kỹ cánh tay và vết thương đã tối đen của Lương Siêu.
Mà làm Lương Siêu câm nín là, tên này nhìn thì nhìn đi, sao lại vừa nhìn rồi thỉnh thoảng nhận xét hai câu, còn khoe khoang một vài thuật ngữ Tây y mà mình hoàn toàn nghe không hiểu.
Đến cuối cùng hắn nghe đau cả đầu, trong lòng không ngừng nói thầm.
Đại ca, anh đang xem bệnh cho tôi, hay là lợi dụng tôi để tăng độ tồn tại trước mặt hai vị mỹ nữ vậy?
Một lát sau, Tạ Bác lắc đầu.
“Ai…”
“Loại độc này tên là kịch độc Maleferro, nếu như vừa trúng độc đưa tới chỗ tôi thì còn có cách, nhưng bây giờ, chỉ có thể lập tức cắt bỏ như Phỉ Nhi đã nói.”
Truyền Nhân Thiên YTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện… Chương 230“Phỉ Nhi cậu phải mổ chính mới được, người khác làm thì tớ không yên lòng.”“Ừm, đây là tất nhiên.”Hàn Phỉ đáp lại rồi lôi Lương Siêu đi, Lương Siêu thấy cô ta muốn làm thật, rốt cục cũng không nhịn được mà lên tiếng.“Đừng đừng, tôi không làm.”“Mỹ nữ, không phải tôi xem thường Tây y của các người, chuyện nhỏ như cái rắm mà cũng phải động dao, làm giải phẫu, nơi nào hỏng thì cắt nơi đó, thậm chí chỗ không hỏng cũng phải cắt, quá không có kỹ thuật.”Hàn Phỉ giật mình, ấn tượng đầu tiên đối với Lương Siêu lập tức giảm xuống không ít. Đã trúng độc sâu như vậy, có nguy hiểm đến tính mạng vào bất cứ lúc nào mà còn bảo là chuyện nhỏ như cái rắm?Đúng lúc này, một tiếng cười lạnh đột nhiên truyền vào từ ngoài cửa.“Ha ha…”“Anh bạn này, tuy tôi rất hiểu tâm tình không muốn cắt chi, e ngại đau đớn của anh, nhưng anh chửi bới Tây y như vậy không hợp lý”Nghe tiếng nhìn lại, lập tức nhìn thấy một người đàn ông mặc âu phục hàng hiệu, bên ngoài còn phủ thêm một cái áo khoác trắng đi đến.Anh ta nhìn chừng ba mươi, trên tay còn cầm một phần giấy chứng nhận và một cái cúp, đầu tiên là cao ngạo mà liếc Lương Siêu một cái, sau đó lại tràn đầy yêu thương nhìn về phía Hàn Phỉ.“Phỉ Nhi, anh đã trở về.”“Đây là giải thưởng anh lấy được trong lần xuất ngoại này, tuy không phải giải thưởng lớn gì, chỉ là giải cống hiến y học thanh niên kiệt xuất, nhưng c*̃ng có còn hơn không.”“Tặng cho em, làm kỷ niệm c*̃ng được.”Hàn Phỉ hơi kinh ngạc, nhưng lại không có ý nhận lấy giấy chứng nhận vài cái cúp.“Tạ Bác, anh quá khiêm tốn.”“Giải cống hiến y học thanh niên kiệt xuất luôn được coi là giải Nobel trong lĩnh vực của chúng ta, cũng không phải nhỏ, lần này anh trở về thì có lẽ viện trưởng sẽ trực tiếp nâng anh lên làm phó viện trưởng.”Sau đó cô ta vừa cười vừa giới thiệu cho Hạ Tử Yên: “Trước mắt người này là chủ nhiệm của phòng trọng chứng trong bệnh viện tụi tớ, nếu bàn về y thuật thì cao hơn cả tớ nữa.”Tạ Bác vui vẻ cười cười, hiển nhiên cực kì hưởng thụ trước lời nhận xét của Hàn Phỉ.“Lợi hại như vậy?!” Hạ Tử Yên vội vàng nói: “Phỉ Nhi, vậy mời anh ta xem giúp Lương Siêu một chút đi, nói không chừng anh ta có cách thì sao?”Hạ Tử Yên vừa nói xong, còn không đợi Hàn Phỉ mở miệng thì Tạ Bác đã ngồi xuống, nhìn kỹ cánh tay và vết thương đã tối đen của Lương Siêu.Mà làm Lương Siêu câm nín là, tên này nhìn thì nhìn đi, sao lại vừa nhìn rồi thỉnh thoảng nhận xét hai câu, còn khoe khoang một vài thuật ngữ Tây y mà mình hoàn toàn nghe không hiểu.Đến cuối cùng hắn nghe đau cả đầu, trong lòng không ngừng nói thầm.Đại ca, anh đang xem bệnh cho tôi, hay là lợi dụng tôi để tăng độ tồn tại trước mặt hai vị mỹ nữ vậy?Một lát sau, Tạ Bác lắc đầu.“Ai…”“Loại độc này tên là kịch độc Maleferro, nếu như vừa trúng độc đưa tới chỗ tôi thì còn có cách, nhưng bây giờ, chỉ có thể lập tức cắt bỏ như Phỉ Nhi đã nói.”