*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện…
Chương 231
Truyền Nhân Thiên YTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện… Chương 231“Hay rồi, lại một người muốn chặt tay mình” Lương Siêu câm nín, thấy Tạ Bác muốn dẫn mình đi vào phòng giải phẫu, còn muốn đích thân cầm dao thì vội vàng đẩy anh ta ra.“Dừng lại đi.”“Chút chuyện nhỏ này thật sự không cần động dao, vài phút là xử lý xong rồi.”“Việc nhỏ?”“Vài phút?”Tạ Bác xem thường cười một tiếng: “Anh bạn, anh cũng là bác sĩ?”“Tôi học Trung y.”“Trung y?”“Anh đang nói đùa với tôi đây à? Bây giờ trung y còn có thể chữa bệnh? Trị cảm cúm còn quá sức, huống chi là loại vết thương nhiễm độc cực kỳ nghiêm trọng như anh?”Nghe xong, lại nhìn thấy vẻ mặt xem thường, mỉa mai của đối phương, Lương Siêu cảm thấy thật khó chịu.“Mau cất đi bộ dạng không thấy qua việc đời của anh đi, không cảm thấy mất mặt à?”“Còn nữa, vừa rồi anh nói độc Male quỷ quái gì đó? Vì thể hiện học thức uyên bác, kiến thức rộng rãi của mình trước mặt mỹ nữ, còn cố ý tạo ra danh từ mới, anh thật là người tài.”Soạt!Tâm tư bị một câu nói toạc ra, sắc mặt Tạ Bác lập tức thay đổi, hung ác nhìn chằm chằm Lương Siêu mấy giây rồi trực tiếp ra lệnh đuổi khách.“Được, nếu anh đã không chịu trách nhiệm về sinh mệnh của mình, vậy mời lập tức rời đi, về nhà chờ chết đi!”“Đừng nóng vội, chờ tôi lấy độc trong cánh tay ra liền đi.”Cái quái gì vậy?Lấy ra?Tạ Bác lập tức cười mỉa mai: “Phỉ Nhi, thấy không, đây chính là Trung y, không thể nói lý như thế đấy!”“Lấy độc ra à, chẳng phải là ép mủ ra đó chứ?”“Hôm nay tôi nói thẳng ngay ở đây, nếu như anh có thể chữa khỏi cho mình mà không cần cắt chi thì tôi uống hết máu độc anh ép ra cũng không thành vấn đề!”“Cái gì?” Lương Siêu lập tức bị tên này làm giật nảy mình: “Anh làm vậy cũng ác quá.”“Sẽ chết người.”“Không sao, không cần anh chịu trách nhiệm!”“Nhưng nếu anh không chữa được, vậy anh phải lập tức xin lỗi tôi và thừa nhận Trung y là rác rưởi.”“Ai…”“Sống rất thật tốt mà, sao lại phải tự tìm đường chết.”Lương Siêu vừa than nhẹ nói thầm, vừa nâng cánh tay phải bị thương lên, đồng thời ngón giữa và ngón trỏ tay trái khép lại hóa thành đường thẳng, bắt đầu điều động Huyền khí trong cơ thể hội tụ tới.
Chương 231
“Hay rồi, lại một người muốn chặt tay mình” Lương Siêu câm nín, thấy Tạ Bác muốn dẫn mình đi vào phòng giải phẫu, còn muốn đích thân cầm dao thì vội vàng đẩy anh ta ra.
“Dừng lại đi.”
“Chút chuyện nhỏ này thật sự không cần động dao, vài phút là xử lý xong rồi.”
“Việc nhỏ?”
“Vài phút?”
Tạ Bác xem thường cười một tiếng: “Anh bạn, anh cũng là bác sĩ?”
“Tôi học Trung y.”
“Trung y?”
“Anh đang nói đùa với tôi đây à? Bây giờ trung y còn có thể chữa bệnh? Trị cảm cúm còn quá sức, huống chi là loại vết thương nhiễm độc cực kỳ nghiêm trọng như anh?”
Nghe xong, lại nhìn thấy vẻ mặt xem thường, mỉa mai của đối phương, Lương Siêu cảm thấy thật khó chịu.
“Mau cất đi bộ dạng không thấy qua việc đời của anh đi, không cảm thấy mất mặt à?”
“Còn nữa, vừa rồi anh nói độc Male quỷ quái gì đó? Vì thể hiện học thức uyên bác, kiến thức rộng rãi của mình trước mặt mỹ nữ, còn cố ý tạo ra danh từ mới, anh thật là người tài.”
Soạt!
Tâm tư bị một câu nói toạc ra, sắc mặt Tạ Bác lập tức thay đổi, hung ác nhìn chằm chằm Lương Siêu mấy giây rồi trực tiếp ra lệnh đuổi khách.
“Được, nếu anh đã không chịu trách nhiệm về sinh mệnh của mình, vậy mời lập tức rời đi, về nhà chờ chết đi!”
“Đừng nóng vội, chờ tôi lấy độc trong cánh tay ra liền đi.”
Cái quái gì vậy?
Lấy ra?
Tạ Bác lập tức cười mỉa mai: “Phỉ Nhi, thấy không, đây chính là Trung y, không thể nói lý như thế đấy!”
“Lấy độc ra à, chẳng phải là ép mủ ra đó chứ?”
“Hôm nay tôi nói thẳng ngay ở đây, nếu như anh có thể chữa khỏi cho mình mà không cần cắt chi thì tôi uống hết máu độc anh ép ra cũng không thành vấn đề!”
“Cái gì?” Lương Siêu lập tức bị tên này làm giật nảy mình: “Anh làm vậy cũng ác quá.”
“Sẽ chết người.”
“Không sao, không cần anh chịu trách nhiệm!”
“Nhưng nếu anh không chữa được, vậy anh phải lập tức xin lỗi tôi và thừa nhận Trung y là rác rưởi.”
“Ai…”
“Sống rất thật tốt mà, sao lại phải tự tìm đường chết.”
Lương Siêu vừa than nhẹ nói thầm, vừa nâng cánh tay phải bị thương lên, đồng thời ngón giữa và ngón trỏ tay trái khép lại hóa thành đường thẳng, bắt đầu điều động Huyền khí trong cơ thể hội tụ tới.
Truyền Nhân Thiên YTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện… Chương 231“Hay rồi, lại một người muốn chặt tay mình” Lương Siêu câm nín, thấy Tạ Bác muốn dẫn mình đi vào phòng giải phẫu, còn muốn đích thân cầm dao thì vội vàng đẩy anh ta ra.“Dừng lại đi.”“Chút chuyện nhỏ này thật sự không cần động dao, vài phút là xử lý xong rồi.”“Việc nhỏ?”“Vài phút?”Tạ Bác xem thường cười một tiếng: “Anh bạn, anh cũng là bác sĩ?”“Tôi học Trung y.”“Trung y?”“Anh đang nói đùa với tôi đây à? Bây giờ trung y còn có thể chữa bệnh? Trị cảm cúm còn quá sức, huống chi là loại vết thương nhiễm độc cực kỳ nghiêm trọng như anh?”Nghe xong, lại nhìn thấy vẻ mặt xem thường, mỉa mai của đối phương, Lương Siêu cảm thấy thật khó chịu.“Mau cất đi bộ dạng không thấy qua việc đời của anh đi, không cảm thấy mất mặt à?”“Còn nữa, vừa rồi anh nói độc Male quỷ quái gì đó? Vì thể hiện học thức uyên bác, kiến thức rộng rãi của mình trước mặt mỹ nữ, còn cố ý tạo ra danh từ mới, anh thật là người tài.”Soạt!Tâm tư bị một câu nói toạc ra, sắc mặt Tạ Bác lập tức thay đổi, hung ác nhìn chằm chằm Lương Siêu mấy giây rồi trực tiếp ra lệnh đuổi khách.“Được, nếu anh đã không chịu trách nhiệm về sinh mệnh của mình, vậy mời lập tức rời đi, về nhà chờ chết đi!”“Đừng nóng vội, chờ tôi lấy độc trong cánh tay ra liền đi.”Cái quái gì vậy?Lấy ra?Tạ Bác lập tức cười mỉa mai: “Phỉ Nhi, thấy không, đây chính là Trung y, không thể nói lý như thế đấy!”“Lấy độc ra à, chẳng phải là ép mủ ra đó chứ?”“Hôm nay tôi nói thẳng ngay ở đây, nếu như anh có thể chữa khỏi cho mình mà không cần cắt chi thì tôi uống hết máu độc anh ép ra cũng không thành vấn đề!”“Cái gì?” Lương Siêu lập tức bị tên này làm giật nảy mình: “Anh làm vậy cũng ác quá.”“Sẽ chết người.”“Không sao, không cần anh chịu trách nhiệm!”“Nhưng nếu anh không chữa được, vậy anh phải lập tức xin lỗi tôi và thừa nhận Trung y là rác rưởi.”“Ai…”“Sống rất thật tốt mà, sao lại phải tự tìm đường chết.”Lương Siêu vừa than nhẹ nói thầm, vừa nâng cánh tay phải bị thương lên, đồng thời ngón giữa và ngón trỏ tay trái khép lại hóa thành đường thẳng, bắt đầu điều động Huyền khí trong cơ thể hội tụ tới.