Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…
Chương 799: C799: Nửa tháng trước
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Trên bầu trời. Gió mạnh gào thét.Mây đen bao phủ, che lấp cả bầu trời xanh, một loại không khí căng thẳng đáng sợ tràn ngập.“Thánh thượng, thuộc hạ vô dụng, mong Thánh thượng trách phạt!”Thấy bóng người đàn ông trung niên, hai người Tri Mệnh và Ma Ha đều biến sắc, đồng thời quỳ xuống ngẩng lên trời, thể hiện kính ý vô thượng.Đường Hạo Thiên nhẹ nhàng phẩy tay một cái, lạnh nhạt nói: “Lui xuống trước đi, các ngươi không phải đối thủ của hắn!”Bốn cường giả Vạn Pháp tầng bảy đồng loạt ra tay mà vẫn bị Trần Mộc chém bị thương hai người, cứ liều mạng như vậy thì cũng chỉ là hi sinh vô ích.Gương mặt hai người lộ ra vẻ khó coi nhưng họ cũng tự biết thực lực không bằng người ta, không thể phản bác, nhanh chóng lui sang một bên.Ánh mắt Đường Hạo Thiên nhìn thẳng vào Trần Mộc, cười lạnh: “Trần Mộc, chúng ta lại gặp nhau, không ngờ thực lực. của ngươi đã tiến bộ không ít!”Nửa tháng trước, Vạn Pháp tầng bảy có thể đánh một trận với Trần Mộc nhưng nửa tháng sau, khi gặp nhau lần nữa, Trần Mộc đã có thể đè ép Vạn Pháp tầng thứ bảy.Tốc độ thăng cấp này khiến trong lòng Đường Hạo Thiên dâng trào sát khí.“Ngươi bày ra trận chiến này không phải để dụ ta tới sao?”, Trần Mộc cười nhạo một tiếng.“Đúng vậy, trãm vẫn đang chờ ngươi..., Đường Hạo Thiên siết chặt tay, cười lạnh một tiếng.Tiếp theo ông ta ngước mắt nhìn về phía hoàng thành, hiện hoàng thành có hơn mười vạn người, tất cả đều đang quỳ lạy, run rẩy, gương mặt lộ ra vẻ sợ hãi.Ngay cả những thế lực tự xưng là người cầm quyền cũng không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào ông ta, dưới uy áp đáng sợ, ai cũng cúi đầu.Mà ông ta cũng thật sự có uy nghiêm của một hoàng đế.“Ninh quốc thành lập đến nay đã hơn 500 năm, trải qua vô số nguy nan và khó khăn, kẻ thù xâm lấn!”“Nhưng Đường thị của trẫm vẫn sừng sững không ngã, toạ trấn hoàng thành, không ai dám ức h**p, ngươi có biết vì sao không?”Trần Mộc không đáp lại.“Đây không chỉ vì Ninh quốc đất rộng của nhiều, nhân tài lớp lớp mà càng vì trẫm có trăm vạn thiết ky trong tay!”“Trần Mộc, ngươi đánh nhau giỏi nhưng ngươi có thể đánh thắng được trăm vạn hùng binh của ta không?”“Bên dưới trăm vạn thiết ky, dù ngươi là Vạn Pháp đỉnh cao thì cũng sẽ chết chắc!”Trên gương mặt Đường Hạo Thiên lộ ra vẻ dữ tợn, khinh thường mỉa mai.Đại quốc và đại tông khác nhau là tông môn có thể bồi dưỡng cường giả đỉnh cao nhưng họ vẫn kiêng dè các hoàng thất đại quốc vì đối phương có trăm vạn thiết ky trấn ải.Sắc mặt Trần Mộc lộ ra vẻ căng thẳng, hẳn quát: “Đường Hạo Thiên, ngươi đừng quên đây là trong hoàng thành, chẳng lẽ ngươi muốn mở cửa thành để trăm vạn thiết ky ùa vào sao?”“Như vậy thì không biết có bao nhiêu dân chúng vô tội sẽ chết dưới chân thiết ky! Sinh linh đồ thán, vạn linh bị diệt, cái giá đắt như thế thì ngươi gành nổi không?”Trong mắt Đường Hạo Thiên loé lên tia khinh miệt: “Trần Mộc, trẫm nghĩ ngươi sẽ có chút thông minh nhưng nào ngờ ngươi cũng khờ dại như kẻ khác, nơi này là hoàng thành của trẫm, sinh linh đồ thán thì có sao?”“Trong hoàng thành, dù mọi người chết hết thì mặt trời ngày mai vẫn dâng lên, sẽ có vô số dân chúng ùa vào thôi, dưới chân thiên tử thì sao có thể biến thành toà thành chết!”
Trên bầu trời. Gió mạnh gào thét.
Mây đen bao phủ, che lấp cả bầu trời xanh, một loại không khí căng thẳng đáng sợ tràn ngập.
“Thánh thượng, thuộc hạ vô dụng, mong Thánh thượng trách phạt!”
Thấy bóng người đàn ông trung niên, hai người Tri Mệnh và Ma Ha đều biến sắc, đồng thời quỳ xuống ngẩng lên trời, thể hiện kính ý vô thượng.
Đường Hạo Thiên nhẹ nhàng phẩy tay một cái, lạnh nhạt nói: “Lui xuống trước đi, các ngươi không phải đối thủ của hắn!”
Bốn cường giả Vạn Pháp tầng bảy đồng loạt ra tay mà vẫn bị Trần Mộc chém bị thương hai người, cứ liều mạng như vậy thì cũng chỉ là hi sinh vô ích.
Gương mặt hai người lộ ra vẻ khó coi nhưng họ cũng tự biết thực lực không bằng người ta, không thể phản bác, nhanh chóng lui sang một bên.
Ánh mắt Đường Hạo Thiên nhìn thẳng vào Trần Mộc, cười lạnh: “Trần Mộc, chúng ta lại gặp nhau, không ngờ thực lực. của ngươi đã tiến bộ không ít!”
Nửa tháng trước, Vạn Pháp tầng bảy có thể đánh một trận với Trần Mộc nhưng nửa tháng sau, khi gặp nhau lần nữa, Trần Mộc đã có thể đè ép Vạn Pháp tầng thứ bảy.
Tốc độ thăng cấp này khiến trong lòng Đường Hạo Thiên dâng trào sát khí.
“Ngươi bày ra trận chiến này không phải để dụ ta tới sao?”, Trần Mộc cười nhạo một tiếng.
“Đúng vậy, trãm vẫn đang chờ ngươi..., Đường Hạo Thiên siết chặt tay, cười lạnh một tiếng.
Tiếp theo ông ta ngước mắt nhìn về phía hoàng thành, hiện hoàng thành có hơn mười vạn người, tất cả đều đang quỳ lạy, run rẩy, gương mặt lộ ra vẻ sợ hãi.
Ngay cả những thế lực tự xưng là người cầm quyền cũng không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào ông ta, dưới uy áp đáng sợ, ai cũng cúi đầu.
Mà ông ta cũng thật sự có uy nghiêm của một hoàng đế.
“Ninh quốc thành lập đến nay đã hơn 500 năm, trải qua vô số nguy nan và khó khăn, kẻ thù xâm lấn!”
“Nhưng Đường thị của trẫm vẫn sừng sững không ngã, toạ trấn hoàng thành, không ai dám ức h**p, ngươi có biết vì sao không?”
Trần Mộc không đáp lại.
“Đây không chỉ vì Ninh quốc đất rộng của nhiều, nhân tài lớp lớp mà càng vì trẫm có trăm vạn thiết ky trong tay!”
“Trần Mộc, ngươi đánh nhau giỏi nhưng ngươi có thể đánh thắng được trăm vạn hùng binh của ta không?”
“Bên dưới trăm vạn thiết ky, dù ngươi là Vạn Pháp đỉnh cao thì cũng sẽ chết chắc!”
Trên gương mặt Đường Hạo Thiên lộ ra vẻ dữ tợn, khinh thường mỉa mai.
Đại quốc và đại tông khác nhau là tông môn có thể bồi dưỡng cường giả đỉnh cao nhưng họ vẫn kiêng dè các hoàng thất đại quốc vì đối phương có trăm vạn thiết ky trấn ải.
Sắc mặt Trần Mộc lộ ra vẻ căng thẳng, hẳn quát: “Đường Hạo Thiên, ngươi đừng quên đây là trong hoàng thành, chẳng lẽ ngươi muốn mở cửa thành để trăm vạn thiết ky ùa vào sao?”
“Như vậy thì không biết có bao nhiêu dân chúng vô tội sẽ chết dưới chân thiết ky! Sinh linh đồ thán, vạn linh bị diệt, cái giá đắt như thế thì ngươi gành nổi không?”
Trong mắt Đường Hạo Thiên loé lên tia khinh miệt: “Trần Mộc, trẫm nghĩ ngươi sẽ có chút thông minh nhưng nào ngờ ngươi cũng khờ dại như kẻ khác, nơi này là hoàng thành của trẫm, sinh linh đồ thán thì có sao?”
“Trong hoàng thành, dù mọi người chết hết thì mặt trời ngày mai vẫn dâng lên, sẽ có vô số dân chúng ùa vào thôi, dưới chân thiên tử thì sao có thể biến thành toà thành chết!”
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Trên bầu trời. Gió mạnh gào thét.Mây đen bao phủ, che lấp cả bầu trời xanh, một loại không khí căng thẳng đáng sợ tràn ngập.“Thánh thượng, thuộc hạ vô dụng, mong Thánh thượng trách phạt!”Thấy bóng người đàn ông trung niên, hai người Tri Mệnh và Ma Ha đều biến sắc, đồng thời quỳ xuống ngẩng lên trời, thể hiện kính ý vô thượng.Đường Hạo Thiên nhẹ nhàng phẩy tay một cái, lạnh nhạt nói: “Lui xuống trước đi, các ngươi không phải đối thủ của hắn!”Bốn cường giả Vạn Pháp tầng bảy đồng loạt ra tay mà vẫn bị Trần Mộc chém bị thương hai người, cứ liều mạng như vậy thì cũng chỉ là hi sinh vô ích.Gương mặt hai người lộ ra vẻ khó coi nhưng họ cũng tự biết thực lực không bằng người ta, không thể phản bác, nhanh chóng lui sang một bên.Ánh mắt Đường Hạo Thiên nhìn thẳng vào Trần Mộc, cười lạnh: “Trần Mộc, chúng ta lại gặp nhau, không ngờ thực lực. của ngươi đã tiến bộ không ít!”Nửa tháng trước, Vạn Pháp tầng bảy có thể đánh một trận với Trần Mộc nhưng nửa tháng sau, khi gặp nhau lần nữa, Trần Mộc đã có thể đè ép Vạn Pháp tầng thứ bảy.Tốc độ thăng cấp này khiến trong lòng Đường Hạo Thiên dâng trào sát khí.“Ngươi bày ra trận chiến này không phải để dụ ta tới sao?”, Trần Mộc cười nhạo một tiếng.“Đúng vậy, trãm vẫn đang chờ ngươi..., Đường Hạo Thiên siết chặt tay, cười lạnh một tiếng.Tiếp theo ông ta ngước mắt nhìn về phía hoàng thành, hiện hoàng thành có hơn mười vạn người, tất cả đều đang quỳ lạy, run rẩy, gương mặt lộ ra vẻ sợ hãi.Ngay cả những thế lực tự xưng là người cầm quyền cũng không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào ông ta, dưới uy áp đáng sợ, ai cũng cúi đầu.Mà ông ta cũng thật sự có uy nghiêm của một hoàng đế.“Ninh quốc thành lập đến nay đã hơn 500 năm, trải qua vô số nguy nan và khó khăn, kẻ thù xâm lấn!”“Nhưng Đường thị của trẫm vẫn sừng sững không ngã, toạ trấn hoàng thành, không ai dám ức h**p, ngươi có biết vì sao không?”Trần Mộc không đáp lại.“Đây không chỉ vì Ninh quốc đất rộng của nhiều, nhân tài lớp lớp mà càng vì trẫm có trăm vạn thiết ky trong tay!”“Trần Mộc, ngươi đánh nhau giỏi nhưng ngươi có thể đánh thắng được trăm vạn hùng binh của ta không?”“Bên dưới trăm vạn thiết ky, dù ngươi là Vạn Pháp đỉnh cao thì cũng sẽ chết chắc!”Trên gương mặt Đường Hạo Thiên lộ ra vẻ dữ tợn, khinh thường mỉa mai.Đại quốc và đại tông khác nhau là tông môn có thể bồi dưỡng cường giả đỉnh cao nhưng họ vẫn kiêng dè các hoàng thất đại quốc vì đối phương có trăm vạn thiết ky trấn ải.Sắc mặt Trần Mộc lộ ra vẻ căng thẳng, hẳn quát: “Đường Hạo Thiên, ngươi đừng quên đây là trong hoàng thành, chẳng lẽ ngươi muốn mở cửa thành để trăm vạn thiết ky ùa vào sao?”“Như vậy thì không biết có bao nhiêu dân chúng vô tội sẽ chết dưới chân thiết ky! Sinh linh đồ thán, vạn linh bị diệt, cái giá đắt như thế thì ngươi gành nổi không?”Trong mắt Đường Hạo Thiên loé lên tia khinh miệt: “Trần Mộc, trẫm nghĩ ngươi sẽ có chút thông minh nhưng nào ngờ ngươi cũng khờ dại như kẻ khác, nơi này là hoàng thành của trẫm, sinh linh đồ thán thì có sao?”“Trong hoàng thành, dù mọi người chết hết thì mặt trời ngày mai vẫn dâng lên, sẽ có vô số dân chúng ùa vào thôi, dưới chân thiên tử thì sao có thể biến thành toà thành chết!”