Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…
Chương 800: C800: Đây là
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Nghe vậy, sắc mặt Trần Mộc càng thêm u ám, trong lịch sử, việc tàn sát hàng loạt dân trong thành không phải không có mà nó còn xảy ra thường xuyên.Nhưng Trần Mộc không ngờ Đường Hạo Thiên lại ác độc tới vậy, ngay cả con dân của mình mà cũng có thể coi như súc vật mà giết, không màng hi sinh chỉ để cho trăm vạn thiết ky vào thành giết mình.“Vậy hiện tại... ngươi nên hiểu biết một chút về sức mạnh hùng sư của trãm!”, Đường Hạo Thiên đột nhiên vươn tay, hướng về phía bầu trời bao la mà vỗ mạnh, tức khắc, trời xanh chấn động, bị một ánh sáng chói mắt chia đôi.“Ầm ầm!” Bên ngoài hoàng thành. Gió đang gào thét.Trong bóng tối, bão cát cuốn lên lao sang phía bên này, từ trên trời nhìn xuống thì chỉ thấy ở dãy núi xa xôi đang có đại quân mặc áo giáp tiến thẳng về phía bên này.Đất bằng có chút lắc lư, hơn nữa theo chấn động càng nhiều thì đại quân áo giáp càng tới gần, từng vết nứt không ngừng xuất hiện, lan tràn trong hoàng thành.Trăm vạn thiết ky này có thực lực cá nhân không cao nhưng tổng số lượng gộp lại thì phun nước miếng thôi cũng đủ dìm chết một cường giả Vạn Pháp.Lúc trước, Trần Mộc chỉ đối diện với 30 vạn đại quân đã có thể khiến các thế lực lớn trong hoàng thành liên hợp lại, nhờ đó miễn cưỡng giúp Trần Mộc chạy thoát nhưng họ vẫn phải trả cái giá quá đắt.Mà hôm nay, binh lực đáng sợ không chỉ gấp ba lúc trước.Trong hoàng thành, gần như toàn bộ cao thủ võ đạo đều biến sắc, bùng nổ khí thế hùng hậu, bật người nhảy lên tường thành, khi họ nhìn thấy đại quân thiết ky không có điểm kết thúc thì trong lòng sợ hãi.“Lần này phiền phức rồi!”, Ôn Chính Hoa tái mặt.Một tiếng rống giận vang lên, đồng thời vang vọng khắp không gian, con ngươi đỏ như máu từ cửa thành nhìn thẳng vào trong hoàng thành, đây là thú cưỡi của thiết ky, các loại mãnh thú đều có đủ.“Giết cho ta!”Đường Hạo Thiên hét.Lúc này, bóng người ào ào lao tới như sắp đạp vỡ cửa thành.Âm thanh hỗn loạn vang lên. “Chặn lại cho tal”, tiếng một người đàn ông khàn đặcvang lên, tiếp theo là khí tức sát phạt cuồn cuộn bùng nổ như: thuỷ ttCửa thành không ngừng vang lên tiếng hét thê lương, máu chảy thành sông cùng âm thanh binh khí va chạm.Nhưng cổng thành mỏng manh lại hoàn toàn không bị gót sắt của trăm vạn thiết ky đạp vỡ như tưởng tượng.“Đây là?”Mọi người biến sắc trước biến cố đột nhiên xuất hiện, không ai kịp phản ứng.Tới khi họ nhìn rõ thì mới phát hiện trong quân thiệt ky có vài người phản chiến, biến thành lính đào ngũ, chĩa mũi đao về phía chiến hữu của mình, tình hình trở nên vô cùng hỗn loạn.Đường Hạo Thiên trợn to mắt, tiếp theo, ông ta thấy bóng người quen thuộc nên lạnh lùng nói: “Khương Động Đình, ngươi muốn tạo phản sao?”Thiết ky làm phản thuộc về quân Hắc Kỳ, mà chủ soát của nhánh quân này chính là Khương Động Đình.Có lẽ nhận thấy được ánh mắt sau lưng, Khương Động Đình xoay người, thi lễ với Đường Hạo Thiên rồi nói: “Thánh thượng, oan uổng quá! Trăm vạn đại quân này không biết do người phương nào sai khiến mà lại dám vào trong hoàng thành, sợ họ có sát tâm với hoàng thượng nên thần đang cứu giái”“Mẹ nó!", Tri Mệnh và Ma Ha thấy thế, tức giận vô cùng.Ai có thể sai khiến trăm vạn thiết ky vào thành chứ, đây là mệnh lệnh của thánh thượng, mà Khương Động Đình còn dám giả ngu sao.Đường Hạo Thiên nắm chặt tay, sắc mặt âm u, dù ông ta không nổi giận như hai thuộc hạ.Nhưng ai cũng có thể thấy được trên trán ông ta có gân xanh nhô lên, thể hiện trong lòng ông ta đang phẫn nộ cỡ nào.Mà Khương Động Đình lại cười lạnh, ánh mắt không nhìn Đường Hạo Thiên: “Thánh thượng yên tâm, có cựu thần ở đây, cửa thành này... phá không nổi!”
Nghe vậy, sắc mặt Trần Mộc càng thêm u ám, trong lịch sử, việc tàn sát hàng loạt dân trong thành không phải không có mà nó còn xảy ra thường xuyên.
Nhưng Trần Mộc không ngờ Đường Hạo Thiên lại ác độc tới vậy, ngay cả con dân của mình mà cũng có thể coi như súc vật mà giết, không màng hi sinh chỉ để cho trăm vạn thiết ky vào thành giết mình.
“Vậy hiện tại... ngươi nên hiểu biết một chút về sức mạnh hùng sư của trãm!”, Đường Hạo Thiên đột nhiên vươn tay, hướng về phía bầu trời bao la mà vỗ mạnh, tức khắc, trời xanh chấn động, bị một ánh sáng chói mắt chia đôi.
“Ầm ầm!” Bên ngoài hoàng thành. Gió đang gào thét.
Trong bóng tối, bão cát cuốn lên lao sang phía bên này, từ trên trời nhìn xuống thì chỉ thấy ở dãy núi xa xôi đang có đại quân mặc áo giáp tiến thẳng về phía bên này.
Đất bằng có chút lắc lư, hơn nữa theo chấn động càng nhiều thì đại quân áo giáp càng tới gần, từng vết nứt không ngừng xuất hiện, lan tràn trong hoàng thành.
Trăm vạn thiết ky này có thực lực cá nhân không cao nhưng tổng số lượng gộp lại thì phun nước miếng thôi cũng đủ dìm chết một cường giả Vạn Pháp.
Lúc trước, Trần Mộc chỉ đối diện với 30 vạn đại quân đã có thể khiến các thế lực lớn trong hoàng thành liên hợp lại, nhờ đó miễn cưỡng giúp Trần Mộc chạy thoát nhưng họ vẫn phải trả cái giá quá đắt.
Mà hôm nay, binh lực đáng sợ không chỉ gấp ba lúc trước.
Trong hoàng thành, gần như toàn bộ cao thủ võ đạo đều biến sắc, bùng nổ khí thế hùng hậu, bật người nhảy lên tường thành, khi họ nhìn thấy đại quân thiết ky không có điểm kết thúc thì trong lòng sợ hãi.
“Lần này phiền phức rồi!”, Ôn Chính Hoa tái mặt.
Một tiếng rống giận vang lên, đồng thời vang vọng khắp không gian, con ngươi đỏ như máu từ cửa thành nhìn thẳng vào trong hoàng thành, đây là thú cưỡi của thiết ky, các loại mãnh thú đều có đủ.
“Giết cho ta!”
Đường Hạo Thiên hét.
Lúc này, bóng người ào ào lao tới như sắp đạp vỡ cửa thành.
Âm thanh hỗn loạn vang lên. “Chặn lại cho tal”, tiếng một người đàn ông khàn đặc
vang lên, tiếp theo là khí tức sát phạt cuồn cuộn bùng nổ như: thuỷ tt
Cửa thành không ngừng vang lên tiếng hét thê lương, máu chảy thành sông cùng âm thanh binh khí va chạm.
Nhưng cổng thành mỏng manh lại hoàn toàn không bị gót sắt của trăm vạn thiết ky đạp vỡ như tưởng tượng.
“Đây là?”
Mọi người biến sắc trước biến cố đột nhiên xuất hiện, không ai kịp phản ứng.
Tới khi họ nhìn rõ thì mới phát hiện trong quân thiệt ky có vài người phản chiến, biến thành lính đào ngũ, chĩa mũi đao về phía chiến hữu của mình, tình hình trở nên vô cùng hỗn loạn.
Đường Hạo Thiên trợn to mắt, tiếp theo, ông ta thấy bóng người quen thuộc nên lạnh lùng nói: “Khương Động Đình, ngươi muốn tạo phản sao?”
Thiết ky làm phản thuộc về quân Hắc Kỳ, mà chủ soát của nhánh quân này chính là Khương Động Đình.
Có lẽ nhận thấy được ánh mắt sau lưng, Khương Động Đình xoay người, thi lễ với Đường Hạo Thiên rồi nói: “Thánh thượng, oan uổng quá! Trăm vạn đại quân này không biết do người phương nào sai khiến mà lại dám vào trong hoàng thành, sợ họ có sát tâm với hoàng thượng nên thần đang cứu giái”
“Mẹ nó!", Tri Mệnh và Ma Ha thấy thế, tức giận vô cùng.
Ai có thể sai khiến trăm vạn thiết ky vào thành chứ, đây là mệnh lệnh của thánh thượng, mà Khương Động Đình còn dám giả ngu sao.
Đường Hạo Thiên nắm chặt tay, sắc mặt âm u, dù ông ta không nổi giận như hai thuộc hạ.
Nhưng ai cũng có thể thấy được trên trán ông ta có gân xanh nhô lên, thể hiện trong lòng ông ta đang phẫn nộ cỡ nào.
Mà Khương Động Đình lại cười lạnh, ánh mắt không nhìn Đường Hạo Thiên: “Thánh thượng yên tâm, có cựu thần ở đây, cửa thành này... phá không nổi!”
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Nghe vậy, sắc mặt Trần Mộc càng thêm u ám, trong lịch sử, việc tàn sát hàng loạt dân trong thành không phải không có mà nó còn xảy ra thường xuyên.Nhưng Trần Mộc không ngờ Đường Hạo Thiên lại ác độc tới vậy, ngay cả con dân của mình mà cũng có thể coi như súc vật mà giết, không màng hi sinh chỉ để cho trăm vạn thiết ky vào thành giết mình.“Vậy hiện tại... ngươi nên hiểu biết một chút về sức mạnh hùng sư của trãm!”, Đường Hạo Thiên đột nhiên vươn tay, hướng về phía bầu trời bao la mà vỗ mạnh, tức khắc, trời xanh chấn động, bị một ánh sáng chói mắt chia đôi.“Ầm ầm!” Bên ngoài hoàng thành. Gió đang gào thét.Trong bóng tối, bão cát cuốn lên lao sang phía bên này, từ trên trời nhìn xuống thì chỉ thấy ở dãy núi xa xôi đang có đại quân mặc áo giáp tiến thẳng về phía bên này.Đất bằng có chút lắc lư, hơn nữa theo chấn động càng nhiều thì đại quân áo giáp càng tới gần, từng vết nứt không ngừng xuất hiện, lan tràn trong hoàng thành.Trăm vạn thiết ky này có thực lực cá nhân không cao nhưng tổng số lượng gộp lại thì phun nước miếng thôi cũng đủ dìm chết một cường giả Vạn Pháp.Lúc trước, Trần Mộc chỉ đối diện với 30 vạn đại quân đã có thể khiến các thế lực lớn trong hoàng thành liên hợp lại, nhờ đó miễn cưỡng giúp Trần Mộc chạy thoát nhưng họ vẫn phải trả cái giá quá đắt.Mà hôm nay, binh lực đáng sợ không chỉ gấp ba lúc trước.Trong hoàng thành, gần như toàn bộ cao thủ võ đạo đều biến sắc, bùng nổ khí thế hùng hậu, bật người nhảy lên tường thành, khi họ nhìn thấy đại quân thiết ky không có điểm kết thúc thì trong lòng sợ hãi.“Lần này phiền phức rồi!”, Ôn Chính Hoa tái mặt.Một tiếng rống giận vang lên, đồng thời vang vọng khắp không gian, con ngươi đỏ như máu từ cửa thành nhìn thẳng vào trong hoàng thành, đây là thú cưỡi của thiết ky, các loại mãnh thú đều có đủ.“Giết cho ta!”Đường Hạo Thiên hét.Lúc này, bóng người ào ào lao tới như sắp đạp vỡ cửa thành.Âm thanh hỗn loạn vang lên. “Chặn lại cho tal”, tiếng một người đàn ông khàn đặcvang lên, tiếp theo là khí tức sát phạt cuồn cuộn bùng nổ như: thuỷ ttCửa thành không ngừng vang lên tiếng hét thê lương, máu chảy thành sông cùng âm thanh binh khí va chạm.Nhưng cổng thành mỏng manh lại hoàn toàn không bị gót sắt của trăm vạn thiết ky đạp vỡ như tưởng tượng.“Đây là?”Mọi người biến sắc trước biến cố đột nhiên xuất hiện, không ai kịp phản ứng.Tới khi họ nhìn rõ thì mới phát hiện trong quân thiệt ky có vài người phản chiến, biến thành lính đào ngũ, chĩa mũi đao về phía chiến hữu của mình, tình hình trở nên vô cùng hỗn loạn.Đường Hạo Thiên trợn to mắt, tiếp theo, ông ta thấy bóng người quen thuộc nên lạnh lùng nói: “Khương Động Đình, ngươi muốn tạo phản sao?”Thiết ky làm phản thuộc về quân Hắc Kỳ, mà chủ soát của nhánh quân này chính là Khương Động Đình.Có lẽ nhận thấy được ánh mắt sau lưng, Khương Động Đình xoay người, thi lễ với Đường Hạo Thiên rồi nói: “Thánh thượng, oan uổng quá! Trăm vạn đại quân này không biết do người phương nào sai khiến mà lại dám vào trong hoàng thành, sợ họ có sát tâm với hoàng thượng nên thần đang cứu giái”“Mẹ nó!", Tri Mệnh và Ma Ha thấy thế, tức giận vô cùng.Ai có thể sai khiến trăm vạn thiết ky vào thành chứ, đây là mệnh lệnh của thánh thượng, mà Khương Động Đình còn dám giả ngu sao.Đường Hạo Thiên nắm chặt tay, sắc mặt âm u, dù ông ta không nổi giận như hai thuộc hạ.Nhưng ai cũng có thể thấy được trên trán ông ta có gân xanh nhô lên, thể hiện trong lòng ông ta đang phẫn nộ cỡ nào.Mà Khương Động Đình lại cười lạnh, ánh mắt không nhìn Đường Hạo Thiên: “Thánh thượng yên tâm, có cựu thần ở đây, cửa thành này... phá không nổi!”