Tỉnh dậy thấy hơi chóng mặt, hoa mắt, Triệu Giai Nho theo bản năng rên rĩ ra tiếng. “ A, đau quá…” Mộ đôi tay ôm lấy hắn, vỗ nhẹ trấn an. Miễn cưỡng mở mắt ra, đối diện trước mặt là người Triệu Giai Nho thấy rất quen thuộc nhưng lại xa lạ. “… Tiểu Phúc? Là ngươi sao?” “ Ba, là ta. Ba, ngươi xem có còn nhớ chuyện trước khi té xỉu không, nếu không ta sẽ kể lại cho ngươi nghe.” Đem Triệu Giai Nho thả lại trên giường, Triệu Nam Phúc theo thói quen x** n*n huyệt thái dương. “ Chuyện trước lúc té xỉu? Ta té xỉu? Vậy sao ta một chút ấn tương cũng không có?” Nhìn thật là thập ma cũng muốn không đứng dậy đích Triệu Giai Nho liếc mắt một cái, Triệu Nam Phúc kêu nam nhân trung niên đang đứng thẳng bên giường mà phân phó: “ Phúc Phúc, lấy gương cùng nhiệt chúc đến.” “Vâng, thiếu gia” “ Tiểu Phúc nhà chúng ta từ lúc nào đã có người hầu?” “ Ba, năm nay là năm bao nhiêu?” Không trả lời câu hỏi của Triêu Giai Nho, Triệu Nam Phúc hỏi lại. “ Năm 1990, ta nhớ đích rất rõ ràng. Tiểu Phúc, ngươi không…
Chương 8
Ba Ba 17 Tuổi Của TaTác giả: Đặc Lôi KhắcTruyện Đam MỹTỉnh dậy thấy hơi chóng mặt, hoa mắt, Triệu Giai Nho theo bản năng rên rĩ ra tiếng. “ A, đau quá…” Mộ đôi tay ôm lấy hắn, vỗ nhẹ trấn an. Miễn cưỡng mở mắt ra, đối diện trước mặt là người Triệu Giai Nho thấy rất quen thuộc nhưng lại xa lạ. “… Tiểu Phúc? Là ngươi sao?” “ Ba, là ta. Ba, ngươi xem có còn nhớ chuyện trước khi té xỉu không, nếu không ta sẽ kể lại cho ngươi nghe.” Đem Triệu Giai Nho thả lại trên giường, Triệu Nam Phúc theo thói quen x** n*n huyệt thái dương. “ Chuyện trước lúc té xỉu? Ta té xỉu? Vậy sao ta một chút ấn tương cũng không có?” Nhìn thật là thập ma cũng muốn không đứng dậy đích Triệu Giai Nho liếc mắt một cái, Triệu Nam Phúc kêu nam nhân trung niên đang đứng thẳng bên giường mà phân phó: “ Phúc Phúc, lấy gương cùng nhiệt chúc đến.” “Vâng, thiếu gia” “ Tiểu Phúc nhà chúng ta từ lúc nào đã có người hầu?” “ Ba, năm nay là năm bao nhiêu?” Không trả lời câu hỏi của Triêu Giai Nho, Triệu Nam Phúc hỏi lại. “ Năm 1990, ta nhớ đích rất rõ ràng. Tiểu Phúc, ngươi không… “Tiểu Phúc~ ….. Tiểu Phúc~…..”Dùng thìa nghịch trong bát bánh trôi, Triệu Giai Nho ngồi ngắm ở phía đối diện, coi ra thần sắc của Triệu Nam Phúc không được tốt lắm.“Ân? Ba, xảy ra chuyện gì?”Triệu Giai Nho không biết hắn chỉ đang muốn chạy vội ra khỏi bàn ăn, không phải vì hắn ăn kiêng, nhưng cái hắn sợ nhất là nhìn đến bánh trôi.Cái này phải nói đến lúc Triệu Nam Phúc còn là hài tử, khi hắn mới 9 tuổi, hắn tinh thần cao hứng ngồi trên bàn ăn xơi một lần năm viên bánh trôi, đến viên tiếp theo thì…. Hắn bị ế*.Triệu Nam Phúc đến bây giờ còn nhớ rất rõ, đó là một viên bánh trôi thiu.“Ngươi không ăn, ta cũng không ăn…. Ăn cùng ta đi mà! Tiểu Phúc ~”Đặt bát bánh xuống bàn, hắn liền nhảy khỏi ghế, chạy đến bên Triệu Nam Phúc ngồi lên đùi hắn mà làm nũng.“Ba, ta không ăn bánh trôi.”“Vì sao? Bánh trôi ăn ngon như thế sao ngươi không ăn?”Triệu Nam Phúc khó khăn tìm lí do để nói nhưng vừa thấy hai mắt Triệu Giai Nho lóe sáng lên, Triệu Nam Phúc cũng đành hít lấy một hơi, ngoan ngoãn khai thật.“….Trước đây bị bánh trôi làm cho ế quá!”“Ác~ này chỉ có vậy thôi! Ta thường bị bánh trôi làm cho ế a, tuy nhiên ta còn thực thích ăn bánh trôi, mụ mụ* ta tức là nãi nãi* của ngươi thường nói:’Đến lễ nào thì sẽ ăn thức ăn của lễ đó!’ Cho nên qua mùa đông tới, sao không thể không ăn bánh trôi được.”“Chính là….”“Hay là ta cắn trước một miếng … cho ngươi! Như vậy ngươi không sợ bị ế nữa!”“Ân! Ngươi ăn trước một miếng.”“Ác.”Chờ Triệu Giai Nho cắn một miếng bánh trôi xong, tinh thần của Triệu Nam Phúc đã được vực dậy đáng kể. Cái này dù là bánh trôi thiu cũng mặc kệ, bất quá cũng chỉ là bánh trôi thôi.“…Ba, vẫn ổn chứ?”“Ân, cáp! Tiểu phúc, ngươi cũng ổn….”“Ba, lại đến ăn tiếp bánh trôi đi!”= = = = = = = = = = = = =*ế: đau bụng, khó tiêu*mụ mụ: mẹ*nãi nãi: bà
“Tiểu Phúc~ ….. Tiểu Phúc~…..”
Dùng thìa nghịch trong bát bánh trôi, Triệu Giai Nho ngồi ngắm ở phía đối diện, coi ra thần sắc của Triệu Nam Phúc không được tốt lắm.
“Ân? Ba, xảy ra chuyện gì?”
Triệu Giai Nho không biết hắn chỉ đang muốn chạy vội ra khỏi bàn ăn, không phải vì hắn ăn kiêng, nhưng cái hắn sợ nhất là nhìn đến bánh trôi.
Cái này phải nói đến lúc Triệu Nam Phúc còn là hài tử, khi hắn mới 9 tuổi, hắn tinh thần cao hứng ngồi trên bàn ăn xơi một lần năm viên bánh trôi, đến viên tiếp theo thì…. Hắn bị ế*.
Triệu Nam Phúc đến bây giờ còn nhớ rất rõ, đó là một viên bánh trôi thiu.
“Ngươi không ăn, ta cũng không ăn…. Ăn cùng ta đi mà! Tiểu Phúc ~”
Đặt bát bánh xuống bàn, hắn liền nhảy khỏi ghế, chạy đến bên Triệu Nam Phúc ngồi lên đùi hắn mà làm nũng.
“Ba, ta không ăn bánh trôi.”
“Vì sao? Bánh trôi ăn ngon như thế sao ngươi không ăn?”
Triệu Nam Phúc khó khăn tìm lí do để nói nhưng vừa thấy hai mắt Triệu Giai Nho lóe sáng lên, Triệu Nam Phúc cũng đành hít lấy một hơi, ngoan ngoãn khai thật.
“….Trước đây bị bánh trôi làm cho ế quá!”
“Ác~ này chỉ có vậy thôi! Ta thường bị bánh trôi làm cho ế a, tuy nhiên ta còn thực thích ăn bánh trôi, mụ mụ* ta tức là nãi nãi* của ngươi thường nói:’Đến lễ nào thì sẽ ăn thức ăn của lễ đó!’ Cho nên qua mùa đông tới, sao không thể không ăn bánh trôi được.”
“Chính là….”
“Hay là ta cắn trước một miếng … cho ngươi! Như vậy ngươi không sợ bị ế nữa!”
“Ân! Ngươi ăn trước một miếng.”
“Ác.”
Chờ Triệu Giai Nho cắn một miếng bánh trôi xong, tinh thần của Triệu Nam Phúc đã được vực dậy đáng kể. Cái này dù là bánh trôi thiu cũng mặc kệ, bất quá cũng chỉ là bánh trôi thôi.
“…Ba, vẫn ổn chứ?”
“Ân, cáp! Tiểu phúc, ngươi cũng ổn….”
“Ba, lại đến ăn tiếp bánh trôi đi!”
= = = = = = = = = = = = =
*ế: đau bụng, khó tiêu
*mụ mụ: mẹ
*nãi nãi: bà
Ba Ba 17 Tuổi Của TaTác giả: Đặc Lôi KhắcTruyện Đam MỹTỉnh dậy thấy hơi chóng mặt, hoa mắt, Triệu Giai Nho theo bản năng rên rĩ ra tiếng. “ A, đau quá…” Mộ đôi tay ôm lấy hắn, vỗ nhẹ trấn an. Miễn cưỡng mở mắt ra, đối diện trước mặt là người Triệu Giai Nho thấy rất quen thuộc nhưng lại xa lạ. “… Tiểu Phúc? Là ngươi sao?” “ Ba, là ta. Ba, ngươi xem có còn nhớ chuyện trước khi té xỉu không, nếu không ta sẽ kể lại cho ngươi nghe.” Đem Triệu Giai Nho thả lại trên giường, Triệu Nam Phúc theo thói quen x** n*n huyệt thái dương. “ Chuyện trước lúc té xỉu? Ta té xỉu? Vậy sao ta một chút ấn tương cũng không có?” Nhìn thật là thập ma cũng muốn không đứng dậy đích Triệu Giai Nho liếc mắt một cái, Triệu Nam Phúc kêu nam nhân trung niên đang đứng thẳng bên giường mà phân phó: “ Phúc Phúc, lấy gương cùng nhiệt chúc đến.” “Vâng, thiếu gia” “ Tiểu Phúc nhà chúng ta từ lúc nào đã có người hầu?” “ Ba, năm nay là năm bao nhiêu?” Không trả lời câu hỏi của Triêu Giai Nho, Triệu Nam Phúc hỏi lại. “ Năm 1990, ta nhớ đích rất rõ ràng. Tiểu Phúc, ngươi không… “Tiểu Phúc~ ….. Tiểu Phúc~…..”Dùng thìa nghịch trong bát bánh trôi, Triệu Giai Nho ngồi ngắm ở phía đối diện, coi ra thần sắc của Triệu Nam Phúc không được tốt lắm.“Ân? Ba, xảy ra chuyện gì?”Triệu Giai Nho không biết hắn chỉ đang muốn chạy vội ra khỏi bàn ăn, không phải vì hắn ăn kiêng, nhưng cái hắn sợ nhất là nhìn đến bánh trôi.Cái này phải nói đến lúc Triệu Nam Phúc còn là hài tử, khi hắn mới 9 tuổi, hắn tinh thần cao hứng ngồi trên bàn ăn xơi một lần năm viên bánh trôi, đến viên tiếp theo thì…. Hắn bị ế*.Triệu Nam Phúc đến bây giờ còn nhớ rất rõ, đó là một viên bánh trôi thiu.“Ngươi không ăn, ta cũng không ăn…. Ăn cùng ta đi mà! Tiểu Phúc ~”Đặt bát bánh xuống bàn, hắn liền nhảy khỏi ghế, chạy đến bên Triệu Nam Phúc ngồi lên đùi hắn mà làm nũng.“Ba, ta không ăn bánh trôi.”“Vì sao? Bánh trôi ăn ngon như thế sao ngươi không ăn?”Triệu Nam Phúc khó khăn tìm lí do để nói nhưng vừa thấy hai mắt Triệu Giai Nho lóe sáng lên, Triệu Nam Phúc cũng đành hít lấy một hơi, ngoan ngoãn khai thật.“….Trước đây bị bánh trôi làm cho ế quá!”“Ác~ này chỉ có vậy thôi! Ta thường bị bánh trôi làm cho ế a, tuy nhiên ta còn thực thích ăn bánh trôi, mụ mụ* ta tức là nãi nãi* của ngươi thường nói:’Đến lễ nào thì sẽ ăn thức ăn của lễ đó!’ Cho nên qua mùa đông tới, sao không thể không ăn bánh trôi được.”“Chính là….”“Hay là ta cắn trước một miếng … cho ngươi! Như vậy ngươi không sợ bị ế nữa!”“Ân! Ngươi ăn trước một miếng.”“Ác.”Chờ Triệu Giai Nho cắn một miếng bánh trôi xong, tinh thần của Triệu Nam Phúc đã được vực dậy đáng kể. Cái này dù là bánh trôi thiu cũng mặc kệ, bất quá cũng chỉ là bánh trôi thôi.“…Ba, vẫn ổn chứ?”“Ân, cáp! Tiểu phúc, ngươi cũng ổn….”“Ba, lại đến ăn tiếp bánh trôi đi!”= = = = = = = = = = = = =*ế: đau bụng, khó tiêu*mụ mụ: mẹ*nãi nãi: bà