Thời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói…
Chương 750
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 750“Nhưng bây giờ đã lâu như vậy rồi, sao mẹ vẫn chưa quay lại?”“Cháu cũng không biết mẹ đã đi đâu.”Tô Tô đau lòng nói: “Mẹ cháu đi lâu như vậy, cháu luôn ngồi ở đây một mình sao?”Tiểu Cường gật đầu: “Cháu quen rồi, trước khi mẹ đi làm, cháu cũng ở nhà một mình.”“Mẹ nói nếu mẹ không về, không được ra ngoài đi lung tung.”Đúng là con nhà nghèo nên rất hiểu chuyện.“Cậu bé ngoan!” Hai mắt Tô Tô đỏ lên, ôm Tiểu Cường vào lòng. Sau đó nhìn về phía Tần Thiên, lo lắng hỏi: “Bây giờ nên làm thế nào?”Tần Thiên suy nghĩ một chút, nói: “Tiểu Cường, nhà ông bà cháu có ở gần đây không?”“Cháu có nhớ tòa nhà nào và số nhà là bao nhiêu không?”Tiểu Cường lắc đầu: “Cháu không biết số nhà.”“Cháu chỉ nhớ trước cửa nhà ông bà nội có một chậu hoa hướng dương.”“Đã lâu cháu không đến nhà ông bà, không biết chậu hoa thế nào rồi.”“Chú Tô, chú có thể đưa cháu đi gặp ông bà được không?”Nói xong, cậu bé cảm thấy không thích hợp, liền cúi đầu nói: “Không được, cháu phải đợi mẹ về.”“Mẹ nói, nếu mẹ không về, cháu không được chạy lung tung. Nếu không, mẹ không tìm được cháu sẽ lo lắng.”Tần Thiên xoa đầu Tiểu Cường nói: “Cháu cùng cô Tô chờ ở đây, để chú đi tìm mẹ cháu có được không?”Tiểu Cường gật đầu.Tô Tô lo lắng nhìn Tần Thiên, thấp giọng nói: “Anh hãy cẩn thận.”“Dù sao chúng ta cũng không quen thuộc với nơi này.”“Đi nhanh rồi về.”Tần Thiên nhếch miệng cười nói: “Cảm ơn phu nhân quan tâm.”Tô Tô đỏ mặt xì một tiếng.Tần Thiên rời khỏi Wallace, nhanh chóng đi về phía khu chung cư Hạnh Phúc ở đối diện .Khu chung cư tuy không lớn nhưng cũng có bảy, tám tòa nhà. Mỗi tòa nhà có nhiều tầng và rất nhiều phòng.Nếu tìm lần lượt, chắc chắn sẽ không ổn.Tần Thiên đi đến siêu thị nhỏ gần đó, mua một hộp thuốc lá Trung Hoa rồi nói chuyện với ông chú gác cổng.“Ông ơi, cháu đến từ chợ hoa. Cách đây không lâu, trong khu này có một ông già nói rằng ông ấy thích hoa hướng dương.”“Nói nếu cháu có hàng thì để lại cho ông ấy một chậu, Bây giờ cháu không tìm được phương thức liên lạc của ông ấy.”“Ông có biết ống ấy sống ở tầng mấy không?”Ông lão nhìn Tần Thiên một chút, cười lạnh nói: “Đã mùa nào rồi mà còn có hoa hướng dương. Thanh niên, cậu đừng có lừa tôi.”Tần Thiên cười nói: “Tuy không có hoa hướng dương, nhưng còn có những hoa khác.”“Ông biết đấy, hiện nay làm ăn rất khó khăn, kiếm được khách hàng không phải là điều dễ dàng gì, có phải không?”
Chương 750
“Nhưng bây giờ đã lâu như vậy rồi, sao mẹ vẫn chưa quay lại?”
“Cháu cũng không biết mẹ đã đi đâu.”
Tô Tô đau lòng nói: “Mẹ cháu đi lâu như vậy, cháu luôn ngồi ở đây một mình sao?”
Tiểu Cường gật đầu: “Cháu quen rồi, trước khi mẹ đi làm, cháu cũng ở nhà một mình.”
“Mẹ nói nếu mẹ không về, không được ra ngoài đi lung tung.”
Đúng là con nhà nghèo nên rất hiểu chuyện.
“Cậu bé ngoan!” Hai mắt Tô Tô đỏ lên, ôm Tiểu Cường vào lòng. Sau đó nhìn về phía Tần Thiên, lo lắng hỏi: “Bây giờ nên làm thế nào?”
Tần Thiên suy nghĩ một chút, nói: “Tiểu Cường, nhà ông bà cháu có ở gần đây không?”
“Cháu có nhớ tòa nhà nào và số nhà là bao nhiêu không?”
Tiểu Cường lắc đầu: “Cháu không biết số nhà.”
“Cháu chỉ nhớ trước cửa nhà ông bà nội có một chậu hoa hướng dương.”
“Đã lâu cháu không đến nhà ông bà, không biết chậu hoa thế nào rồi.”
“Chú Tô, chú có thể đưa cháu đi gặp ông bà được không?”
Nói xong, cậu bé cảm thấy không thích hợp, liền cúi đầu nói: “Không được, cháu phải đợi mẹ về.”
“Mẹ nói, nếu mẹ không về, cháu không được chạy lung tung. Nếu không, mẹ không tìm được cháu sẽ lo lắng.”
Tần Thiên xoa đầu Tiểu Cường nói: “Cháu cùng cô Tô chờ ở đây, để chú đi tìm mẹ cháu có được không?”
Tiểu Cường gật đầu.
Tô Tô lo lắng nhìn Tần Thiên, thấp giọng nói: “Anh hãy cẩn thận.”
“Dù sao chúng ta cũng không quen thuộc với nơi này.”
“Đi nhanh rồi về.”
Tần Thiên nhếch miệng cười nói: “Cảm ơn phu nhân quan tâm.”
Tô Tô đỏ mặt xì một tiếng.
Tần Thiên rời khỏi Wallace, nhanh chóng đi về phía khu chung cư Hạnh Phúc ở đối diện .
Khu chung cư tuy không lớn nhưng cũng có bảy, tám tòa nhà. Mỗi tòa nhà có nhiều tầng và rất nhiều phòng.
Nếu tìm lần lượt, chắc chắn sẽ không ổn.
Tần Thiên đi đến siêu thị nhỏ gần đó, mua một hộp thuốc lá Trung Hoa rồi nói chuyện với ông chú gác cổng.
“Ông ơi, cháu đến từ chợ hoa. Cách đây không lâu, trong khu này có một ông già nói rằng ông ấy thích hoa hướng dương.”
“Nói nếu cháu có hàng thì để lại cho ông ấy một chậu, Bây giờ cháu không tìm được phương thức liên lạc của ông ấy.”
“Ông có biết ống ấy sống ở tầng mấy không?”
Ông lão nhìn Tần Thiên một chút, cười lạnh nói: “Đã mùa nào rồi mà còn có hoa hướng dương. Thanh niên, cậu đừng có lừa tôi.”
Tần Thiên cười nói: “Tuy không có hoa hướng dương, nhưng còn có những hoa khác.”
“Ông biết đấy, hiện nay làm ăn rất khó khăn, kiếm được khách hàng không phải là điều dễ dàng gì, có phải không?”
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 750“Nhưng bây giờ đã lâu như vậy rồi, sao mẹ vẫn chưa quay lại?”“Cháu cũng không biết mẹ đã đi đâu.”Tô Tô đau lòng nói: “Mẹ cháu đi lâu như vậy, cháu luôn ngồi ở đây một mình sao?”Tiểu Cường gật đầu: “Cháu quen rồi, trước khi mẹ đi làm, cháu cũng ở nhà một mình.”“Mẹ nói nếu mẹ không về, không được ra ngoài đi lung tung.”Đúng là con nhà nghèo nên rất hiểu chuyện.“Cậu bé ngoan!” Hai mắt Tô Tô đỏ lên, ôm Tiểu Cường vào lòng. Sau đó nhìn về phía Tần Thiên, lo lắng hỏi: “Bây giờ nên làm thế nào?”Tần Thiên suy nghĩ một chút, nói: “Tiểu Cường, nhà ông bà cháu có ở gần đây không?”“Cháu có nhớ tòa nhà nào và số nhà là bao nhiêu không?”Tiểu Cường lắc đầu: “Cháu không biết số nhà.”“Cháu chỉ nhớ trước cửa nhà ông bà nội có một chậu hoa hướng dương.”“Đã lâu cháu không đến nhà ông bà, không biết chậu hoa thế nào rồi.”“Chú Tô, chú có thể đưa cháu đi gặp ông bà được không?”Nói xong, cậu bé cảm thấy không thích hợp, liền cúi đầu nói: “Không được, cháu phải đợi mẹ về.”“Mẹ nói, nếu mẹ không về, cháu không được chạy lung tung. Nếu không, mẹ không tìm được cháu sẽ lo lắng.”Tần Thiên xoa đầu Tiểu Cường nói: “Cháu cùng cô Tô chờ ở đây, để chú đi tìm mẹ cháu có được không?”Tiểu Cường gật đầu.Tô Tô lo lắng nhìn Tần Thiên, thấp giọng nói: “Anh hãy cẩn thận.”“Dù sao chúng ta cũng không quen thuộc với nơi này.”“Đi nhanh rồi về.”Tần Thiên nhếch miệng cười nói: “Cảm ơn phu nhân quan tâm.”Tô Tô đỏ mặt xì một tiếng.Tần Thiên rời khỏi Wallace, nhanh chóng đi về phía khu chung cư Hạnh Phúc ở đối diện .Khu chung cư tuy không lớn nhưng cũng có bảy, tám tòa nhà. Mỗi tòa nhà có nhiều tầng và rất nhiều phòng.Nếu tìm lần lượt, chắc chắn sẽ không ổn.Tần Thiên đi đến siêu thị nhỏ gần đó, mua một hộp thuốc lá Trung Hoa rồi nói chuyện với ông chú gác cổng.“Ông ơi, cháu đến từ chợ hoa. Cách đây không lâu, trong khu này có một ông già nói rằng ông ấy thích hoa hướng dương.”“Nói nếu cháu có hàng thì để lại cho ông ấy một chậu, Bây giờ cháu không tìm được phương thức liên lạc của ông ấy.”“Ông có biết ống ấy sống ở tầng mấy không?”Ông lão nhìn Tần Thiên một chút, cười lạnh nói: “Đã mùa nào rồi mà còn có hoa hướng dương. Thanh niên, cậu đừng có lừa tôi.”Tần Thiên cười nói: “Tuy không có hoa hướng dương, nhưng còn có những hoa khác.”“Ông biết đấy, hiện nay làm ăn rất khó khăn, kiếm được khách hàng không phải là điều dễ dàng gì, có phải không?”