Thời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói…
Chương 751
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 751“Hơn nữa, cháu có thể nhìn ra ông ấy là người yêu hoa.”Ông lão rít một hơi thuốc, đột nhiên cau mày nói: “Thuốc lá Trung Hoa này cậu mua ở đâu vậy?”Tần Thiên sửng sốt một chút, nói: “Siêu thị nhỏ bên cạnh, có vấn đề gì sao?”Ông ta lập tức dập điếu thuốc vừa hút hai hơi, quay đầu lại nói: “Lão Lưu, ra đây!”Ông ta nhặt hộp thuốc lá Trung Hoa lên, ném qua rồi nói: “Cho tôi hai bao Phù Dung Vương, thêm một bao Hồng Tháp Sơn.”“Đây là cháu trai của tôi. Nghiêm túc đấy. Hiểu không?”Lão Lưu- chủ siêu thị nhỏ nơi Tần Thiên vừa mua thuốc lá, mỉm cười, ý của ông lão gác cổng là ông ta đổi một bao Trung Hoa lấy hai bao Phù Dung Vương, cộng thêm một bao Hồng Tháp Sơn.Ông lão bỏ bao thuốc Phù Dung Vương vào ngăn kéo, đưa một điếu Hồng Tháp Sơn lên miệng, rồi đưa cho Tần Thiên một điếu.Tần Thiên định thần lại, vội vàng nói: “Cháu không hút thuốc, ông cứ tự nhiên.”“Ông ơi, vừa rồi bao thuốc Trung Hoa đó là giả sao?”Ông ta gật đầu nói: “Trung Hoa là giả, cậu cũng là giả.”“Tôi chưa thấy người bán hoa nào lại đưa cho ông già người gác cửa một bao thuốc lá Trung Hoa cả.”“Nói đi, có phải đến đòi nợ không?” Ông ta châm một điếu thuốc, nhàn nhã nói.Tần Thiên cười nói: “Ông ơi, sao ông lại nói như vậy? Người bán hoa không được hút thuốc lá Trung Hoa sao?”Ông lão cười khẩy: “Tại sao ư? Bởi vì tôi lớn tuổi hơn cậu.”“Thanh niên, đừng có vòng vo nữa, cậu vừa đi vào, tôi đã biết cậu không phải người bình thường.”“Người thích hoa hướng dương mà cậu nói, trong toàn bộ khu này, chỉ có lão Trịnh ở toà số 5.”“Ông ta không tuân thủ quy định, luôn đặt một chậu hoa hướng dương cao như vậy ở hành lang, về chuyện này, ban quản lý cũng rất tức giận.”Tần Thiên nói: “Ông nói tòa nhà số 5 ư? Ở tầng bao nhiêu vậy?”Ông ta thở ra vòng khói rồi nói: “Vợ chồng ông Trịnh đã chuyển đến viện dưỡng lão rồi.”“Ngôi nhà đó hiện tại đã bị thằng con trai vô dụng của ông ấy chiếm.”“Tên khốn đó là một tay cờ bạc, nghe nói hắn nợ rất nhiều.”“Cậu còn nói không phải là cậu đến đòi nợ à?”Tần Thiên lập tức hét lớn với chủ siêu thị nhỏ ở đằng xa: “Hãy cho ông tôi thêm một cây thuốc lá Phù Dung Vương nữa, tôi nói thật đó.”“Tôi sẽ trả tiền ngay.”Ông lão cũng không vòng vo, lập tức nói: “Tầng 8!”“Cảm ơn ông!” Tần Thiên quay đầu rời đi.Thời gian hẹn với kẻ bắt cóc qua điện thoại là ba tiếng đồng hồ. Bây giờ chỉ còn khoảng mười phút.Mười phút sau, kẻ bắt cóc có thể sẽ gọi điện cho Tô Tô cho nên Tần Thiên phải trở lại Wallace để tập hợp Tô Tô trong vòng mười phút.Theo sự hướng dẫn của người gác cửa, hắn tìm được tòa nhà số 5. Tổng cộng có hai thang máy, một chiếc bị hỏng và chiếc còn lại đang được sử dụngHắn đi thẳng lên bằng thang bộ. Xung quanh không có ai, giống như dư ảnh, hắn lao lên trên. Chẳng mấy chốc đã lên đến tầng 8.
Chương 751
“Hơn nữa, cháu có thể nhìn ra ông ấy là người yêu hoa.”
Ông lão rít một hơi thuốc, đột nhiên cau mày nói: “Thuốc lá Trung Hoa này cậu mua ở đâu vậy?”
Tần Thiên sửng sốt một chút, nói: “Siêu thị nhỏ bên cạnh, có vấn đề gì sao?”
Ông ta lập tức dập điếu thuốc vừa hút hai hơi, quay đầu lại nói: “Lão Lưu, ra đây!”
Ông ta nhặt hộp thuốc lá Trung Hoa lên, ném qua rồi nói: “Cho tôi hai bao Phù Dung Vương, thêm một bao Hồng Tháp Sơn.”
“Đây là cháu trai của tôi. Nghiêm túc đấy. Hiểu không?”
Lão Lưu- chủ siêu thị nhỏ nơi Tần Thiên vừa mua thuốc lá, mỉm cười, ý của ông lão gác cổng là ông ta đổi một bao Trung Hoa lấy hai bao Phù Dung Vương, cộng thêm một bao Hồng Tháp Sơn.
Ông lão bỏ bao thuốc Phù Dung Vương vào ngăn kéo, đưa một điếu Hồng Tháp Sơn lên miệng, rồi đưa cho Tần Thiên một điếu.
Tần Thiên định thần lại, vội vàng nói: “Cháu không hút thuốc, ông cứ tự nhiên.”
“Ông ơi, vừa rồi bao thuốc Trung Hoa đó là giả sao?”
Ông ta gật đầu nói: “Trung Hoa là giả, cậu cũng là giả.”
“Tôi chưa thấy người bán hoa nào lại đưa cho ông già người gác cửa một bao thuốc lá Trung Hoa cả.”
“Nói đi, có phải đến đòi nợ không?” Ông ta châm một điếu thuốc, nhàn nhã nói.
Tần Thiên cười nói: “Ông ơi, sao ông lại nói như vậy? Người bán hoa không được hút thuốc lá Trung Hoa sao?”
Ông lão cười khẩy: “Tại sao ư? Bởi vì tôi lớn tuổi hơn cậu.”
“Thanh niên, đừng có vòng vo nữa, cậu vừa đi vào, tôi đã biết cậu không phải người bình thường.”
“Người thích hoa hướng dương mà cậu nói, trong toàn bộ khu này, chỉ có lão Trịnh ở toà số 5.”
“Ông ta không tuân thủ quy định, luôn đặt một chậu hoa hướng dương cao như vậy ở hành lang, về chuyện này, ban quản lý cũng rất tức giận.”
Tần Thiên nói: “Ông nói tòa nhà số 5 ư? Ở tầng bao nhiêu vậy?”
Ông ta thở ra vòng khói rồi nói: “Vợ chồng ông Trịnh đã chuyển đến viện dưỡng lão rồi.”
“Ngôi nhà đó hiện tại đã bị thằng con trai vô dụng của ông ấy chiếm.”
“Tên khốn đó là một tay cờ bạc, nghe nói hắn nợ rất nhiều.”
“Cậu còn nói không phải là cậu đến đòi nợ à?”
Tần Thiên lập tức hét lớn với chủ siêu thị nhỏ ở đằng xa: “Hãy cho ông tôi thêm một cây thuốc lá Phù Dung Vương nữa, tôi nói thật đó.”
“Tôi sẽ trả tiền ngay.”
Ông lão cũng không vòng vo, lập tức nói: “Tầng 8!”
“Cảm ơn ông!” Tần Thiên quay đầu rời đi.
Thời gian hẹn với kẻ bắt cóc qua điện thoại là ba tiếng đồng hồ. Bây giờ chỉ còn khoảng mười phút.
Mười phút sau, kẻ bắt cóc có thể sẽ gọi điện cho Tô Tô cho nên Tần Thiên phải trở lại Wallace để tập hợp Tô Tô trong vòng mười phút.
Theo sự hướng dẫn của người gác cửa, hắn tìm được tòa nhà số 5. Tổng cộng có hai thang máy, một chiếc bị hỏng và chiếc còn lại đang được sử dụng
Hắn đi thẳng lên bằng thang bộ. Xung quanh không có ai, giống như dư ảnh, hắn lao lên trên. Chẳng mấy chốc đã lên đến tầng 8.
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 751“Hơn nữa, cháu có thể nhìn ra ông ấy là người yêu hoa.”Ông lão rít một hơi thuốc, đột nhiên cau mày nói: “Thuốc lá Trung Hoa này cậu mua ở đâu vậy?”Tần Thiên sửng sốt một chút, nói: “Siêu thị nhỏ bên cạnh, có vấn đề gì sao?”Ông ta lập tức dập điếu thuốc vừa hút hai hơi, quay đầu lại nói: “Lão Lưu, ra đây!”Ông ta nhặt hộp thuốc lá Trung Hoa lên, ném qua rồi nói: “Cho tôi hai bao Phù Dung Vương, thêm một bao Hồng Tháp Sơn.”“Đây là cháu trai của tôi. Nghiêm túc đấy. Hiểu không?”Lão Lưu- chủ siêu thị nhỏ nơi Tần Thiên vừa mua thuốc lá, mỉm cười, ý của ông lão gác cổng là ông ta đổi một bao Trung Hoa lấy hai bao Phù Dung Vương, cộng thêm một bao Hồng Tháp Sơn.Ông lão bỏ bao thuốc Phù Dung Vương vào ngăn kéo, đưa một điếu Hồng Tháp Sơn lên miệng, rồi đưa cho Tần Thiên một điếu.Tần Thiên định thần lại, vội vàng nói: “Cháu không hút thuốc, ông cứ tự nhiên.”“Ông ơi, vừa rồi bao thuốc Trung Hoa đó là giả sao?”Ông ta gật đầu nói: “Trung Hoa là giả, cậu cũng là giả.”“Tôi chưa thấy người bán hoa nào lại đưa cho ông già người gác cửa một bao thuốc lá Trung Hoa cả.”“Nói đi, có phải đến đòi nợ không?” Ông ta châm một điếu thuốc, nhàn nhã nói.Tần Thiên cười nói: “Ông ơi, sao ông lại nói như vậy? Người bán hoa không được hút thuốc lá Trung Hoa sao?”Ông lão cười khẩy: “Tại sao ư? Bởi vì tôi lớn tuổi hơn cậu.”“Thanh niên, đừng có vòng vo nữa, cậu vừa đi vào, tôi đã biết cậu không phải người bình thường.”“Người thích hoa hướng dương mà cậu nói, trong toàn bộ khu này, chỉ có lão Trịnh ở toà số 5.”“Ông ta không tuân thủ quy định, luôn đặt một chậu hoa hướng dương cao như vậy ở hành lang, về chuyện này, ban quản lý cũng rất tức giận.”Tần Thiên nói: “Ông nói tòa nhà số 5 ư? Ở tầng bao nhiêu vậy?”Ông ta thở ra vòng khói rồi nói: “Vợ chồng ông Trịnh đã chuyển đến viện dưỡng lão rồi.”“Ngôi nhà đó hiện tại đã bị thằng con trai vô dụng của ông ấy chiếm.”“Tên khốn đó là một tay cờ bạc, nghe nói hắn nợ rất nhiều.”“Cậu còn nói không phải là cậu đến đòi nợ à?”Tần Thiên lập tức hét lớn với chủ siêu thị nhỏ ở đằng xa: “Hãy cho ông tôi thêm một cây thuốc lá Phù Dung Vương nữa, tôi nói thật đó.”“Tôi sẽ trả tiền ngay.”Ông lão cũng không vòng vo, lập tức nói: “Tầng 8!”“Cảm ơn ông!” Tần Thiên quay đầu rời đi.Thời gian hẹn với kẻ bắt cóc qua điện thoại là ba tiếng đồng hồ. Bây giờ chỉ còn khoảng mười phút.Mười phút sau, kẻ bắt cóc có thể sẽ gọi điện cho Tô Tô cho nên Tần Thiên phải trở lại Wallace để tập hợp Tô Tô trong vòng mười phút.Theo sự hướng dẫn của người gác cửa, hắn tìm được tòa nhà số 5. Tổng cộng có hai thang máy, một chiếc bị hỏng và chiếc còn lại đang được sử dụngHắn đi thẳng lên bằng thang bộ. Xung quanh không có ai, giống như dư ảnh, hắn lao lên trên. Chẳng mấy chốc đã lên đến tầng 8.