Tác giả:

Đau nhức! Toàn thân đau nhức! Nhất Thành lăn lộn trên đất, liều mạng giãy dụa th* d*c, trong đầu trí nhớ không ngừng vọt tới, nhường trước mắt hắn biến thành màu đen, không nhìn rõ bất cứ thứ gì. Nhất Thành trí nhớ cuối cùng một màn là hắn vừa hoàn thành một dự án lớn, tiền thưởng lại cực kỳ nhiều. Tâm tính rất vui mừng đang trên đường đi dạo, chuẩn bị mua chút đồ ăn mang về cho gia đình, kết quả lúc hắn đi ngang qua cầu trên đường về nhà thì trên đầu xuất hiện bóng đen. Hắn chỉ nhớ được đến đó, sau đó thì không còn gì nữa. - Ầm Thiên thạch rơi trúng đầu vì cái gì cơ thể mình đau nhức như thế? Hắn là còn sống hay đã chết? Có thể cảm giác được đau nhức, Nhất Thành cảm giác mình còn có thể còn sống. Chờ hắn miễn cưỡng mở mắt, trước mắt một màn lại làm cho hắn kém chút sụp đổ. Chỉ thấy tại trước ngực hắn là một đầu quái vật. 1 con mắt thì lệch sang tai trái. Con mắt khác thì rớt xuống cắm. Mũi méo xệch đi. Miệng rộng đến mang tai đang cắn xé cơ thể hắn. - Thảo thảo thảo! Nhất Thành tức…

Chương 321: Tiếng Nổ Lớn

Quái Dị Thẻ Ma PhápTác giả: NhiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngĐau nhức! Toàn thân đau nhức! Nhất Thành lăn lộn trên đất, liều mạng giãy dụa th* d*c, trong đầu trí nhớ không ngừng vọt tới, nhường trước mắt hắn biến thành màu đen, không nhìn rõ bất cứ thứ gì. Nhất Thành trí nhớ cuối cùng một màn là hắn vừa hoàn thành một dự án lớn, tiền thưởng lại cực kỳ nhiều. Tâm tính rất vui mừng đang trên đường đi dạo, chuẩn bị mua chút đồ ăn mang về cho gia đình, kết quả lúc hắn đi ngang qua cầu trên đường về nhà thì trên đầu xuất hiện bóng đen. Hắn chỉ nhớ được đến đó, sau đó thì không còn gì nữa. - Ầm Thiên thạch rơi trúng đầu vì cái gì cơ thể mình đau nhức như thế? Hắn là còn sống hay đã chết? Có thể cảm giác được đau nhức, Nhất Thành cảm giác mình còn có thể còn sống. Chờ hắn miễn cưỡng mở mắt, trước mắt một màn lại làm cho hắn kém chút sụp đổ. Chỉ thấy tại trước ngực hắn là một đầu quái vật. 1 con mắt thì lệch sang tai trái. Con mắt khác thì rớt xuống cắm. Mũi méo xệch đi. Miệng rộng đến mang tai đang cắn xé cơ thể hắn. - Thảo thảo thảo! Nhất Thành tức… Trong Hắc Khí Trường Hà,Một nhóm Chí Tôn cường giả đang nhìn về phía đám người Bàn Cổ.‘Các ngươi khôi phục thế nào rồi?’‘Đã tốt!’‘Vậy nhanh kết thúc trận chiến này thôi.Vị đại nhân kia đã không chờ nổi nữa rồi.Nếu chọc ngài tức giận, chúng ta không gánh được.’‘Được!’Chỉ thấy một đám chí tôn gật đầu đồng ý.Phía sau nhóm chí tôn này đứng hai chiến tuyến, bên trái là ma thần, bọn họ tu luyện thành từ các loại sinh linh khác nhau.Yêu, quái, dị...!Bên phải lại là quái vật của Hắc Khí Trường Hà, chúng rất đông nhưng bây giờ lại rất yên tỉnh, cả đám như đang ngủ say, chờ đợi người đánh thức.‘Xông lên, tiêu diệt hết đám người này!’Một vị chí tôn dẫn đầu hét lớn, lao ra khỏi Hắc Khí Trường Hà, theo sau hắn là các chí tôn khác.Tiếng quát vừa phát, phía sau đám ma thần cũng gào thét, phát ra khí thế kh*ng b*, theo sau các vị chí tôn rời đi Hắc Khí Trường Hà.Đám quái vật cũng bừng tĩnh từ trong giấc ngủ, hung tính bạo phát, ngửa cổ gào rú rồi theo bước tiến lên.....!‘Chúng ta cũng lên thôi, chiến trận chiến cuối cùng.’Bàn Cổ nhìn tình hình này thì chỉ lắc lắc đầu rồi nói.Các chí tôn phía sau cũng không đáp lại lời, khí thế trên người cuồn cuộn kéo lên, pháp lực bùng nổ trong không khí, chuẩn bị đối đầu trực diện với kẻ thù phía trước.Đối với bọn hắn, chiến thắng là quá xa vời.Đối mặt chỉ có đầu hàng hoặc chiến tử, tất nhiên bọn họ sẽ chọn chiến tử.Mỗi người chí tôn đều là kẻ sống rất rất lâu, dù bọn hắn có sống tiếp thì cũng thế mà thôi.Chiến một trận nhiệt huyết đầm đìa rồi ngã xuống mới là lựa chọn đúng nhất.Phía sau, chư thần và các đế giả nhìn nhau, sau đó ánh mắt hướng về những vị chí tôn phía trước.Bóng lưng bọn họ vĩ ngạn, khí thế cao vút, pháp lực như trường hà.Những người này đều là bá chủ một vùng của vũ trụ, là cường giả chỉ dưới các vị trên kia.Bây giờ đối diện với tử chiến, những người đó không có chút sợ hãi.Bọn hắn chỉ là những kẻ nhỏ bé, vậy có gì phải sợ hãi đây?Mỗi vị thần đều nhếch miệng cười, có thể cùng các chí tôn chiến đấu chính là vinh dự của bọn hắn.Đối với bọn hắn, một đời tu luyện, sau đó chiến đấu đến tận giờ thì chết đã không đáng sợ nữa rồi, bọn họ chỉ sợ chết không có ý nghĩa.Bây giờ là cơ hội để làm một chút có ý nghĩa việc, đối với bọn hắn trận tử chiến này rất đáng giá.…Khoảng cách hai bên càng lúc càng gần,‘Ầm’‘Ầm’‘Ầm’Đúng lúc này, ba tiếng nổ lớn phát ra ba hướng khác nhau trên chiến trường.Một làng sương trắng từ nơi tiếng nổ phát ra lan ra tứ phía.Tiếng nổ thứ nhất chính là xuất hiện phía sau lưng đám quái vật cùng ma thần, cũng chính là đoạn cuối của Hắc Khí Trường Hà.Hai tiếng nổ khác lần lượt xuất hiện từ hai cánh của đại quân hắc ám.Tiếng nổ lớn vừa dứt, không gian loạn lưu bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng một cách quái dị.Quái vật, ma thần, chư thần và cả Chí Tôn bỗng nhiên trong lòng bạo động.Một cảm giác nguy hiểm tràn ngập bao phủ lên trong lòng bọn hắn.Tất cả đều dừng bước, cũng không kể kẻ địch trước mắt mà nhìn chầm chầm nơi tiếng nổ phát ra.Sương mù dần dần tán đi, hiện ra chính là một màu đen sâu thẩm.Một màu đen không có bất cứ ánh sáng nào chiếu vào có thể tồn tại.Nó mang vẻ âm trầm, hắc ám như muốn nuốt lấy vạn vật.Mọi người thấy một nơi hắc ám như vậy thì nhíu chặt lông mày.Bọn họ cảm thấy màu đen tối này rất quen thuộc, với lại trong lòng mỗi người trở nên hồi hộp như dự đoán được chuyện không hay sắp xảy ra.Đúng như dự đoán,Khoảng không màu đen vô tận bỗng nhiên chớp động, bên trong chúng lại từ từ xuất hiện một bóng hình người diện mạo không rõ ràng, rất mờ nhạt nhưng lại cực kỳ quỷ dị.Bọn họ có thể thấy rõ được bóng hình kia đang nhìn mọi người, nở một nụ cười cực kỳ lạnh lùng.Nụ cười mang đến sự rét lạnh tận sâu trong tâm gan mỗi người.Nhưng hình bóng người đó chỉ xuất hiện trong vài hơi thở, sau đó liền biến mất, khoảng không màu đen bắt đầu xuất hiện một số vết nứt không gian.Từ từ chúng hình thành một vòng xoáy lớn, lực hút bắt đầu lan tỏa ra xung quanh.‘Hố đen! Làm … sao nó có thể xuất hiện ở đây?’Chư thần cùng chí tôn trở nên biến sắc.Một vị ma thần hét lớn, nói như hỏi chính bản thân mình, khuôn mặt hắn trắng nhợt vì sợ hãi..

Trong Hắc Khí Trường Hà,

Một nhóm Chí Tôn cường giả đang nhìn về phía đám người Bàn Cổ.

‘Các ngươi khôi phục thế nào rồi?’

‘Đã tốt!’

‘Vậy nhanh kết thúc trận chiến này thôi.

Vị đại nhân kia đã không chờ nổi nữa rồi.

Nếu chọc ngài tức giận, chúng ta không gánh được.’

‘Được!’

Chỉ thấy một đám chí tôn gật đầu đồng ý.

Phía sau nhóm chí tôn này đứng hai chiến tuyến, bên trái là ma thần, bọn họ tu luyện thành từ các loại sinh linh khác nhau.

Yêu, quái, dị...!Bên phải lại là quái vật của Hắc Khí Trường Hà, chúng rất đông nhưng bây giờ lại rất yên tỉnh, cả đám như đang ngủ say, chờ đợi người đánh thức.

‘Xông lên, tiêu diệt hết đám người này!’

Một vị chí tôn dẫn đầu hét lớn, lao ra khỏi Hắc Khí Trường Hà, theo sau hắn là các chí tôn khác.

Tiếng quát vừa phát, phía sau đám ma thần cũng gào thét, phát ra khí thế kh*ng b*, theo sau các vị chí tôn rời đi Hắc Khí Trường Hà.

Đám quái vật cũng bừng tĩnh từ trong giấc ngủ, hung tính bạo phát, ngửa cổ gào rú rồi theo bước tiến lên.

....!

‘Chúng ta cũng lên thôi, chiến trận chiến cuối cùng.’

Bàn Cổ nhìn tình hình này thì chỉ lắc lắc đầu rồi nói.

Các chí tôn phía sau cũng không đáp lại lời, khí thế trên người cuồn cuộn kéo lên, pháp lực bùng nổ trong không khí, chuẩn bị đối đầu trực diện với kẻ thù phía trước.

Đối với bọn hắn, chiến thắng là quá xa vời.

Đối mặt chỉ có đầu hàng hoặc chiến tử, tất nhiên bọn họ sẽ chọn chiến tử.

Mỗi người chí tôn đều là kẻ sống rất rất lâu, dù bọn hắn có sống tiếp thì cũng thế mà thôi.

Chiến một trận nhiệt huyết đầm đìa rồi ngã xuống mới là lựa chọn đúng nhất.

Phía sau, chư thần và các đế giả nhìn nhau, sau đó ánh mắt hướng về những vị chí tôn phía trước.

Bóng lưng bọn họ vĩ ngạn, khí thế cao vút, pháp lực như trường hà.

Những người này đều là bá chủ một vùng của vũ trụ, là cường giả chỉ dưới các vị trên kia.

Bây giờ đối diện với tử chiến, những người đó không có chút sợ hãi.

Bọn hắn chỉ là những kẻ nhỏ bé, vậy có gì phải sợ hãi đây?

Mỗi vị thần đều nhếch miệng cười, có thể cùng các chí tôn chiến đấu chính là vinh dự của bọn hắn.

Đối với bọn hắn, một đời tu luyện, sau đó chiến đấu đến tận giờ thì chết đã không đáng sợ nữa rồi, bọn họ chỉ sợ chết không có ý nghĩa.

Bây giờ là cơ hội để làm một chút có ý nghĩa việc, đối với bọn hắn trận tử chiến này rất đáng giá.

Khoảng cách hai bên càng lúc càng gần,

‘Ầm’

‘Ầm’

‘Ầm’

Đúng lúc này, ba tiếng nổ lớn phát ra ba hướng khác nhau trên chiến trường.

Một làng sương trắng từ nơi tiếng nổ phát ra lan ra tứ phía.

Tiếng nổ thứ nhất chính là xuất hiện phía sau lưng đám quái vật cùng ma thần, cũng chính là đoạn cuối của Hắc Khí Trường Hà.

Hai tiếng nổ khác lần lượt xuất hiện từ hai cánh của đại quân hắc ám.

Tiếng nổ lớn vừa dứt, không gian loạn lưu bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng một cách quái dị.

Quái vật, ma thần, chư thần và cả Chí Tôn bỗng nhiên trong lòng bạo động.

Một cảm giác nguy hiểm tràn ngập bao phủ lên trong lòng bọn hắn.

Tất cả đều dừng bước, cũng không kể kẻ địch trước mắt mà nhìn chầm chầm nơi tiếng nổ phát ra.

Sương mù dần dần tán đi, hiện ra chính là một màu đen sâu thẩm.

Một màu đen không có bất cứ ánh sáng nào chiếu vào có thể tồn tại.

Nó mang vẻ âm trầm, hắc ám như muốn nuốt lấy vạn vật.

Mọi người thấy một nơi hắc ám như vậy thì nhíu chặt lông mày.

Bọn họ cảm thấy màu đen tối này rất quen thuộc, với lại trong lòng mỗi người trở nên hồi hộp như dự đoán được chuyện không hay sắp xảy ra.

Đúng như dự đoán,

Khoảng không màu đen vô tận bỗng nhiên chớp động, bên trong chúng lại từ từ xuất hiện một bóng hình người diện mạo không rõ ràng, rất mờ nhạt nhưng lại cực kỳ quỷ dị.

Bọn họ có thể thấy rõ được bóng hình kia đang nhìn mọi người, nở một nụ cười cực kỳ lạnh lùng.

Nụ cười mang đến sự rét lạnh tận sâu trong tâm gan mỗi người.

Nhưng hình bóng người đó chỉ xuất hiện trong vài hơi thở, sau đó liền biến mất, khoảng không màu đen bắt đầu xuất hiện một số vết nứt không gian.

Từ từ chúng hình thành một vòng xoáy lớn, lực hút bắt đầu lan tỏa ra xung quanh.

‘Hố đen! Làm … sao nó có thể xuất hiện ở đây?’

Chư thần cùng chí tôn trở nên biến sắc.

Một vị ma thần hét lớn, nói như hỏi chính bản thân mình, khuôn mặt hắn trắng nhợt vì sợ hãi..

Quái Dị Thẻ Ma PhápTác giả: NhiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngĐau nhức! Toàn thân đau nhức! Nhất Thành lăn lộn trên đất, liều mạng giãy dụa th* d*c, trong đầu trí nhớ không ngừng vọt tới, nhường trước mắt hắn biến thành màu đen, không nhìn rõ bất cứ thứ gì. Nhất Thành trí nhớ cuối cùng một màn là hắn vừa hoàn thành một dự án lớn, tiền thưởng lại cực kỳ nhiều. Tâm tính rất vui mừng đang trên đường đi dạo, chuẩn bị mua chút đồ ăn mang về cho gia đình, kết quả lúc hắn đi ngang qua cầu trên đường về nhà thì trên đầu xuất hiện bóng đen. Hắn chỉ nhớ được đến đó, sau đó thì không còn gì nữa. - Ầm Thiên thạch rơi trúng đầu vì cái gì cơ thể mình đau nhức như thế? Hắn là còn sống hay đã chết? Có thể cảm giác được đau nhức, Nhất Thành cảm giác mình còn có thể còn sống. Chờ hắn miễn cưỡng mở mắt, trước mắt một màn lại làm cho hắn kém chút sụp đổ. Chỉ thấy tại trước ngực hắn là một đầu quái vật. 1 con mắt thì lệch sang tai trái. Con mắt khác thì rớt xuống cắm. Mũi méo xệch đi. Miệng rộng đến mang tai đang cắn xé cơ thể hắn. - Thảo thảo thảo! Nhất Thành tức… Trong Hắc Khí Trường Hà,Một nhóm Chí Tôn cường giả đang nhìn về phía đám người Bàn Cổ.‘Các ngươi khôi phục thế nào rồi?’‘Đã tốt!’‘Vậy nhanh kết thúc trận chiến này thôi.Vị đại nhân kia đã không chờ nổi nữa rồi.Nếu chọc ngài tức giận, chúng ta không gánh được.’‘Được!’Chỉ thấy một đám chí tôn gật đầu đồng ý.Phía sau nhóm chí tôn này đứng hai chiến tuyến, bên trái là ma thần, bọn họ tu luyện thành từ các loại sinh linh khác nhau.Yêu, quái, dị...!Bên phải lại là quái vật của Hắc Khí Trường Hà, chúng rất đông nhưng bây giờ lại rất yên tỉnh, cả đám như đang ngủ say, chờ đợi người đánh thức.‘Xông lên, tiêu diệt hết đám người này!’Một vị chí tôn dẫn đầu hét lớn, lao ra khỏi Hắc Khí Trường Hà, theo sau hắn là các chí tôn khác.Tiếng quát vừa phát, phía sau đám ma thần cũng gào thét, phát ra khí thế kh*ng b*, theo sau các vị chí tôn rời đi Hắc Khí Trường Hà.Đám quái vật cũng bừng tĩnh từ trong giấc ngủ, hung tính bạo phát, ngửa cổ gào rú rồi theo bước tiến lên.....!‘Chúng ta cũng lên thôi, chiến trận chiến cuối cùng.’Bàn Cổ nhìn tình hình này thì chỉ lắc lắc đầu rồi nói.Các chí tôn phía sau cũng không đáp lại lời, khí thế trên người cuồn cuộn kéo lên, pháp lực bùng nổ trong không khí, chuẩn bị đối đầu trực diện với kẻ thù phía trước.Đối với bọn hắn, chiến thắng là quá xa vời.Đối mặt chỉ có đầu hàng hoặc chiến tử, tất nhiên bọn họ sẽ chọn chiến tử.Mỗi người chí tôn đều là kẻ sống rất rất lâu, dù bọn hắn có sống tiếp thì cũng thế mà thôi.Chiến một trận nhiệt huyết đầm đìa rồi ngã xuống mới là lựa chọn đúng nhất.Phía sau, chư thần và các đế giả nhìn nhau, sau đó ánh mắt hướng về những vị chí tôn phía trước.Bóng lưng bọn họ vĩ ngạn, khí thế cao vút, pháp lực như trường hà.Những người này đều là bá chủ một vùng của vũ trụ, là cường giả chỉ dưới các vị trên kia.Bây giờ đối diện với tử chiến, những người đó không có chút sợ hãi.Bọn hắn chỉ là những kẻ nhỏ bé, vậy có gì phải sợ hãi đây?Mỗi vị thần đều nhếch miệng cười, có thể cùng các chí tôn chiến đấu chính là vinh dự của bọn hắn.Đối với bọn hắn, một đời tu luyện, sau đó chiến đấu đến tận giờ thì chết đã không đáng sợ nữa rồi, bọn họ chỉ sợ chết không có ý nghĩa.Bây giờ là cơ hội để làm một chút có ý nghĩa việc, đối với bọn hắn trận tử chiến này rất đáng giá.…Khoảng cách hai bên càng lúc càng gần,‘Ầm’‘Ầm’‘Ầm’Đúng lúc này, ba tiếng nổ lớn phát ra ba hướng khác nhau trên chiến trường.Một làng sương trắng từ nơi tiếng nổ phát ra lan ra tứ phía.Tiếng nổ thứ nhất chính là xuất hiện phía sau lưng đám quái vật cùng ma thần, cũng chính là đoạn cuối của Hắc Khí Trường Hà.Hai tiếng nổ khác lần lượt xuất hiện từ hai cánh của đại quân hắc ám.Tiếng nổ lớn vừa dứt, không gian loạn lưu bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng một cách quái dị.Quái vật, ma thần, chư thần và cả Chí Tôn bỗng nhiên trong lòng bạo động.Một cảm giác nguy hiểm tràn ngập bao phủ lên trong lòng bọn hắn.Tất cả đều dừng bước, cũng không kể kẻ địch trước mắt mà nhìn chầm chầm nơi tiếng nổ phát ra.Sương mù dần dần tán đi, hiện ra chính là một màu đen sâu thẩm.Một màu đen không có bất cứ ánh sáng nào chiếu vào có thể tồn tại.Nó mang vẻ âm trầm, hắc ám như muốn nuốt lấy vạn vật.Mọi người thấy một nơi hắc ám như vậy thì nhíu chặt lông mày.Bọn họ cảm thấy màu đen tối này rất quen thuộc, với lại trong lòng mỗi người trở nên hồi hộp như dự đoán được chuyện không hay sắp xảy ra.Đúng như dự đoán,Khoảng không màu đen vô tận bỗng nhiên chớp động, bên trong chúng lại từ từ xuất hiện một bóng hình người diện mạo không rõ ràng, rất mờ nhạt nhưng lại cực kỳ quỷ dị.Bọn họ có thể thấy rõ được bóng hình kia đang nhìn mọi người, nở một nụ cười cực kỳ lạnh lùng.Nụ cười mang đến sự rét lạnh tận sâu trong tâm gan mỗi người.Nhưng hình bóng người đó chỉ xuất hiện trong vài hơi thở, sau đó liền biến mất, khoảng không màu đen bắt đầu xuất hiện một số vết nứt không gian.Từ từ chúng hình thành một vòng xoáy lớn, lực hút bắt đầu lan tỏa ra xung quanh.‘Hố đen! Làm … sao nó có thể xuất hiện ở đây?’Chư thần cùng chí tôn trở nên biến sắc.Một vị ma thần hét lớn, nói như hỏi chính bản thân mình, khuôn mặt hắn trắng nhợt vì sợ hãi..

Chương 321: Tiếng Nổ Lớn