Rừng ở núi Hư Vọng rậm rạp, dã thú hung dữ hoành hành hiểm hoạ khắp nơi, cả Nhân tộc và Ma tộc đều coi núi Hư Vọng này là nơi nguy hiểm! Mà lúc này lại có một toà đại điện nguy nga đứng sừng sững ở giữa sườn núi, toát ra phong cách cổ kính, chỉ nhìn thoáng qua thôi đã không nhịn được mà muốn quỳ bái. Có nói là nơi ở của tiên nhân cũng không quá chút nào! Bên trên cửa đại điện có một tấm biển cổ kính viết hai chữ to [Thiên Đạo], dường như trong nét chữ có ẩn chứa ba nghìn đại đạo. Trong núi Hư Vọng chỉ có duy nhất toà đại điện này là không có bất cứ thú hoang hung dữ nào có gan dám đến gần trong phạm vi mấy chục dặm xung quanh. Bên trong đại điện, một thanh niên có hàng lông mày sắc bén, đôi mắt sáng đang mặt ủ mày ê nằm liệt trên chủ toạ. "Hệ thống, thật sự không thể thương lượng chuyện chuyển nhà sao?" "Cái nơi đến chim không thèm ỉa này, dù có qua mười năm hay trăm năm nữa, sợ là vẫn không thu được đồ đệ ấy!?" Trần Đạo Huyền bóp huyệt Thái Dương, hơi đau đầu hỏi lại hệ thống lần nữa…
Chương 42: "Đệ tử biết rồi ạ
Đồ Đệ Toàn Năng Của Thiên Đạo ChủTác giả: Tịch LinhTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngRừng ở núi Hư Vọng rậm rạp, dã thú hung dữ hoành hành hiểm hoạ khắp nơi, cả Nhân tộc và Ma tộc đều coi núi Hư Vọng này là nơi nguy hiểm! Mà lúc này lại có một toà đại điện nguy nga đứng sừng sững ở giữa sườn núi, toát ra phong cách cổ kính, chỉ nhìn thoáng qua thôi đã không nhịn được mà muốn quỳ bái. Có nói là nơi ở của tiên nhân cũng không quá chút nào! Bên trên cửa đại điện có một tấm biển cổ kính viết hai chữ to [Thiên Đạo], dường như trong nét chữ có ẩn chứa ba nghìn đại đạo. Trong núi Hư Vọng chỉ có duy nhất toà đại điện này là không có bất cứ thú hoang hung dữ nào có gan dám đến gần trong phạm vi mấy chục dặm xung quanh. Bên trong đại điện, một thanh niên có hàng lông mày sắc bén, đôi mắt sáng đang mặt ủ mày ê nằm liệt trên chủ toạ. "Hệ thống, thật sự không thể thương lượng chuyện chuyển nhà sao?" "Cái nơi đến chim không thèm ỉa này, dù có qua mười năm hay trăm năm nữa, sợ là vẫn không thu được đồ đệ ấy!?" Trần Đạo Huyền bóp huyệt Thái Dương, hơi đau đầu hỏi lại hệ thống lần nữa… Trần khác Đạo Huyền có thể không quan tâm, nhưng bây giờ nếu đã quyết định muốn diệt môn La Thiên Tông, vậy sẽ không thể bỏ qua bất cứ người nào đâu!Ngược lại cũng không phải sợ lưu lại mầm tai hoạ tương lai sẽ bị uy h**p, mà chủ yếu là... Mỗi một đầu người đều là điểm hệ thống đó!Thậm chí hắn đã dự định, nếu đến lúc đó Lãnh Yên Nhiên dựa vào những thứ này mà vẫn chưa diệt được La Thiên Tông, lúc đó hắn sẽ nghiến răng nghiến lợi dùng một ngàn điểm hệ thống, tự mình ra tay san phẳng La Thiên Tông!"Đệ tử biết rồi ạI""Thật là đáng tiếc, con còn tưởng rằng may mắn có thể nhìn thấy sư tôn ra tay chứ"Lãnh Yên Nhiên nhìn thấy một bàn ngọc bội và trận bàn, trong lòng không khỏi có chút đồng cảm với La Thiên Tông.Nếu hỏa lực này bao trùm bọn họ, e là tất cả đều sẽ thành tro bụi hết, đến xác cũng không thể tìm thấy. Đam Mỹ Hiện ĐạiĐáng thương, nhưng cũng đáng chết! "Ha ha, nếu đến khi cần thiết, vi sư sẽ ra tay.""Nhưng thế cục đơn giản này, vi sư tin tưởng con cũng có thể hoàn thành một cách rất hoàn mỹ""Nhớ kỹ, một người cũng không thể bỏ qua, lòng đỏ trứng gà của La Thiên Tông đều phải lắc hết lên cho tal!"Trần Đạo Huyền mỉm cười, đối với việc tự mình ra tay, hắn cũng không hứng thú.Nếu như có thể, tốt nhất trước khi hắn chắc chắn mình trở thành cường giả mạnh nhất ở vùng trời này, thì không nên bước ra ngoài phạm vi Thiên Đạo điện này.Chỉ có sự thật, mới là chân lý! Hơn nữa, cả cái La Thiên Tông, không phải chỉ có mộttông chủ Tịch Diệt Cảnh thôi sao, cục diện như này, còn cần Ngưng Khí Cảnh Bát Trọng Thiên tự mình ra tay á hả?Hoàn toàn không cần! "Đệ tử đã hiểu!" "Sư tôn còn có phân phó khác không ạ?”"Nếu không có, đệ tử xin xuống núi tiến thẳng đến La Thiên Tông!"Lãnh Yên Nhiên nghe lời sư tôn xong, ánh mắt lạnh như: băng, nếu sư tôn đã lên tiếng, vậy La Thiên Tông này đến một con kiến cũng không thể sống sót!"Những cái khác thì không có cái gì đáng chú ý cả, bảo vệ bản thân an toàn, đi sớm về sớm!"Trần Đạo Huyền sờ lên căm sau khi suy nghĩ trong chốc lát, chỉ dặn dò phải chú ý an toàn, sau đó liền tự mình đứng dậy, vươn vai một cái, rồi lại đặt mông năm xuống võng đan từ cây trà Ngộ Đạo."Đệ tử cáo lui!"Lãnh Yên Nhiên khom người cúi đầu, đem ngọc bội và trận bàn trên bàn thu vào túi trữ đồ của mình, rồi quay người đi về phía dưới núi!Bên trong sảnh nghị sự của La Thiên Tông.La Võ chân nhân ngồi trên cao tọa, tuy hôm nay đã đến thời hạn nửa tháng rồi, nhưng ông ta cảm thấy không khẩn trương một tí nào.Lúc này trong điện, trừ bảy tên trưởng lão của La Thiên Tông bọn họ ra, thì còn một người nữa.Mà khí tức tỏa ra quanh người của người đó, cũng không kém gì La Võ chân nhân, cũng là cường giả Tịch Diệt Cảnh Ngũ Trọng Thiên!Mà ở trong Bắc vực này, cường giả Tịch Diệt Cảnh đếm trên đầu ngón tay, với cảnh giới Ngũ Trọng Thiên, cũng chỉ có người đứng đầu của ba tông môn còn lại thôi!
Trần khác Đạo Huyền có thể không quan tâm, nhưng bây giờ nếu đã quyết định muốn diệt môn La Thiên Tông, vậy sẽ không thể bỏ qua bất cứ người nào đâu!
Ngược lại cũng không phải sợ lưu lại mầm tai hoạ tương lai sẽ bị uy h**p, mà chủ yếu là... Mỗi một đầu người đều là điểm hệ thống đó!
Thậm chí hắn đã dự định, nếu đến lúc đó Lãnh Yên Nhiên dựa vào những thứ này mà vẫn chưa diệt được La Thiên Tông, lúc đó hắn sẽ nghiến răng nghiến lợi dùng một ngàn điểm hệ thống, tự mình ra tay san phẳng La Thiên Tông!
"Đệ tử biết rồi ạI"
"Thật là đáng tiếc, con còn tưởng rằng may mắn có thể nhìn thấy sư tôn ra tay chứ"
Lãnh Yên Nhiên nhìn thấy một bàn ngọc bội và trận bàn, trong lòng không khỏi có chút đồng cảm với La Thiên Tông.
Nếu hỏa lực này bao trùm bọn họ, e là tất cả đều sẽ thành tro bụi hết, đến xác cũng không thể tìm thấy. Đam Mỹ Hiện Đại
Đáng thương, nhưng cũng đáng chết! "Ha ha, nếu đến khi cần thiết, vi sư sẽ ra tay."
"Nhưng thế cục đơn giản này, vi sư tin tưởng con cũng có thể hoàn thành một cách rất hoàn mỹ"
"Nhớ kỹ, một người cũng không thể bỏ qua, lòng đỏ trứng gà của La Thiên Tông đều phải lắc hết lên cho tal!"
Trần Đạo Huyền mỉm cười, đối với việc tự mình ra tay, hắn cũng không hứng thú.
Nếu như có thể, tốt nhất trước khi hắn chắc chắn mình trở thành cường giả mạnh nhất ở vùng trời này, thì không nên bước ra ngoài phạm vi Thiên Đạo điện này.
Chỉ có sự thật, mới là chân lý! Hơn nữa, cả cái La Thiên Tông, không phải chỉ có một
tông chủ Tịch Diệt Cảnh thôi sao, cục diện như này, còn cần Ngưng Khí Cảnh Bát Trọng Thiên tự mình ra tay á hả?
Hoàn toàn không cần! "Đệ tử đã hiểu!" "Sư tôn còn có phân phó khác không ạ?”
"Nếu không có, đệ tử xin xuống núi tiến thẳng đến La Thiên Tông!"
Lãnh Yên Nhiên nghe lời sư tôn xong, ánh mắt lạnh như: băng, nếu sư tôn đã lên tiếng, vậy La Thiên Tông này đến một con kiến cũng không thể sống sót!
"Những cái khác thì không có cái gì đáng chú ý cả, bảo vệ bản thân an toàn, đi sớm về sớm!"
Trần Đạo Huyền sờ lên căm sau khi suy nghĩ trong chốc lát, chỉ dặn dò phải chú ý an toàn, sau đó liền tự mình đứng dậy, vươn vai một cái, rồi lại đặt mông năm xuống võng đan từ cây trà Ngộ Đạo.
"Đệ tử cáo lui!"
Lãnh Yên Nhiên khom người cúi đầu, đem ngọc bội và trận bàn trên bàn thu vào túi trữ đồ của mình, rồi quay người đi về phía dưới núi!
Bên trong sảnh nghị sự của La Thiên Tông.
La Võ chân nhân ngồi trên cao tọa, tuy hôm nay đã đến thời hạn nửa tháng rồi, nhưng ông ta cảm thấy không khẩn trương một tí nào.
Lúc này trong điện, trừ bảy tên trưởng lão của La Thiên Tông bọn họ ra, thì còn một người nữa.
Mà khí tức tỏa ra quanh người của người đó, cũng không kém gì La Võ chân nhân, cũng là cường giả Tịch Diệt Cảnh Ngũ Trọng Thiên!
Mà ở trong Bắc vực này, cường giả Tịch Diệt Cảnh đếm trên đầu ngón tay, với cảnh giới Ngũ Trọng Thiên, cũng chỉ có người đứng đầu của ba tông môn còn lại thôi!
Đồ Đệ Toàn Năng Của Thiên Đạo ChủTác giả: Tịch LinhTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngRừng ở núi Hư Vọng rậm rạp, dã thú hung dữ hoành hành hiểm hoạ khắp nơi, cả Nhân tộc và Ma tộc đều coi núi Hư Vọng này là nơi nguy hiểm! Mà lúc này lại có một toà đại điện nguy nga đứng sừng sững ở giữa sườn núi, toát ra phong cách cổ kính, chỉ nhìn thoáng qua thôi đã không nhịn được mà muốn quỳ bái. Có nói là nơi ở của tiên nhân cũng không quá chút nào! Bên trên cửa đại điện có một tấm biển cổ kính viết hai chữ to [Thiên Đạo], dường như trong nét chữ có ẩn chứa ba nghìn đại đạo. Trong núi Hư Vọng chỉ có duy nhất toà đại điện này là không có bất cứ thú hoang hung dữ nào có gan dám đến gần trong phạm vi mấy chục dặm xung quanh. Bên trong đại điện, một thanh niên có hàng lông mày sắc bén, đôi mắt sáng đang mặt ủ mày ê nằm liệt trên chủ toạ. "Hệ thống, thật sự không thể thương lượng chuyện chuyển nhà sao?" "Cái nơi đến chim không thèm ỉa này, dù có qua mười năm hay trăm năm nữa, sợ là vẫn không thu được đồ đệ ấy!?" Trần Đạo Huyền bóp huyệt Thái Dương, hơi đau đầu hỏi lại hệ thống lần nữa… Trần khác Đạo Huyền có thể không quan tâm, nhưng bây giờ nếu đã quyết định muốn diệt môn La Thiên Tông, vậy sẽ không thể bỏ qua bất cứ người nào đâu!Ngược lại cũng không phải sợ lưu lại mầm tai hoạ tương lai sẽ bị uy h**p, mà chủ yếu là... Mỗi một đầu người đều là điểm hệ thống đó!Thậm chí hắn đã dự định, nếu đến lúc đó Lãnh Yên Nhiên dựa vào những thứ này mà vẫn chưa diệt được La Thiên Tông, lúc đó hắn sẽ nghiến răng nghiến lợi dùng một ngàn điểm hệ thống, tự mình ra tay san phẳng La Thiên Tông!"Đệ tử biết rồi ạI""Thật là đáng tiếc, con còn tưởng rằng may mắn có thể nhìn thấy sư tôn ra tay chứ"Lãnh Yên Nhiên nhìn thấy một bàn ngọc bội và trận bàn, trong lòng không khỏi có chút đồng cảm với La Thiên Tông.Nếu hỏa lực này bao trùm bọn họ, e là tất cả đều sẽ thành tro bụi hết, đến xác cũng không thể tìm thấy. Đam Mỹ Hiện ĐạiĐáng thương, nhưng cũng đáng chết! "Ha ha, nếu đến khi cần thiết, vi sư sẽ ra tay.""Nhưng thế cục đơn giản này, vi sư tin tưởng con cũng có thể hoàn thành một cách rất hoàn mỹ""Nhớ kỹ, một người cũng không thể bỏ qua, lòng đỏ trứng gà của La Thiên Tông đều phải lắc hết lên cho tal!"Trần Đạo Huyền mỉm cười, đối với việc tự mình ra tay, hắn cũng không hứng thú.Nếu như có thể, tốt nhất trước khi hắn chắc chắn mình trở thành cường giả mạnh nhất ở vùng trời này, thì không nên bước ra ngoài phạm vi Thiên Đạo điện này.Chỉ có sự thật, mới là chân lý! Hơn nữa, cả cái La Thiên Tông, không phải chỉ có mộttông chủ Tịch Diệt Cảnh thôi sao, cục diện như này, còn cần Ngưng Khí Cảnh Bát Trọng Thiên tự mình ra tay á hả?Hoàn toàn không cần! "Đệ tử đã hiểu!" "Sư tôn còn có phân phó khác không ạ?”"Nếu không có, đệ tử xin xuống núi tiến thẳng đến La Thiên Tông!"Lãnh Yên Nhiên nghe lời sư tôn xong, ánh mắt lạnh như: băng, nếu sư tôn đã lên tiếng, vậy La Thiên Tông này đến một con kiến cũng không thể sống sót!"Những cái khác thì không có cái gì đáng chú ý cả, bảo vệ bản thân an toàn, đi sớm về sớm!"Trần Đạo Huyền sờ lên căm sau khi suy nghĩ trong chốc lát, chỉ dặn dò phải chú ý an toàn, sau đó liền tự mình đứng dậy, vươn vai một cái, rồi lại đặt mông năm xuống võng đan từ cây trà Ngộ Đạo."Đệ tử cáo lui!"Lãnh Yên Nhiên khom người cúi đầu, đem ngọc bội và trận bàn trên bàn thu vào túi trữ đồ của mình, rồi quay người đi về phía dưới núi!Bên trong sảnh nghị sự của La Thiên Tông.La Võ chân nhân ngồi trên cao tọa, tuy hôm nay đã đến thời hạn nửa tháng rồi, nhưng ông ta cảm thấy không khẩn trương một tí nào.Lúc này trong điện, trừ bảy tên trưởng lão của La Thiên Tông bọn họ ra, thì còn một người nữa.Mà khí tức tỏa ra quanh người của người đó, cũng không kém gì La Võ chân nhân, cũng là cường giả Tịch Diệt Cảnh Ngũ Trọng Thiên!Mà ở trong Bắc vực này, cường giả Tịch Diệt Cảnh đếm trên đầu ngón tay, với cảnh giới Ngũ Trọng Thiên, cũng chỉ có người đứng đầu của ba tông môn còn lại thôi!