Lục địa Thanh Vân, thành Bắc Lương. Một thiếu niên chỉ mới sáu bảy tuổi, cả người cuộn tròn sau con sư tử đá đặt trước cửa sau của Triệu phủ. Trời đông tuyết phủ trằng xóa, thiếu niên mặc một bộ quần áo mỏng không vừa vặn, cả người run lên bần bật. Điều kỳ lạ chính là, đôi mắt của thiếu niên bị che lại bằng một miếng vải đen. Miếng vải đen để lộ ra một đôi mày kiếm, chiếc mũi cao. thẳng và đôi môi mỏng. Bởi vì người quá gầy ốm nên gương mặt hơi hóp lại, xương quai hàm góc cạnh rõ ràng. Kẽo kẹt ~ Cửa sau Triệu phủ mở ra, ngay sau đó một tiếng vang nặng nề phát ra. Bịch! Một cái xác cứng ngắc bị ném ra từ cửa sau. Cơ thể gầy gò nhỏ bé ngã năm trên mặt đất, từ trên nền đất bị tuyết đọng trắng xóa tạo ra một vùng lõm nhỏ. Triệu Khánh mặc áo khoác bông do dự một lát, trong mắt hiện lên một tia không đành lòng. Gã ném xuống bốn đồng xu, rồi cất phần còn lại vào trong tay áo. Thiếu niên vội vàng đứng dậy, phủi tuyết dính trên người xuống, mỉm cười ôn hòa nói: "Khánh huynh, trong phủ còn cơm…
Tác giả: