Lục địa Thanh Vân, thành Bắc Lương. Một thiếu niên chỉ mới sáu bảy tuổi, cả người cuộn tròn sau con sư tử đá đặt trước cửa sau của Triệu phủ. Trời đông tuyết phủ trằng xóa, thiếu niên mặc một bộ quần áo mỏng không vừa vặn, cả người run lên bần bật. Điều kỳ lạ chính là, đôi mắt của thiếu niên bị che lại bằng một miếng vải đen. Miếng vải đen để lộ ra một đôi mày kiếm, chiếc mũi cao. thẳng và đôi môi mỏng. Bởi vì người quá gầy ốm nên gương mặt hơi hóp lại, xương quai hàm góc cạnh rõ ràng. Kẽo kẹt ~ Cửa sau Triệu phủ mở ra, ngay sau đó một tiếng vang nặng nề phát ra. Bịch! Một cái xác cứng ngắc bị ném ra từ cửa sau. Cơ thể gầy gò nhỏ bé ngã năm trên mặt đất, từ trên nền đất bị tuyết đọng trắng xóa tạo ra một vùng lõm nhỏ. Triệu Khánh mặc áo khoác bông do dự một lát, trong mắt hiện lên một tia không đành lòng. Gã ném xuống bốn đồng xu, rồi cất phần còn lại vào trong tay áo. Thiếu niên vội vàng đứng dậy, phủi tuyết dính trên người xuống, mỉm cười ôn hòa nói: "Khánh huynh, trong phủ còn cơm…
Chương 24: C24: Mục tiêu theo đuổi chính là phi thăng tiên giới
Kiếm Khách MùTác giả: GàTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpLục địa Thanh Vân, thành Bắc Lương. Một thiếu niên chỉ mới sáu bảy tuổi, cả người cuộn tròn sau con sư tử đá đặt trước cửa sau của Triệu phủ. Trời đông tuyết phủ trằng xóa, thiếu niên mặc một bộ quần áo mỏng không vừa vặn, cả người run lên bần bật. Điều kỳ lạ chính là, đôi mắt của thiếu niên bị che lại bằng một miếng vải đen. Miếng vải đen để lộ ra một đôi mày kiếm, chiếc mũi cao. thẳng và đôi môi mỏng. Bởi vì người quá gầy ốm nên gương mặt hơi hóp lại, xương quai hàm góc cạnh rõ ràng. Kẽo kẹt ~ Cửa sau Triệu phủ mở ra, ngay sau đó một tiếng vang nặng nề phát ra. Bịch! Một cái xác cứng ngắc bị ném ra từ cửa sau. Cơ thể gầy gò nhỏ bé ngã năm trên mặt đất, từ trên nền đất bị tuyết đọng trắng xóa tạo ra một vùng lõm nhỏ. Triệu Khánh mặc áo khoác bông do dự một lát, trong mắt hiện lên một tia không đành lòng. Gã ném xuống bốn đồng xu, rồi cất phần còn lại vào trong tay áo. Thiếu niên vội vàng đứng dậy, phủi tuyết dính trên người xuống, mỉm cười ôn hòa nói: "Khánh huynh, trong phủ còn cơm… Thùng thùng thùng!Lam Hòa gõ nhẹ lên bàn, lúc này tiếng nghị luận phía dưới mới dần biến mất."Được rồi, giảng cho các ngươi nhưng kiến thức này cũng chỉ là để cho các ngươi nhận thức được giới thế mà mình đang sống là cái gì.""Mục tiêu theo đuổi chính là phi thăng tiên giới!""Còn về người luân hồi gì gì đó, cho dù là ta cũng chưa từng gặp phải loại người đó.""Có thể tự phong bế năng lực và ký ức rồi đi vào luân hồi, cho dù nhìn khắp Đại Hạ này cũng chưa chắc gặp được một người."Lúc này mọi người mới thở phào một hơi, bọn họ còn tưởng loại người này sẽ có rất nhiều cơ.Lam Hòa nói tiếp: "Sở dĩ ta nhắc đến tiên giới, là vì ta muốn nói cho các ngươi biết một chuyện khác nữa.""Tiên giới và Nhân linh giới không hoàn toàn ngăn cách với nhaul"Ầm!Lời này lập tức làm cho tất cả mọi người trong điện chấn động!Ngay cả Lý Tuấn Huy cũng rất kinh hãi.Lế nào tiên nhân ở thượng giới lại còn có trao đổi với hạ giới sao?Lam Hòa tạm dừng một lát rồi nói: Không như các ngươi tưởng tượng đâu, nếu thế thì còn tu đạo phi thăng làm gì nữa.""Điêu mà ta nói sau đây rất quan trọng!""Linh Khư! Mệnh Thị!"Lý Tuấn Huy nhíu mày, hắn hoàn toàn không biết câu nói này có ý nghĩa gì, những người khác cũng vậy.Lam Hòa nhẹ nhàng nói: "Không cần vội, ta sẽ giải thích từ từ cho các ngươi.""Trước mười tám tuổi, người mà đạt đến cảnh giới Trúc Cơ, sẽ thông qua nghi thức và trận pháp đặc thù để mở ra linh khư!"Linh Khư tồn tại trong linh đài, biến ảo vạn vật, là thứ trời sinh.""Chín mươi chín phần trăm mọi người là sẽ không có bất kỳ một thứ gì trong Linh Khư, chỉ có rất ít rất ít người có vật phẩm bên trong linh khư-""Nhưng không phải vật phẩm nào cũng có tác dụng, chỉ có những đồ thuộc hệ binh khí pháp bảo mới có tác dụng hữu ích."Lý Tuấn Huy nghe vậy thì nhíu mày, hắn khẽ chất vấn: "Lam trưởng lão, vậy vật phẩm trong linh khư có tác dụng gì?Lam Hòa khẽ mỉm cười, nàng ta đưa tay ra, một sợi tơ màu lam lập tức bay ra vây khốn tất cả đệ tử trong điện!"Đây chính là vật phẩm trong linh khư của ta ngày xưa, một chiếc lam lăng.""Có thể dùng để trói người, cũng có thể tấn công!""Vật phẩm trong linh khư giống như pháp bảo vậy, có thể ở trong cơ thể và kết nối với tinh thần, tế luyện bên trong xu cơ thể."Nếu như có thêm pháp bảo kết hợp cùng thì uy lực càng mạnh hơn."Nói đến đây, giọng của Lam Hòa dần trở nên nghiêm nghị, nàng ta trầm giọng nói: "Linh Khư chỉ có thể mở ra một lần trong đời! Nhớ kỹ không được phép cưỡng ép mở linh khư lần thứ hai!"Mọi người phía dưới đều đã hiểu linh khư là gì, nhưng không ôm hy vọng cho lắm.Tiếp đó, Lam Hòa lại nhẹ nhàng nói: "Khi các ngươi đột phá đến cảnh giới Kim Đan, thì sẽ có cảm nhận cực kỳ huyền diệu về trời và người!""Nếu may mắn, thì sẽ có tiên nhân ở thượng giới ban cho ngươi Mệnh Thị!""Mệnh Thị có thể mượn sức mạnh của tiên nhân thượng giới chống lại kẻ địch trong thời gian ngắn!"
Thùng thùng thùng!
Lam Hòa gõ nhẹ lên bàn, lúc này tiếng nghị luận phía dưới mới dần biến mất.
"Được rồi, giảng cho các ngươi nhưng kiến thức này cũng chỉ là để cho các ngươi nhận thức được giới thế mà mình đang sống là cái gì."
"Mục tiêu theo đuổi chính là phi thăng tiên giới!"
"Còn về người luân hồi gì gì đó, cho dù là ta cũng chưa từng gặp phải loại người đó."
"Có thể tự phong bế năng lực và ký ức rồi đi vào luân hồi, cho dù nhìn khắp Đại Hạ này cũng chưa chắc gặp được một người."
Lúc này mọi người mới thở phào một hơi, bọn họ còn tưởng loại người này sẽ có rất nhiều cơ.
Lam Hòa nói tiếp: "Sở dĩ ta nhắc đến tiên giới, là vì ta muốn nói cho các ngươi biết một chuyện khác nữa."
"Tiên giới và Nhân linh giới không hoàn toàn ngăn cách với nhaul"
Ầm!
Lời này lập tức làm cho tất cả mọi người trong điện chấn động!
Ngay cả Lý Tuấn Huy cũng rất kinh hãi.
Lế nào tiên nhân ở thượng giới lại còn có trao đổi với hạ giới sao?
Lam Hòa tạm dừng một lát rồi nói: Không như các ngươi tưởng tượng đâu, nếu thế thì còn tu đạo phi thăng làm gì nữa."
"Điêu mà ta nói sau đây rất quan trọng!"
"Linh Khư! Mệnh Thị!"
Lý Tuấn Huy nhíu mày, hắn hoàn toàn không biết câu nói này có ý nghĩa gì, những người khác cũng vậy.
Lam Hòa nhẹ nhàng nói: "Không cần vội, ta sẽ giải thích từ từ cho các ngươi."
"Trước mười tám tuổi, người mà đạt đến cảnh giới Trúc Cơ, sẽ thông qua nghi thức và trận pháp đặc thù để mở ra linh khư!
"Linh Khư tồn tại trong linh đài, biến ảo vạn vật, là thứ trời sinh."
"Chín mươi chín phần trăm mọi người là sẽ không có bất kỳ một thứ gì trong Linh Khư, chỉ có rất ít rất ít người có vật phẩm bên trong linh khư-"
"Nhưng không phải vật phẩm nào cũng có tác dụng, chỉ có những đồ thuộc hệ binh khí pháp bảo mới có tác dụng hữu ích."
Lý Tuấn Huy nghe vậy thì nhíu mày, hắn khẽ chất vấn: "Lam trưởng lão, vậy vật phẩm trong linh khư có tác dụng gì?
Lam Hòa khẽ mỉm cười, nàng ta đưa tay ra, một sợi tơ màu lam lập tức bay ra vây khốn tất cả đệ tử trong điện!
"Đây chính là vật phẩm trong linh khư của ta ngày xưa, một chiếc lam lăng."
"Có thể dùng để trói người, cũng có thể tấn công!"
"Vật phẩm trong linh khư giống như pháp bảo vậy, có thể ở trong cơ thể và kết nối với tinh thần, tế luyện bên trong xu cơ thể.
"Nếu như có thêm pháp bảo kết hợp cùng thì uy lực càng mạnh hơn."
Nói đến đây, giọng của Lam Hòa dần trở nên nghiêm nghị, nàng ta trầm giọng nói: "Linh Khư chỉ có thể mở ra một lần trong đời! Nhớ kỹ không được phép cưỡng ép mở linh khư lần thứ hai!"
Mọi người phía dưới đều đã hiểu linh khư là gì, nhưng không ôm hy vọng cho lắm.
Tiếp đó, Lam Hòa lại nhẹ nhàng nói: "Khi các ngươi đột phá đến cảnh giới Kim Đan, thì sẽ có cảm nhận cực kỳ huyền diệu về trời và người!"
"Nếu may mắn, thì sẽ có tiên nhân ở thượng giới ban cho ngươi Mệnh Thị!"
"Mệnh Thị có thể mượn sức mạnh của tiên nhân thượng giới chống lại kẻ địch trong thời gian ngắn!"
Kiếm Khách MùTác giả: GàTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpLục địa Thanh Vân, thành Bắc Lương. Một thiếu niên chỉ mới sáu bảy tuổi, cả người cuộn tròn sau con sư tử đá đặt trước cửa sau của Triệu phủ. Trời đông tuyết phủ trằng xóa, thiếu niên mặc một bộ quần áo mỏng không vừa vặn, cả người run lên bần bật. Điều kỳ lạ chính là, đôi mắt của thiếu niên bị che lại bằng một miếng vải đen. Miếng vải đen để lộ ra một đôi mày kiếm, chiếc mũi cao. thẳng và đôi môi mỏng. Bởi vì người quá gầy ốm nên gương mặt hơi hóp lại, xương quai hàm góc cạnh rõ ràng. Kẽo kẹt ~ Cửa sau Triệu phủ mở ra, ngay sau đó một tiếng vang nặng nề phát ra. Bịch! Một cái xác cứng ngắc bị ném ra từ cửa sau. Cơ thể gầy gò nhỏ bé ngã năm trên mặt đất, từ trên nền đất bị tuyết đọng trắng xóa tạo ra một vùng lõm nhỏ. Triệu Khánh mặc áo khoác bông do dự một lát, trong mắt hiện lên một tia không đành lòng. Gã ném xuống bốn đồng xu, rồi cất phần còn lại vào trong tay áo. Thiếu niên vội vàng đứng dậy, phủi tuyết dính trên người xuống, mỉm cười ôn hòa nói: "Khánh huynh, trong phủ còn cơm… Thùng thùng thùng!Lam Hòa gõ nhẹ lên bàn, lúc này tiếng nghị luận phía dưới mới dần biến mất."Được rồi, giảng cho các ngươi nhưng kiến thức này cũng chỉ là để cho các ngươi nhận thức được giới thế mà mình đang sống là cái gì.""Mục tiêu theo đuổi chính là phi thăng tiên giới!""Còn về người luân hồi gì gì đó, cho dù là ta cũng chưa từng gặp phải loại người đó.""Có thể tự phong bế năng lực và ký ức rồi đi vào luân hồi, cho dù nhìn khắp Đại Hạ này cũng chưa chắc gặp được một người."Lúc này mọi người mới thở phào một hơi, bọn họ còn tưởng loại người này sẽ có rất nhiều cơ.Lam Hòa nói tiếp: "Sở dĩ ta nhắc đến tiên giới, là vì ta muốn nói cho các ngươi biết một chuyện khác nữa.""Tiên giới và Nhân linh giới không hoàn toàn ngăn cách với nhaul"Ầm!Lời này lập tức làm cho tất cả mọi người trong điện chấn động!Ngay cả Lý Tuấn Huy cũng rất kinh hãi.Lế nào tiên nhân ở thượng giới lại còn có trao đổi với hạ giới sao?Lam Hòa tạm dừng một lát rồi nói: Không như các ngươi tưởng tượng đâu, nếu thế thì còn tu đạo phi thăng làm gì nữa.""Điêu mà ta nói sau đây rất quan trọng!""Linh Khư! Mệnh Thị!"Lý Tuấn Huy nhíu mày, hắn hoàn toàn không biết câu nói này có ý nghĩa gì, những người khác cũng vậy.Lam Hòa nhẹ nhàng nói: "Không cần vội, ta sẽ giải thích từ từ cho các ngươi.""Trước mười tám tuổi, người mà đạt đến cảnh giới Trúc Cơ, sẽ thông qua nghi thức và trận pháp đặc thù để mở ra linh khư!"Linh Khư tồn tại trong linh đài, biến ảo vạn vật, là thứ trời sinh.""Chín mươi chín phần trăm mọi người là sẽ không có bất kỳ một thứ gì trong Linh Khư, chỉ có rất ít rất ít người có vật phẩm bên trong linh khư-""Nhưng không phải vật phẩm nào cũng có tác dụng, chỉ có những đồ thuộc hệ binh khí pháp bảo mới có tác dụng hữu ích."Lý Tuấn Huy nghe vậy thì nhíu mày, hắn khẽ chất vấn: "Lam trưởng lão, vậy vật phẩm trong linh khư có tác dụng gì?Lam Hòa khẽ mỉm cười, nàng ta đưa tay ra, một sợi tơ màu lam lập tức bay ra vây khốn tất cả đệ tử trong điện!"Đây chính là vật phẩm trong linh khư của ta ngày xưa, một chiếc lam lăng.""Có thể dùng để trói người, cũng có thể tấn công!""Vật phẩm trong linh khư giống như pháp bảo vậy, có thể ở trong cơ thể và kết nối với tinh thần, tế luyện bên trong xu cơ thể."Nếu như có thêm pháp bảo kết hợp cùng thì uy lực càng mạnh hơn."Nói đến đây, giọng của Lam Hòa dần trở nên nghiêm nghị, nàng ta trầm giọng nói: "Linh Khư chỉ có thể mở ra một lần trong đời! Nhớ kỹ không được phép cưỡng ép mở linh khư lần thứ hai!"Mọi người phía dưới đều đã hiểu linh khư là gì, nhưng không ôm hy vọng cho lắm.Tiếp đó, Lam Hòa lại nhẹ nhàng nói: "Khi các ngươi đột phá đến cảnh giới Kim Đan, thì sẽ có cảm nhận cực kỳ huyền diệu về trời và người!""Nếu may mắn, thì sẽ có tiên nhân ở thượng giới ban cho ngươi Mệnh Thị!""Mệnh Thị có thể mượn sức mạnh của tiên nhân thượng giới chống lại kẻ địch trong thời gian ngắn!"