Tác giả:

Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…

Chương 367: chỉ là suy đoán của Vi Mặc.

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua ánh mắt của nàng trong gương, không nói gì thêm.     Tần Vi Mặc c*̃ng không nói gì thêm.     Trong phòng lại yên lặng như tờ.     Lạc Thanh Chu an tĩnh giúp nàng lau tóc.     Nàng từ an tĩnh nhìn hắn trong gương.      Lại qua một lát.     Lạc Thanh Chu đột nhiên nói:     - Đúng rồi Nhị tiểu thư, sáng nay ngươi đi rồi nhạc phụ gọi ta tới, nói với ta mấy câu.     Tần Vi Mặc giật mình, lập tức nhịp tim đột nhiên đập nhanh:      - Phụ thân? Tỷ phu, phụ thân nói gì?     Lạc Thanh Chu nói:     - Nhạc phụ nói, muốn đem sản nghiệp trong nhà đều giao cho ta quản lý, còn nói kêu ta làm gia chủ Tần Gia. Nhưng ta từ chối, ta đối với những thứ đó không có hứng thú.     Tần Vi Mặc không khỏi cười nói:     - Phụ thân là muốn trộm lười, muốn cho tỷ phu giúp hắn gánh vác trách nhiệm trong nhà. Nhưng mà... Nếu người khác, khẳng định sẽ không từ chối, dù sao sản nghiệp lớn như thế. Tỷ phu không phải người bình thường, chí cũng không ở chỗ này, từ chối cũng hợp tình hợp lý.     Nàng ngừng tạm, lại nói:     - Tỷ phu, phụ thân tìm ngươi, chỉ nói những việc này sao?     Lạc Thanh Chu nói:     - Còn có...     Vừa nghe lời này, tay nhỏ trên đùi nàng hơi xiết chặt, nắm chặt váy phía dưới, ánh mắt chăm chú nhìn hắn qua gương, mỉm cười nói:     - Tỷ phu, còn có cái gì?     Lạc Thanh Chu nói:     - Nhạc phụ còn nói, chờ sang năm ta thi Hương xong, nhị ca cũng khảo thí xong, sẽ đưa ngươi đi kinh đô chữa bệnh, kêu ta cùng đi.     Tần Vi Mặc nghe vậy, yên lặng một chút, mới nói khẽ:     - Tỷ phu, Vi Mặc chữa bệnh là giả. Bệnh Vi Mặc... Thật ra không có thuốc chữa, bằng không cũng sẽ không kéo dài tới bây giờ.     Lạc Thanh Chu nhếch nhếch môi giống như muốn an ủi, lại không biết nên an ủi thế nào.     Tần Vi Mặc thấp giọng nói:     - Thật ra phụ thân đã sớm sắp xếp, trong nhà rất nhiều sản nghiệp lớn, đã sang tên, có bán cho người khác, có tặng cho Nhị thúc Tam thúc bọn họ. Phụ thân muốn dẫn chúng ta rời khỏi nơi này, đi kinh đô. Lạc Thanh Chu nghi ngờ nói:    - Vì sao? Nơi này không phải yên lành sao? Ở chỗ này, chí ít các ngươi vẫn là đại gia tộc, đến kinh đô...     Tần Vi Mặc khẽ lắc đầu:     - Vi Mặc cũng không biết. Nhưng trải qua những chuyện gần đây, phụ thân làm hẳn là đúng, Mạc Thành rất nhiều gia tộc, hình như đều có địch ý với chúng ta. Phụ thân không giống người cầm quyền gia tộc khác, phụ thân mặc dù kế thừa tước vị, lại có sản nghiệp lớn như thế, nhưng người đối với mấy thứ này thật ra cũng không có hứng thú. Phụ thân chỉ muốn người nhà bình an, chỉ muốn mình sống vui vẻ là đủ rồi. Huống chi... Trong lòng của người rõ ràng, Trưởng công chúa vẫn muốn huỷ bỏ chế độ tập tước, tiệc tối hôm qua, Trưởng công chúa còn cố ý nhắc một câu, nếu chúng ta lại không biết tốt xấu, chỉ sợ đến lúc đó muốn lui cũng không kịp.     Lạc Thanh Chu nói:     - Ý Nhị tiểu thư nói, nhạc phụ không chỉ muốn vứt bỏ những sản nghiệp này, còn muốn từ bỏ tước vị, sau đó đi kinh đô tránh họa?     Tần Vi Mặc khẽ gật đầu:     - Hẳn là như vậy, nhưng những thứ này, chỉ là suy đoán của Vi Mặc.     Lạc Thanh Chu nói:     - Chế độ Tước vị, hẳn là quan hệ đến lợi ích tất cả quý tộc. Một mình Trưởng công chúa, chỉ sợ rất khó thi hành đi?     Tần Vi Mặc thấp giọng nói:     - Trưởng công chúa trước kia đã đề cập qua rất nhiều kiến nghị, nhưng đều bị những quý tộc kia ngăn lại. Lúc đó, mặc dù Trưởng công chúa có uy danh, lại không quyền thế. Nhưng bây giờ thì khác, tiên đế băng hà, Trưởng công chúa hiện tại không chỉ có quân đội của mình, hiện tại Thánh thượng kế vị là bào đệ của nàng, nàng nói gì nghe nấy. Nghe nói năm ngoái, Trưởng công chúa đã bắt đầu chuẩn bị những chuyện này, lúc trước thừa tướng Thái úy, còn có mấy vương gia phản đối nàng, bây giờ đều bị giáng chức... phụ thân biểu tỷ Mỹ Kiêu, lúc trước cũng được phong vương, cũng bởi vì chuyện này, bây giờ bị biến thành quận vương, phong quốc cũng bị xoá tên, bị nuôi nhốt ở kinh đô, không cho phép rời khỏi. Phụ thân hẳn là nhìn thấy những chuyện này, bắt đầu sợ hãi, cho nên mới bắt đầu chuẩn bị đường lui.   

Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua ánh mắt của nàng trong gương, không nói gì thêm.   

 

 

Tần Vi Mặc c*̃ng không nói gì thêm.   

 

 

Trong phòng lại yên lặng như tờ.   

 

 

Lạc Thanh Chu an tĩnh giúp nàng lau tóc.   

 

 

Nàng từ an tĩnh nhìn hắn trong gương.   

 

 

 

Lại qua một lát.   

 

 

Lạc Thanh Chu đột nhiên nói:   

 

 

- Đúng rồi Nhị tiểu thư, sáng nay ngươi đi rồi nhạc phụ gọi ta tới, nói với ta mấy câu.   

 

 

Tần Vi Mặc giật mình, lập tức nhịp tim đột nhiên đập nhanh:   

 

 

 

- Phụ thân? Tỷ phu, phụ thân nói gì?   

 

 

Lạc Thanh Chu nói:   

 

 

- Nhạc phụ nói, muốn đem sản nghiệp trong nhà đều giao cho ta quản lý, còn nói kêu ta làm gia chủ Tần Gia. Nhưng ta từ chối, ta đối với những thứ đó không có hứng thú.   

 

 

Tần Vi Mặc không khỏi cười nói:   

 

 

- Phụ thân là muốn trộm lười, muốn cho tỷ phu giúp hắn gánh vác trách nhiệm trong nhà. Nhưng mà... Nếu người khác, khẳng định sẽ không từ chối, dù sao sản nghiệp lớn như thế. Tỷ phu không phải người bình thường, chí cũng không ở chỗ này, từ chối cũng hợp tình hợp lý.   

 

 

Nàng ngừng tạm, lại nói:   

 

 

- Tỷ phu, phụ thân tìm ngươi, chỉ nói những việc này sao?   

 

 

Lạc Thanh Chu nói:   

 

 

- Còn có...   

 

 

Vừa nghe lời này, tay nhỏ trên đùi nàng hơi xiết chặt, nắm chặt váy phía dưới, ánh mắt chăm chú nhìn hắn qua gương, mỉm cười nói:   

 

 

- Tỷ phu, còn có cái gì?   

 

 

Lạc Thanh Chu nói:   

 

 

- Nhạc phụ còn nói, chờ sang năm ta thi Hương xong, nhị ca cũng khảo thí xong, sẽ đưa ngươi đi kinh đô chữa bệnh, kêu ta cùng đi.   

 

 

Tần Vi Mặc nghe vậy, yên lặng một chút, mới nói khẽ:   

 

 

- Tỷ phu, Vi Mặc chữa bệnh là giả. Bệnh Vi Mặc... Thật ra không có thuốc chữa, bằng không cũng sẽ không kéo dài tới bây giờ.   

 

 

Lạc Thanh Chu nhếch nhếch môi giống như muốn an ủi, lại không biết nên an ủi thế nào.   

 

 

Tần Vi Mặc thấp giọng nói:   

 

 

- Thật ra phụ thân đã sớm sắp xếp, trong nhà rất nhiều sản nghiệp lớn, đã sang tên, có bán cho người khác, có tặng cho Nhị thúc Tam thúc bọn họ. Phụ thân muốn dẫn chúng ta rời khỏi nơi này, đi kinh đô.

 

Lạc Thanh Chu nghi ngờ nói:   

 

- Vì sao? Nơi này không phải yên lành sao? Ở chỗ này, chí ít các ngươi vẫn là đại gia tộc, đến kinh đô...   

 

 

Tần Vi Mặc khẽ lắc đầu:   

 

 

- Vi Mặc cũng không biết. Nhưng trải qua những chuyện gần đây, phụ thân làm hẳn là đúng, Mạc Thành rất nhiều gia tộc, hình như đều có địch ý với chúng ta. Phụ thân không giống người cầm quyền gia tộc khác, phụ thân mặc dù kế thừa tước vị, lại có sản nghiệp lớn như thế, nhưng người đối với mấy thứ này thật ra cũng không có hứng thú. Phụ thân chỉ muốn người nhà bình an, chỉ muốn mình sống vui vẻ là đủ rồi. Huống chi... Trong lòng của người rõ ràng, Trưởng công chúa vẫn muốn huỷ bỏ chế độ tập tước, tiệc tối hôm qua, Trưởng công chúa còn cố ý nhắc một câu, nếu chúng ta lại không biết tốt xấu, chỉ sợ đến lúc đó muốn lui cũng không kịp.   

 

 

Lạc Thanh Chu nói:   

 

 

- Ý Nhị tiểu thư nói, nhạc phụ không chỉ muốn vứt bỏ những sản nghiệp này, còn muốn từ bỏ tước vị, sau đó đi kinh đô tránh họa?   

 

 

Tần Vi Mặc khẽ gật đầu:   

 

 

- Hẳn là như vậy, nhưng những thứ này, chỉ là suy đoán của Vi Mặc.   

 

 

Lạc Thanh Chu nói:   

 

 

- Chế độ Tước vị, hẳn là quan hệ đến lợi ích tất cả quý tộc. Một mình Trưởng công chúa, chỉ sợ rất khó thi hành đi?   

 

 

Tần Vi Mặc thấp giọng nói:   

 

 

- Trưởng công chúa trước kia đã đề cập qua rất nhiều kiến nghị, nhưng đều bị những quý tộc kia ngăn lại. Lúc đó, mặc dù Trưởng công chúa có uy danh, lại không quyền thế. Nhưng bây giờ thì khác, tiên đế băng hà, Trưởng công chúa hiện tại không chỉ có quân đội của mình, hiện tại Thánh thượng kế vị là bào đệ của nàng, nàng nói gì nghe nấy. Nghe nói năm ngoái, Trưởng công chúa đã bắt đầu chuẩn bị những chuyện này, lúc trước thừa tướng Thái úy, còn có mấy vương gia phản đối nàng, bây giờ đều bị giáng chức... phụ thân biểu tỷ Mỹ Kiêu, lúc trước cũng được phong vương, cũng bởi vì chuyện này, bây giờ bị biến thành quận vương, phong quốc cũng bị xoá tên, bị nuôi nhốt ở kinh đô, không cho phép rời khỏi. Phụ thân hẳn là nhìn thấy những chuyện này, bắt đầu sợ hãi, cho nên mới bắt đầu chuẩn bị đường lui.   

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua ánh mắt của nàng trong gương, không nói gì thêm.     Tần Vi Mặc c*̃ng không nói gì thêm.     Trong phòng lại yên lặng như tờ.     Lạc Thanh Chu an tĩnh giúp nàng lau tóc.     Nàng từ an tĩnh nhìn hắn trong gương.      Lại qua một lát.     Lạc Thanh Chu đột nhiên nói:     - Đúng rồi Nhị tiểu thư, sáng nay ngươi đi rồi nhạc phụ gọi ta tới, nói với ta mấy câu.     Tần Vi Mặc giật mình, lập tức nhịp tim đột nhiên đập nhanh:      - Phụ thân? Tỷ phu, phụ thân nói gì?     Lạc Thanh Chu nói:     - Nhạc phụ nói, muốn đem sản nghiệp trong nhà đều giao cho ta quản lý, còn nói kêu ta làm gia chủ Tần Gia. Nhưng ta từ chối, ta đối với những thứ đó không có hứng thú.     Tần Vi Mặc không khỏi cười nói:     - Phụ thân là muốn trộm lười, muốn cho tỷ phu giúp hắn gánh vác trách nhiệm trong nhà. Nhưng mà... Nếu người khác, khẳng định sẽ không từ chối, dù sao sản nghiệp lớn như thế. Tỷ phu không phải người bình thường, chí cũng không ở chỗ này, từ chối cũng hợp tình hợp lý.     Nàng ngừng tạm, lại nói:     - Tỷ phu, phụ thân tìm ngươi, chỉ nói những việc này sao?     Lạc Thanh Chu nói:     - Còn có...     Vừa nghe lời này, tay nhỏ trên đùi nàng hơi xiết chặt, nắm chặt váy phía dưới, ánh mắt chăm chú nhìn hắn qua gương, mỉm cười nói:     - Tỷ phu, còn có cái gì?     Lạc Thanh Chu nói:     - Nhạc phụ còn nói, chờ sang năm ta thi Hương xong, nhị ca cũng khảo thí xong, sẽ đưa ngươi đi kinh đô chữa bệnh, kêu ta cùng đi.     Tần Vi Mặc nghe vậy, yên lặng một chút, mới nói khẽ:     - Tỷ phu, Vi Mặc chữa bệnh là giả. Bệnh Vi Mặc... Thật ra không có thuốc chữa, bằng không cũng sẽ không kéo dài tới bây giờ.     Lạc Thanh Chu nhếch nhếch môi giống như muốn an ủi, lại không biết nên an ủi thế nào.     Tần Vi Mặc thấp giọng nói:     - Thật ra phụ thân đã sớm sắp xếp, trong nhà rất nhiều sản nghiệp lớn, đã sang tên, có bán cho người khác, có tặng cho Nhị thúc Tam thúc bọn họ. Phụ thân muốn dẫn chúng ta rời khỏi nơi này, đi kinh đô. Lạc Thanh Chu nghi ngờ nói:    - Vì sao? Nơi này không phải yên lành sao? Ở chỗ này, chí ít các ngươi vẫn là đại gia tộc, đến kinh đô...     Tần Vi Mặc khẽ lắc đầu:     - Vi Mặc cũng không biết. Nhưng trải qua những chuyện gần đây, phụ thân làm hẳn là đúng, Mạc Thành rất nhiều gia tộc, hình như đều có địch ý với chúng ta. Phụ thân không giống người cầm quyền gia tộc khác, phụ thân mặc dù kế thừa tước vị, lại có sản nghiệp lớn như thế, nhưng người đối với mấy thứ này thật ra cũng không có hứng thú. Phụ thân chỉ muốn người nhà bình an, chỉ muốn mình sống vui vẻ là đủ rồi. Huống chi... Trong lòng của người rõ ràng, Trưởng công chúa vẫn muốn huỷ bỏ chế độ tập tước, tiệc tối hôm qua, Trưởng công chúa còn cố ý nhắc một câu, nếu chúng ta lại không biết tốt xấu, chỉ sợ đến lúc đó muốn lui cũng không kịp.     Lạc Thanh Chu nói:     - Ý Nhị tiểu thư nói, nhạc phụ không chỉ muốn vứt bỏ những sản nghiệp này, còn muốn từ bỏ tước vị, sau đó đi kinh đô tránh họa?     Tần Vi Mặc khẽ gật đầu:     - Hẳn là như vậy, nhưng những thứ này, chỉ là suy đoán của Vi Mặc.     Lạc Thanh Chu nói:     - Chế độ Tước vị, hẳn là quan hệ đến lợi ích tất cả quý tộc. Một mình Trưởng công chúa, chỉ sợ rất khó thi hành đi?     Tần Vi Mặc thấp giọng nói:     - Trưởng công chúa trước kia đã đề cập qua rất nhiều kiến nghị, nhưng đều bị những quý tộc kia ngăn lại. Lúc đó, mặc dù Trưởng công chúa có uy danh, lại không quyền thế. Nhưng bây giờ thì khác, tiên đế băng hà, Trưởng công chúa hiện tại không chỉ có quân đội của mình, hiện tại Thánh thượng kế vị là bào đệ của nàng, nàng nói gì nghe nấy. Nghe nói năm ngoái, Trưởng công chúa đã bắt đầu chuẩn bị những chuyện này, lúc trước thừa tướng Thái úy, còn có mấy vương gia phản đối nàng, bây giờ đều bị giáng chức... phụ thân biểu tỷ Mỹ Kiêu, lúc trước cũng được phong vương, cũng bởi vì chuyện này, bây giờ bị biến thành quận vương, phong quốc cũng bị xoá tên, bị nuôi nhốt ở kinh đô, không cho phép rời khỏi. Phụ thân hẳn là nhìn thấy những chuyện này, bắt đầu sợ hãi, cho nên mới bắt đầu chuẩn bị đường lui.   

Chương 367: chỉ là suy đoán của Vi Mặc.