Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…
Chương 368: Nhất định là rất đẹp.
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Lạc Thanh Chu có chút hiếu kỳ: - Nhị tiểu thư, vị mẫu thân biểu tỷ Mỹ Kiêu kia, là thân tỷ muội của nhạc mẫu đại nhân sao? Tần Vi Mặc lắc đầu nói: - Không phải, là biểu tỷ muội, hơn nữa chỉ là họ hàng xa. Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu: - Khó trách Tống gia không có bất kỳ kiêng kị gì. Hai người lại trò chuyện một hồi. Lạc Thanh Chu thấy nàng tóc đã lau khô, chuẩn bị cáo từ. Tần Vi Mặc quay đầu nói: - Tỷ phu, đêm nay... - Đêm nay không được. Lạc Thanh Chu tránh ánh mắt sâu kín của nàng, nói: - Hạ Thiền ngã bệnh, phát sốt, Bách Linh nói những người khác không thể đi vào, cho nên để ta đi chiếu cố. Ta có thể phải ở đó gác đêm. Tần Vi Mặc nghe vậy, có chút nhíu mày: - Hạ Thiền ngã bệnh sao? Lập tức nhẹ gật đầu, ôn nhu nói: - Vậy tỷ phu nhanh đi chăm sóc nàng đi, Hạ Thiền nàng... Nàng thật đáng thương, thân thể c*̃ng không tốt lắm, thường xuyên sinh bệnh. Lạc Thanh Chu nhìn nàng nói: - Nhị tiểu thư hiểu rõ nàng sao? Tần Vi Mặc yên lặng một chút, lắc đầu: - Ta chỉ biết thân thể của nàng rất lạnh, ta không dám tới quá gần nàng. Có một lần ta tới gần nàng, đột nhiên ho khan thổ huyết, tới giờ nàng cũng không xuất hiện trước mặt ta nữa. Ngẫu nhiên gặp được, nàng đều sẽ chủ động né tránh. Nàng hình như có chút... Tự ti, hơi quái gở, không muốn lại gần nói chuyện với bất cứ kẻ nào. Ta từng nghe Bách Linh nói qua, nàng từng một mình lang thang đầu đường, vài ngày đều chưa từng ăn qua một miếng cơm... Đúng rồi, có một lần ta còn nghe Tôn đại phu nói qua, nói nàng thể lạnh, có thể là do lang thang bên ngoài bị đông lạnh tổn thương thân thể, có thể sau này đều không cách nào... Không có cách nào lấy chồng sinh tiểu hài... Lạc Thanh Chu nghe xong, sững sờ một lát, buông khăn xuống nói: - Nhị tiểu thư, vậy ta đi trước. Tần Vi Mặc ôn nhu nói: - Ừm, bồi nàng nhiều chút. Vi Mặc nơi này không có chuyện gì, tỷ phu không cần lo lắng. Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu, rời khỏi phòng. Tần Vi Mặc nhìn cửa phòng đóng lại, an tĩnh hồi lâu, mới thấp giọng thì thào: - Tỷ phu, thật xin lỗi... Có việc, Vi Mặc không thể nói với ngươi... đối xử với nàng tốt chút. Cho dù sau này... Vi Mặc c*̃ng nguyện ý. Lạc Thanh Chu ra khỏi Mai Hương Uyển, nghĩ đến lời Tần nhị tiểu thư nói vừa rồi, trong lòng đột nhiên trở nên vô cùng nặng nề. Không ngờ nha đầu Hạ Thiền kia lại đáng thương như vậy. Khó trách nàng muốn liều mạng làm việc tích lũy tiền, khó trách nàng sẽ tiết kiệm như vậy, thì ra nàng đã từng lang thang, từng đói qua. Thân thể nàng bây giờ, chắc cũng là di chứng khoảng thời gian ở ngoài đó hứng chịu gió táp mưa sa, sương giá tuyết băng? Trong lòng Lạc Thanh Chu tràn đầy thương hại, đồng thời trong lòng dâng lên một cỗ đau đớn không hiểu. Hắn đi nhanh về phía Linh Thiền Nguyệt cung. Không sao. Hắn nhất định sẽ dốc hết toàn lực, giúp thiếu nữ Hạ Thiền đáng thương kia xóa đi bóng ma lạnh lẽo đó. Hi vọng một ngày nào đó, trên mặt của nàng cũng có thể lộ ra nụ cười xán lạn giống Bách Linh. Nhất định là rất đẹp. Đêm khuya thanh vắng. Thiếu nữ trên giường rốt cuộc cũng hạ sốt. Lạc Thanh Chu cứ sờ sờ trán nàng, xác định nhiệt độ của nàng khôi phục bình thường mới thở dài một hơi, giúp nàng vén chăn rồi ra khỏi phòng. Hắn chuẩn bị trở về ngủ một lúc.
Lạc Thanh Chu có chút hiếu kỳ:
- Nhị tiểu thư, vị mẫu thân biểu tỷ Mỹ Kiêu kia, là thân tỷ muội của nhạc mẫu đại nhân sao?
Tần Vi Mặc lắc đầu nói:
- Không phải, là biểu tỷ muội, hơn nữa chỉ là họ hàng xa.
Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu:
- Khó trách Tống gia không có bất kỳ kiêng kị gì.
Hai người lại trò chuyện một hồi.
Lạc Thanh Chu thấy nàng tóc đã lau khô, chuẩn bị cáo từ.
Tần Vi Mặc quay đầu nói:
- Tỷ phu, đêm nay...
- Đêm nay không được.
Lạc Thanh Chu tránh ánh mắt sâu kín của nàng, nói:
- Hạ Thiền ngã bệnh, phát sốt, Bách Linh nói những người khác không thể đi vào, cho nên để ta đi chiếu cố. Ta có thể phải ở đó gác đêm.
Tần Vi Mặc nghe vậy, có chút nhíu mày:
- Hạ Thiền ngã bệnh sao?
Lập tức nhẹ gật đầu, ôn nhu nói:
- Vậy tỷ phu nhanh đi chăm sóc nàng đi, Hạ Thiền nàng... Nàng thật đáng thương, thân thể c*̃ng không tốt lắm, thường xuyên sinh bệnh.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng nói:
- Nhị tiểu thư hiểu rõ nàng sao?
Tần Vi Mặc yên lặng một chút, lắc đầu:
- Ta chỉ biết thân thể của nàng rất lạnh, ta không dám tới quá gần nàng. Có một lần ta tới gần nàng, đột nhiên ho khan thổ huyết, tới giờ nàng cũng không xuất hiện trước mặt ta nữa. Ngẫu nhiên gặp được, nàng đều sẽ chủ động né tránh. Nàng hình như có chút... Tự ti, hơi quái gở, không muốn lại gần nói chuyện với bất cứ kẻ nào. Ta từng nghe Bách Linh nói qua, nàng từng một mình lang thang đầu đường, vài ngày đều chưa từng ăn qua một miếng cơm... Đúng rồi, có một lần ta còn nghe Tôn đại phu nói qua, nói nàng thể lạnh, có thể là do lang thang bên ngoài bị đông lạnh tổn thương thân thể, có thể sau này đều không cách nào... Không có cách nào lấy chồng sinh tiểu hài...
Lạc Thanh Chu nghe xong, sững sờ một lát, buông khăn xuống nói:
- Nhị tiểu thư, vậy ta đi trước.
Tần Vi Mặc ôn nhu nói:
- Ừm, bồi nàng nhiều chút. Vi Mặc nơi này không có chuyện gì, tỷ phu không cần lo lắng.
Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu, rời khỏi phòng.
Tần Vi Mặc nhìn cửa phòng đóng lại, an tĩnh hồi lâu, mới thấp giọng thì thào:
- Tỷ phu, thật xin lỗi... Có việc, Vi Mặc không thể nói với ngươi... đối xử với nàng tốt chút. Cho dù sau này... Vi Mặc c*̃ng nguyện ý.
Lạc Thanh Chu ra khỏi Mai Hương Uyển, nghĩ đến lời Tần nhị tiểu thư nói vừa rồi, trong lòng đột nhiên trở nên vô cùng nặng nề.
Không ngờ nha đầu Hạ Thiền kia lại đáng thương như vậy.
Khó trách nàng muốn liều mạng làm việc tích lũy tiền, khó trách nàng sẽ tiết kiệm như vậy, thì ra nàng đã từng lang thang, từng đói qua.
Thân thể nàng bây giờ, chắc cũng là di chứng khoảng thời gian ở ngoài đó hứng chịu gió táp mưa sa, sương giá tuyết băng?
Trong lòng Lạc Thanh Chu tràn đầy thương hại, đồng thời trong lòng dâng lên một cỗ đau đớn không hiểu.
Hắn đi nhanh về phía Linh Thiền Nguyệt cung.
Không sao.
Hắn nhất định sẽ dốc hết toàn lực, giúp thiếu nữ Hạ Thiền đáng thương kia xóa đi bóng ma lạnh lẽo đó.
Hi vọng một ngày nào đó, trên mặt của nàng cũng có thể lộ ra nụ cười xán lạn giống Bách Linh.
Nhất định là rất đẹp.
Đêm khuya thanh vắng.
Thiếu nữ trên giường rốt cuộc cũng hạ sốt.
Lạc Thanh Chu cứ sờ sờ trán nàng, xác định nhiệt độ của nàng khôi phục bình thường mới thở dài một hơi, giúp nàng vén chăn rồi ra khỏi phòng.
Hắn chuẩn bị trở về ngủ một lúc.
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Lạc Thanh Chu có chút hiếu kỳ: - Nhị tiểu thư, vị mẫu thân biểu tỷ Mỹ Kiêu kia, là thân tỷ muội của nhạc mẫu đại nhân sao? Tần Vi Mặc lắc đầu nói: - Không phải, là biểu tỷ muội, hơn nữa chỉ là họ hàng xa. Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu: - Khó trách Tống gia không có bất kỳ kiêng kị gì. Hai người lại trò chuyện một hồi. Lạc Thanh Chu thấy nàng tóc đã lau khô, chuẩn bị cáo từ. Tần Vi Mặc quay đầu nói: - Tỷ phu, đêm nay... - Đêm nay không được. Lạc Thanh Chu tránh ánh mắt sâu kín của nàng, nói: - Hạ Thiền ngã bệnh, phát sốt, Bách Linh nói những người khác không thể đi vào, cho nên để ta đi chiếu cố. Ta có thể phải ở đó gác đêm. Tần Vi Mặc nghe vậy, có chút nhíu mày: - Hạ Thiền ngã bệnh sao? Lập tức nhẹ gật đầu, ôn nhu nói: - Vậy tỷ phu nhanh đi chăm sóc nàng đi, Hạ Thiền nàng... Nàng thật đáng thương, thân thể c*̃ng không tốt lắm, thường xuyên sinh bệnh. Lạc Thanh Chu nhìn nàng nói: - Nhị tiểu thư hiểu rõ nàng sao? Tần Vi Mặc yên lặng một chút, lắc đầu: - Ta chỉ biết thân thể của nàng rất lạnh, ta không dám tới quá gần nàng. Có một lần ta tới gần nàng, đột nhiên ho khan thổ huyết, tới giờ nàng cũng không xuất hiện trước mặt ta nữa. Ngẫu nhiên gặp được, nàng đều sẽ chủ động né tránh. Nàng hình như có chút... Tự ti, hơi quái gở, không muốn lại gần nói chuyện với bất cứ kẻ nào. Ta từng nghe Bách Linh nói qua, nàng từng một mình lang thang đầu đường, vài ngày đều chưa từng ăn qua một miếng cơm... Đúng rồi, có một lần ta còn nghe Tôn đại phu nói qua, nói nàng thể lạnh, có thể là do lang thang bên ngoài bị đông lạnh tổn thương thân thể, có thể sau này đều không cách nào... Không có cách nào lấy chồng sinh tiểu hài... Lạc Thanh Chu nghe xong, sững sờ một lát, buông khăn xuống nói: - Nhị tiểu thư, vậy ta đi trước. Tần Vi Mặc ôn nhu nói: - Ừm, bồi nàng nhiều chút. Vi Mặc nơi này không có chuyện gì, tỷ phu không cần lo lắng. Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu, rời khỏi phòng. Tần Vi Mặc nhìn cửa phòng đóng lại, an tĩnh hồi lâu, mới thấp giọng thì thào: - Tỷ phu, thật xin lỗi... Có việc, Vi Mặc không thể nói với ngươi... đối xử với nàng tốt chút. Cho dù sau này... Vi Mặc c*̃ng nguyện ý. Lạc Thanh Chu ra khỏi Mai Hương Uyển, nghĩ đến lời Tần nhị tiểu thư nói vừa rồi, trong lòng đột nhiên trở nên vô cùng nặng nề. Không ngờ nha đầu Hạ Thiền kia lại đáng thương như vậy. Khó trách nàng muốn liều mạng làm việc tích lũy tiền, khó trách nàng sẽ tiết kiệm như vậy, thì ra nàng đã từng lang thang, từng đói qua. Thân thể nàng bây giờ, chắc cũng là di chứng khoảng thời gian ở ngoài đó hứng chịu gió táp mưa sa, sương giá tuyết băng? Trong lòng Lạc Thanh Chu tràn đầy thương hại, đồng thời trong lòng dâng lên một cỗ đau đớn không hiểu. Hắn đi nhanh về phía Linh Thiền Nguyệt cung. Không sao. Hắn nhất định sẽ dốc hết toàn lực, giúp thiếu nữ Hạ Thiền đáng thương kia xóa đi bóng ma lạnh lẽo đó. Hi vọng một ngày nào đó, trên mặt của nàng cũng có thể lộ ra nụ cười xán lạn giống Bách Linh. Nhất định là rất đẹp. Đêm khuya thanh vắng. Thiếu nữ trên giường rốt cuộc cũng hạ sốt. Lạc Thanh Chu cứ sờ sờ trán nàng, xác định nhiệt độ của nàng khôi phục bình thường mới thở dài một hơi, giúp nàng vén chăn rồi ra khỏi phòng. Hắn chuẩn bị trở về ngủ một lúc.