Ở phía nam Huyền Hoàng giới có một rừng tre dài hàng vạn dặm, mênh mông như biển, cực đông giáp biển Phong Bạo, cực nam chạm núi Hoàng Liên, gần như phân cách miền đông nam Huyền Hoàng giới với phần còn lại của đại lục. Người ta vẫn gọi rừng tre là Lục Trúc Hải. Phía đông nam Lục Trúc Hải, có một nước nhỏ, gọi là nước Việt. Tương truyền năm xưa biển tre vẫn chưa rộng như hiện giờ, có người từ Huyền Hoàng giới đã vượt biển tre đến đây khai ruộng lập làng, nên mới gọi là “Việt” (vượt qua). Rừng tre mênh mông, linh khí dồi dào, bên trong lắm loài ác thú yêu linh, thành thử không người nào đủ can đảm để xông vào Lục Trúc hải. Tương tự, biển Phong Bạo và núi Hoàng Liên cũng là cấm địa khét tiếng cả giới Huyền Hoàng. Nước Việt từ thuở ấy cũng tách biệt khỏi đại lục tây bắc. Phía cực bắc nước Việt, cách rừng trúc cơ hồ chỉ hai ba dặm có một cửa ải, gọi là Quan Lâm, nhân khẩu chừng hơn một vạn. Tuy là ngay sát Lục Trúc Hải, nhưng nơi đây thường có trọng binh đồn trú, lại có dải tường thành…
Chương 61: Nguyễn Đông Thanh: Chẳng Có Nhẽ Ta Thực Sự Bị Sao Quả Tạ Chiếu Mạng?
Xuyên Qua Làm Nhân Vật Quần Chúng, Vô Tình Dạy Một Đám Đồ Đệ Thành Thánh NhânTác giả: Nghịch TửTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngỞ phía nam Huyền Hoàng giới có một rừng tre dài hàng vạn dặm, mênh mông như biển, cực đông giáp biển Phong Bạo, cực nam chạm núi Hoàng Liên, gần như phân cách miền đông nam Huyền Hoàng giới với phần còn lại của đại lục. Người ta vẫn gọi rừng tre là Lục Trúc Hải. Phía đông nam Lục Trúc Hải, có một nước nhỏ, gọi là nước Việt. Tương truyền năm xưa biển tre vẫn chưa rộng như hiện giờ, có người từ Huyền Hoàng giới đã vượt biển tre đến đây khai ruộng lập làng, nên mới gọi là “Việt” (vượt qua). Rừng tre mênh mông, linh khí dồi dào, bên trong lắm loài ác thú yêu linh, thành thử không người nào đủ can đảm để xông vào Lục Trúc hải. Tương tự, biển Phong Bạo và núi Hoàng Liên cũng là cấm địa khét tiếng cả giới Huyền Hoàng. Nước Việt từ thuở ấy cũng tách biệt khỏi đại lục tây bắc. Phía cực bắc nước Việt, cách rừng trúc cơ hồ chỉ hai ba dặm có một cửa ải, gọi là Quan Lâm, nhân khẩu chừng hơn một vạn. Tuy là ngay sát Lục Trúc Hải, nhưng nơi đây thường có trọng binh đồn trú, lại có dải tường thành… Nguyễn Đông Thanh lắc đầu, nói:“Chư vị, tại hạ còn có công vụ, cần phải lên núi cầu trù. Không biết có thể nhường đường hay không?”“Cái gì? Tên phàm nhân này còn dám chủ động lên nói chuyện với ta?”“Mẹ nó! Không nghe nhầm. Phàm nhân bây giờ đều ăn gan hổ tim gấu hay sao mà lá gan càng lúc càng to.”Hành động của gã chẳng những không xoa dịu tình hình chút nào, trái lại càng khiến đổ thêm dầu vào lửa. Trong đám lính canh, có một tên bước ra, cười nhạt:“Không bằng để tên phàm nhân này cho ta. Ta muốn nếm thử xem gan của hắn to như vậy thì có béo hay không.”“Đi thôi. Đi thôi.”“Nhớ tìm chỗ nào khuất tầm mắt. Chớ khiến bọn ta buồn nôn.”...Tên này cười ha hả, bỗng chốc thả tu vi ra, toàn thân bốc lên yêu khí ngút trời.Trương Mặc Sênh trợn mắt, quát:“Yêu quái? Khổ Phong! Các ngươi dám cấu kết với yêu quái ăn thịt người?”Tên yêu quái cười lạnh, bẻ cỏ:“Nói yêu quái khó nghe như vậy. Gọi là tiên gia. Huống hồ, nhân loại các người lập ra cái nơi này chẳng phải cũng lấy yêu thú làm thức ăn hay sao? Chỉ cho quan quân thổi lửa, lại cấm dân chúng đốt đèn à?”Nguyễn Đông Thanh nhăn mày, nói:“Hồng Đô. Đánh tên này hiện nguyên hình.”“OK tiên sinh! Cứ chill đi.”Hồng Đô gió chụm ngón cái và ngón trỏ thành một vòng, ba ngón tay duỗi thẳng ra, nói.Đến OK cũng biết? Con bé này học lúc nào? Là ai dạy hư nó?Sẽ không phải... hôm trước uống say...Nguyễn Đông Thanh nuốt nước bọt một cái, ngoại trừ hôm qua bị cái hương vị của Nhu Nhu Xuân Tuyết lừa cho say bí tỉ ra, quả thực hắn không nghĩ ra còn một thời điểm nào Hồng Đô có thể học mấy câu tiếng lóng của địa cầu.Hồng Đô bước tới một bước, lắc đầu:“Ngươi muốn ăn thịt tiên sinh?”“Thằng lùn...”Rắc!Tên yêu tộc còn đang chuẩn bị hống hách, ra vẻ một phen, thì đã bị Hồng Đô túm cổ, một đòn đấm thẳng vào bụng dưới không chút nề hà.Chỉ nghe “rắc” một cái.Một đòn Lý Thanh Vân, tên kia lập tức trở thành thái giám.Không đợi tên kia kịp phản ứng, cô nàng lại leo lên người, một tay giữ cổ một tay đẩy ngay sống lưng. Chỉ nghe “rắc” một cái, cả người tên lính gập thành một hình “
Nguyễn Đông Thanh lắc đầu, nói:
“Chư vị, tại hạ còn có công vụ, cần phải lên núi cầu trù. Không biết có thể nhường đường hay không?”
“Cái gì? Tên phàm nhân này còn dám chủ động lên nói chuyện với ta?”
“Mẹ nó! Không nghe nhầm. Phàm nhân bây giờ đều ăn gan hổ tim gấu hay sao mà lá gan càng lúc càng to.”
Hành động của gã chẳng những không xoa dịu tình hình chút nào, trái lại càng khiến đổ thêm dầu vào lửa. Trong đám lính canh, có một tên bước ra, cười nhạt:
“Không bằng để tên phàm nhân này cho ta. Ta muốn nếm thử xem gan của hắn to như vậy thì có béo hay không.”
“Đi thôi. Đi thôi.”
“Nhớ tìm chỗ nào khuất tầm mắt. Chớ khiến bọn ta buồn nôn.”
...
Tên này cười ha hả, bỗng chốc thả tu vi ra, toàn thân bốc lên yêu khí ngút trời.
Trương Mặc Sênh trợn mắt, quát:
“Yêu quái? Khổ Phong! Các ngươi dám cấu kết với yêu quái ăn thịt người?”
Tên yêu quái cười lạnh, bẻ cỏ:
“Nói yêu quái khó nghe như vậy. Gọi là tiên gia. Huống hồ, nhân loại các người lập ra cái nơi này chẳng phải cũng lấy yêu thú làm thức ăn hay sao? Chỉ cho quan quân thổi lửa, lại cấm dân chúng đốt đèn à?”
Nguyễn Đông Thanh nhăn mày, nói:
“Hồng Đô. Đánh tên này hiện nguyên hình.”
“OK tiên sinh! Cứ chill đi.”
Hồng Đô gió chụm ngón cái và ngón trỏ thành một vòng, ba ngón tay duỗi thẳng ra, nói.
Đến OK cũng biết? Con bé này học lúc nào? Là ai dạy hư nó?
Sẽ không phải... hôm trước uống say...
Nguyễn Đông Thanh nuốt nước bọt một cái, ngoại trừ hôm qua bị cái hương vị của Nhu Nhu Xuân Tuyết lừa cho say bí tỉ ra, quả thực hắn không nghĩ ra còn một thời điểm nào Hồng Đô có thể học mấy câu tiếng lóng của địa cầu.
Hồng Đô bước tới một bước, lắc đầu:
“Ngươi muốn ăn thịt tiên sinh?”
“Thằng lùn...”
Rắc!
Tên yêu tộc còn đang chuẩn bị hống hách, ra vẻ một phen, thì đã bị Hồng Đô túm cổ, một đòn đấm thẳng vào bụng dưới không chút nề hà.
Chỉ nghe “rắc” một cái.
Một đòn Lý Thanh Vân, tên kia lập tức trở thành thái giám.
Không đợi tên kia kịp phản ứng, cô nàng lại leo lên người, một tay giữ cổ một tay đẩy ngay sống lưng. Chỉ nghe “rắc” một cái, cả người tên lính gập thành một hình “
Xuyên Qua Làm Nhân Vật Quần Chúng, Vô Tình Dạy Một Đám Đồ Đệ Thành Thánh NhânTác giả: Nghịch TửTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngỞ phía nam Huyền Hoàng giới có một rừng tre dài hàng vạn dặm, mênh mông như biển, cực đông giáp biển Phong Bạo, cực nam chạm núi Hoàng Liên, gần như phân cách miền đông nam Huyền Hoàng giới với phần còn lại của đại lục. Người ta vẫn gọi rừng tre là Lục Trúc Hải. Phía đông nam Lục Trúc Hải, có một nước nhỏ, gọi là nước Việt. Tương truyền năm xưa biển tre vẫn chưa rộng như hiện giờ, có người từ Huyền Hoàng giới đã vượt biển tre đến đây khai ruộng lập làng, nên mới gọi là “Việt” (vượt qua). Rừng tre mênh mông, linh khí dồi dào, bên trong lắm loài ác thú yêu linh, thành thử không người nào đủ can đảm để xông vào Lục Trúc hải. Tương tự, biển Phong Bạo và núi Hoàng Liên cũng là cấm địa khét tiếng cả giới Huyền Hoàng. Nước Việt từ thuở ấy cũng tách biệt khỏi đại lục tây bắc. Phía cực bắc nước Việt, cách rừng trúc cơ hồ chỉ hai ba dặm có một cửa ải, gọi là Quan Lâm, nhân khẩu chừng hơn một vạn. Tuy là ngay sát Lục Trúc Hải, nhưng nơi đây thường có trọng binh đồn trú, lại có dải tường thành… Nguyễn Đông Thanh lắc đầu, nói:“Chư vị, tại hạ còn có công vụ, cần phải lên núi cầu trù. Không biết có thể nhường đường hay không?”“Cái gì? Tên phàm nhân này còn dám chủ động lên nói chuyện với ta?”“Mẹ nó! Không nghe nhầm. Phàm nhân bây giờ đều ăn gan hổ tim gấu hay sao mà lá gan càng lúc càng to.”Hành động của gã chẳng những không xoa dịu tình hình chút nào, trái lại càng khiến đổ thêm dầu vào lửa. Trong đám lính canh, có một tên bước ra, cười nhạt:“Không bằng để tên phàm nhân này cho ta. Ta muốn nếm thử xem gan của hắn to như vậy thì có béo hay không.”“Đi thôi. Đi thôi.”“Nhớ tìm chỗ nào khuất tầm mắt. Chớ khiến bọn ta buồn nôn.”...Tên này cười ha hả, bỗng chốc thả tu vi ra, toàn thân bốc lên yêu khí ngút trời.Trương Mặc Sênh trợn mắt, quát:“Yêu quái? Khổ Phong! Các ngươi dám cấu kết với yêu quái ăn thịt người?”Tên yêu quái cười lạnh, bẻ cỏ:“Nói yêu quái khó nghe như vậy. Gọi là tiên gia. Huống hồ, nhân loại các người lập ra cái nơi này chẳng phải cũng lấy yêu thú làm thức ăn hay sao? Chỉ cho quan quân thổi lửa, lại cấm dân chúng đốt đèn à?”Nguyễn Đông Thanh nhăn mày, nói:“Hồng Đô. Đánh tên này hiện nguyên hình.”“OK tiên sinh! Cứ chill đi.”Hồng Đô gió chụm ngón cái và ngón trỏ thành một vòng, ba ngón tay duỗi thẳng ra, nói.Đến OK cũng biết? Con bé này học lúc nào? Là ai dạy hư nó?Sẽ không phải... hôm trước uống say...Nguyễn Đông Thanh nuốt nước bọt một cái, ngoại trừ hôm qua bị cái hương vị của Nhu Nhu Xuân Tuyết lừa cho say bí tỉ ra, quả thực hắn không nghĩ ra còn một thời điểm nào Hồng Đô có thể học mấy câu tiếng lóng của địa cầu.Hồng Đô bước tới một bước, lắc đầu:“Ngươi muốn ăn thịt tiên sinh?”“Thằng lùn...”Rắc!Tên yêu tộc còn đang chuẩn bị hống hách, ra vẻ một phen, thì đã bị Hồng Đô túm cổ, một đòn đấm thẳng vào bụng dưới không chút nề hà.Chỉ nghe “rắc” một cái.Một đòn Lý Thanh Vân, tên kia lập tức trở thành thái giám.Không đợi tên kia kịp phản ứng, cô nàng lại leo lên người, một tay giữ cổ một tay đẩy ngay sống lưng. Chỉ nghe “rắc” một cái, cả người tên lính gập thành một hình “