"Bình nhi, căn cốt ngươi bình thường, đời này sợ rằng vô vọng với Trúc Cơ, tài nguyên trong tộc có hạn, không thể nào cung cấp cho toàn bộ tộc nhân. Sau khi các trưởng lão họp bàn, quyết định phái ngươi đến đầm lầy Vân Sơn đi theo Kim Dương tông khai hoang, có lẽ đến nơi đó, ngươi sẽ gặp được tiên duyên của mình. "Bên trong một ngôi nhà gỗ tối tăm ẩm ướt. Ánh đèn lập loè. Thẩm Bình nằm sấp trên bàn, nhìn phù chú đã hư đi một nửa, thở dài thật sâu. Kim Dương tông khai hoang, cần một lượng lớn tu sĩ lao động, cả tứ hệ của hắn đều thuộc tạp linh căn, tư chất bình thường, gia tộc dùng hắn đổi lấy tài nguyên, điều này cũng rất bình thường ở gia tộc tu chân. Tuy nhiên, hai mươi năm trôi qua. Hắn chẳng những không gặp được cái gọi là tiên duyên, ngược lại bởi vì khai hoang mà dính nọc độc yêu thú, thân thể nhiễm bệnh, mỗi ngày đều phải dùng linh lực để áp chế độc tính, tu vi vốn tăng trưởng chậm chạp, cũng hoàn toàn không thể tăng lên được nữa. Bây giờ hơn bốn mươi tuổi, hắn vẫn dậm chân ở…

Chương 16: 16: Chuyện Này Phải Nắm Chắc 1

Trường Sinh Bắt Đầu Từ Việc Lấy Vợ Bản DịchTác giả: Hỉ Ái Cật Hoàng QuaTruyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không"Bình nhi, căn cốt ngươi bình thường, đời này sợ rằng vô vọng với Trúc Cơ, tài nguyên trong tộc có hạn, không thể nào cung cấp cho toàn bộ tộc nhân. Sau khi các trưởng lão họp bàn, quyết định phái ngươi đến đầm lầy Vân Sơn đi theo Kim Dương tông khai hoang, có lẽ đến nơi đó, ngươi sẽ gặp được tiên duyên của mình. "Bên trong một ngôi nhà gỗ tối tăm ẩm ướt. Ánh đèn lập loè. Thẩm Bình nằm sấp trên bàn, nhìn phù chú đã hư đi một nửa, thở dài thật sâu. Kim Dương tông khai hoang, cần một lượng lớn tu sĩ lao động, cả tứ hệ của hắn đều thuộc tạp linh căn, tư chất bình thường, gia tộc dùng hắn đổi lấy tài nguyên, điều này cũng rất bình thường ở gia tộc tu chân. Tuy nhiên, hai mươi năm trôi qua. Hắn chẳng những không gặp được cái gọi là tiên duyên, ngược lại bởi vì khai hoang mà dính nọc độc yêu thú, thân thể nhiễm bệnh, mỗi ngày đều phải dùng linh lực để áp chế độc tính, tu vi vốn tăng trưởng chậm chạp, cũng hoàn toàn không thể tăng lên được nữa. Bây giờ hơn bốn mươi tuổi, hắn vẫn dậm chân ở… Đến buổi chiều.Hắn vừa chuẩn bị vùi đầu chế tác bùa, bỗng có tiếng gõ cửa vang lên."Thẩm đạo hữu, chúc mừng ngươi đột phá Phù Sư trung phẩm."Đó là Tằng bà bà.Cách hơn nửa năm lại tới cửa.Khuôn mặt là nụ cười nhiệt tình tiêu chuẩn, trên người toả ra mùi son phấn nồng nặc.Tu sĩ tầng dưới chót ở những ngõ nhỏ quanh đây không ai không biết Tằng bà bà."Thì ra là Tằng đạo hữu, mời vào."Thẩm Bình nhiệt tình chào hỏi.Hắn có thể kích hoạt bàn tay vàng, ít nhiều đều là nhờ phúc của đối phương.Tằng bà bà uốn éo vòng eo bước vào phòng nhỏ.Nàng nhìn thấy Vương Vân ngồi ở mép giường, cười tủm tỉm nói:"Xem ra Vân nhi muội muội sống ở chỗ Thẩm đạo hữu không tệ nha.”Vương Vân vội vàng đứng dậy, rót trà cho bà mối, cũng cung kính nói:"Tằng tiền bối, mời uống trà.”Tằng bà bà nhận trà, đồng thời ngồi xuống ghế gỗ ở một bên, đánh giá Vương Vân."Thẩm đạo hữu, Vân nhi muội muội gả đến đây hơn nửa năm, cái bụng này hình như vẫn chưa có động tĩnh gì nhỉ, các ngươi phải cố gắng hơn nữa, sinh ra nhiều nhiều đứa con, mới có thể kéo dài hương hoả.”Vương Vân sờ bụng theo bản năng, thần sắc có chút ảm đạm.Mỗi ngày đều cần cù cày cấy lâu như vậy, nếu bình thường đáng ra bụng phải có động tĩnh từ lâu rồi mới phải.Nhưng chậm chạp vẫn không có.Ngoài miệng nàng không nói, nhưng trong lòng vẫn lo lắng.Nếu như không thể sinh con cho phu quân, vậy sự tồn tại của nàng sẽ không có một chút giá trị nào.Thẩm Bình cười nói:"Chỉ mới nửa năm mà thôi, còn sớm, không sốt ruột.”Bà mối liên tục lắc đầu."Suy nghĩ này của Thẩm đạo hữ sai rồi, càng mau có con, vậy càng có thể bồi dưỡng sớm, nếu không đến tuổi già, cho dù đời sau có xuất chúng thế nào, Thẩm đạo hữu cũng rất có khó thể hưởng thụ hiếu kính từ bọn chúng.”Thẩm Bình không nói gì, nhưng lại hiểu được ý đồ của Tằng bà bà."Tằng đạo hữu có chuyện gì cứ nói thẳng.”Tằng bà bà cũng không quanh co lòng vòng, cười nói:"Gần đây tu sĩ muốn đi đầm lầy Vân Sơn mạo hiểm rất nhiều, chém giết tranh đấu cũng nhiều lên, không ít tu sĩ sợ mình chết, nên nhờ ta để ý đến con cái của bọn họ, mà đối với nữ nhi, phương pháp tốt nhất chính là tìm một tu sĩ có thể dựa vào che chở.”"Thẩm đạo hữu hiện giờ đột phá đến Phù Sư trung phẩm, thân phận địa vị cũng đã khác."“Thế nào, có muốn suy nghĩ cưới về thêm một người nữa hay không, lần này ta cam đoan có thể tìm cho Thẩm đạo hữu một đạo lữ có tư chất linh căn!”Sắc mặt Vương Vân lập tức trắng bệch..

Đến buổi chiều.

Hắn vừa chuẩn bị vùi đầu chế tác bùa, bỗng có tiếng gõ cửa vang lên.

"Thẩm đạo hữu, chúc mừng ngươi đột phá Phù Sư trung phẩm.

"Đó là Tằng bà bà.

Cách hơn nửa năm lại tới cửa.

Khuôn mặt là nụ cười nhiệt tình tiêu chuẩn, trên người toả ra mùi son phấn nồng nặc.

Tu sĩ tầng dưới chót ở những ngõ nhỏ quanh đây không ai không biết Tằng bà bà.

"Thì ra là Tằng đạo hữu, mời vào.

"Thẩm Bình nhiệt tình chào hỏi.

Hắn có thể kích hoạt bàn tay vàng, ít nhiều đều là nhờ phúc của đối phương.

Tằng bà bà uốn éo vòng eo bước vào phòng nhỏ.

Nàng nhìn thấy Vương Vân ngồi ở mép giường, cười tủm tỉm nói:"Xem ra Vân nhi muội muội sống ở chỗ Thẩm đạo hữu không tệ nha.

”Vương Vân vội vàng đứng dậy, rót trà cho bà mối, cũng cung kính nói:"Tằng tiền bối, mời uống trà.

”Tằng bà bà nhận trà, đồng thời ngồi xuống ghế gỗ ở một bên, đánh giá Vương Vân.

"Thẩm đạo hữu, Vân nhi muội muội gả đến đây hơn nửa năm, cái bụng này hình như vẫn chưa có động tĩnh gì nhỉ, các ngươi phải cố gắng hơn nữa, sinh ra nhiều nhiều đứa con, mới có thể kéo dài hương hoả.

”Vương Vân sờ bụng theo bản năng, thần sắc có chút ảm đạm.

Mỗi ngày đều cần cù cày cấy lâu như vậy, nếu bình thường đáng ra bụng phải có động tĩnh từ lâu rồi mới phải.

Nhưng chậm chạp vẫn không có.

Ngoài miệng nàng không nói, nhưng trong lòng vẫn lo lắng.

Nếu như không thể sinh con cho phu quân, vậy sự tồn tại của nàng sẽ không có một chút giá trị nào.

Thẩm Bình cười nói:"Chỉ mới nửa năm mà thôi, còn sớm, không sốt ruột.

”Bà mối liên tục lắc đầu.

"Suy nghĩ này của Thẩm đạo hữ sai rồi, càng mau có con, vậy càng có thể bồi dưỡng sớm, nếu không đến tuổi già, cho dù đời sau có xuất chúng thế nào, Thẩm đạo hữu cũng rất có khó thể hưởng thụ hiếu kính từ bọn chúng.

”Thẩm Bình không nói gì, nhưng lại hiểu được ý đồ của Tằng bà bà.

"Tằng đạo hữu có chuyện gì cứ nói thẳng.

”Tằng bà bà cũng không quanh co lòng vòng, cười nói:"Gần đây tu sĩ muốn đi đầm lầy Vân Sơn mạo hiểm rất nhiều, chém giết tranh đấu cũng nhiều lên, không ít tu sĩ sợ mình chết, nên nhờ ta để ý đến con cái của bọn họ, mà đối với nữ nhi, phương pháp tốt nhất chính là tìm một tu sĩ có thể dựa vào che chở.

”"Thẩm đạo hữu hiện giờ đột phá đến Phù Sư trung phẩm, thân phận địa vị cũng đã khác.

"“Thế nào, có muốn suy nghĩ cưới về thêm một người nữa hay không, lần này ta cam đoan có thể tìm cho Thẩm đạo hữu một đạo lữ có tư chất linh căn!”Sắc mặt Vương Vân lập tức trắng bệch.

.

Trường Sinh Bắt Đầu Từ Việc Lấy Vợ Bản DịchTác giả: Hỉ Ái Cật Hoàng QuaTruyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không"Bình nhi, căn cốt ngươi bình thường, đời này sợ rằng vô vọng với Trúc Cơ, tài nguyên trong tộc có hạn, không thể nào cung cấp cho toàn bộ tộc nhân. Sau khi các trưởng lão họp bàn, quyết định phái ngươi đến đầm lầy Vân Sơn đi theo Kim Dương tông khai hoang, có lẽ đến nơi đó, ngươi sẽ gặp được tiên duyên của mình. "Bên trong một ngôi nhà gỗ tối tăm ẩm ướt. Ánh đèn lập loè. Thẩm Bình nằm sấp trên bàn, nhìn phù chú đã hư đi một nửa, thở dài thật sâu. Kim Dương tông khai hoang, cần một lượng lớn tu sĩ lao động, cả tứ hệ của hắn đều thuộc tạp linh căn, tư chất bình thường, gia tộc dùng hắn đổi lấy tài nguyên, điều này cũng rất bình thường ở gia tộc tu chân. Tuy nhiên, hai mươi năm trôi qua. Hắn chẳng những không gặp được cái gọi là tiên duyên, ngược lại bởi vì khai hoang mà dính nọc độc yêu thú, thân thể nhiễm bệnh, mỗi ngày đều phải dùng linh lực để áp chế độc tính, tu vi vốn tăng trưởng chậm chạp, cũng hoàn toàn không thể tăng lên được nữa. Bây giờ hơn bốn mươi tuổi, hắn vẫn dậm chân ở… Đến buổi chiều.Hắn vừa chuẩn bị vùi đầu chế tác bùa, bỗng có tiếng gõ cửa vang lên."Thẩm đạo hữu, chúc mừng ngươi đột phá Phù Sư trung phẩm."Đó là Tằng bà bà.Cách hơn nửa năm lại tới cửa.Khuôn mặt là nụ cười nhiệt tình tiêu chuẩn, trên người toả ra mùi son phấn nồng nặc.Tu sĩ tầng dưới chót ở những ngõ nhỏ quanh đây không ai không biết Tằng bà bà."Thì ra là Tằng đạo hữu, mời vào."Thẩm Bình nhiệt tình chào hỏi.Hắn có thể kích hoạt bàn tay vàng, ít nhiều đều là nhờ phúc của đối phương.Tằng bà bà uốn éo vòng eo bước vào phòng nhỏ.Nàng nhìn thấy Vương Vân ngồi ở mép giường, cười tủm tỉm nói:"Xem ra Vân nhi muội muội sống ở chỗ Thẩm đạo hữu không tệ nha.”Vương Vân vội vàng đứng dậy, rót trà cho bà mối, cũng cung kính nói:"Tằng tiền bối, mời uống trà.”Tằng bà bà nhận trà, đồng thời ngồi xuống ghế gỗ ở một bên, đánh giá Vương Vân."Thẩm đạo hữu, Vân nhi muội muội gả đến đây hơn nửa năm, cái bụng này hình như vẫn chưa có động tĩnh gì nhỉ, các ngươi phải cố gắng hơn nữa, sinh ra nhiều nhiều đứa con, mới có thể kéo dài hương hoả.”Vương Vân sờ bụng theo bản năng, thần sắc có chút ảm đạm.Mỗi ngày đều cần cù cày cấy lâu như vậy, nếu bình thường đáng ra bụng phải có động tĩnh từ lâu rồi mới phải.Nhưng chậm chạp vẫn không có.Ngoài miệng nàng không nói, nhưng trong lòng vẫn lo lắng.Nếu như không thể sinh con cho phu quân, vậy sự tồn tại của nàng sẽ không có một chút giá trị nào.Thẩm Bình cười nói:"Chỉ mới nửa năm mà thôi, còn sớm, không sốt ruột.”Bà mối liên tục lắc đầu."Suy nghĩ này của Thẩm đạo hữ sai rồi, càng mau có con, vậy càng có thể bồi dưỡng sớm, nếu không đến tuổi già, cho dù đời sau có xuất chúng thế nào, Thẩm đạo hữu cũng rất có khó thể hưởng thụ hiếu kính từ bọn chúng.”Thẩm Bình không nói gì, nhưng lại hiểu được ý đồ của Tằng bà bà."Tằng đạo hữu có chuyện gì cứ nói thẳng.”Tằng bà bà cũng không quanh co lòng vòng, cười nói:"Gần đây tu sĩ muốn đi đầm lầy Vân Sơn mạo hiểm rất nhiều, chém giết tranh đấu cũng nhiều lên, không ít tu sĩ sợ mình chết, nên nhờ ta để ý đến con cái của bọn họ, mà đối với nữ nhi, phương pháp tốt nhất chính là tìm một tu sĩ có thể dựa vào che chở.”"Thẩm đạo hữu hiện giờ đột phá đến Phù Sư trung phẩm, thân phận địa vị cũng đã khác."“Thế nào, có muốn suy nghĩ cưới về thêm một người nữa hay không, lần này ta cam đoan có thể tìm cho Thẩm đạo hữu một đạo lữ có tư chất linh căn!”Sắc mặt Vương Vân lập tức trắng bệch..

Chương 16: 16: Chuyện Này Phải Nắm Chắc 1