"Bình nhi, căn cốt ngươi bình thường, đời này sợ rằng vô vọng với Trúc Cơ, tài nguyên trong tộc có hạn, không thể nào cung cấp cho toàn bộ tộc nhân. Sau khi các trưởng lão họp bàn, quyết định phái ngươi đến đầm lầy Vân Sơn đi theo Kim Dương tông khai hoang, có lẽ đến nơi đó, ngươi sẽ gặp được tiên duyên của mình. "Bên trong một ngôi nhà gỗ tối tăm ẩm ướt. Ánh đèn lập loè. Thẩm Bình nằm sấp trên bàn, nhìn phù chú đã hư đi một nửa, thở dài thật sâu. Kim Dương tông khai hoang, cần một lượng lớn tu sĩ lao động, cả tứ hệ của hắn đều thuộc tạp linh căn, tư chất bình thường, gia tộc dùng hắn đổi lấy tài nguyên, điều này cũng rất bình thường ở gia tộc tu chân. Tuy nhiên, hai mươi năm trôi qua. Hắn chẳng những không gặp được cái gọi là tiên duyên, ngược lại bởi vì khai hoang mà dính nọc độc yêu thú, thân thể nhiễm bệnh, mỗi ngày đều phải dùng linh lực để áp chế độc tính, tu vi vốn tăng trưởng chậm chạp, cũng hoàn toàn không thể tăng lên được nữa. Bây giờ hơn bốn mươi tuổi, hắn vẫn dậm chân ở…

Chương 17: 17: Chuyện Này Phải Nắm Chắc 2

Trường Sinh Bắt Đầu Từ Việc Lấy Vợ Bản DịchTác giả: Hỉ Ái Cật Hoàng QuaTruyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không"Bình nhi, căn cốt ngươi bình thường, đời này sợ rằng vô vọng với Trúc Cơ, tài nguyên trong tộc có hạn, không thể nào cung cấp cho toàn bộ tộc nhân. Sau khi các trưởng lão họp bàn, quyết định phái ngươi đến đầm lầy Vân Sơn đi theo Kim Dương tông khai hoang, có lẽ đến nơi đó, ngươi sẽ gặp được tiên duyên của mình. "Bên trong một ngôi nhà gỗ tối tăm ẩm ướt. Ánh đèn lập loè. Thẩm Bình nằm sấp trên bàn, nhìn phù chú đã hư đi một nửa, thở dài thật sâu. Kim Dương tông khai hoang, cần một lượng lớn tu sĩ lao động, cả tứ hệ của hắn đều thuộc tạp linh căn, tư chất bình thường, gia tộc dùng hắn đổi lấy tài nguyên, điều này cũng rất bình thường ở gia tộc tu chân. Tuy nhiên, hai mươi năm trôi qua. Hắn chẳng những không gặp được cái gọi là tiên duyên, ngược lại bởi vì khai hoang mà dính nọc độc yêu thú, thân thể nhiễm bệnh, mỗi ngày đều phải dùng linh lực để áp chế độc tính, tu vi vốn tăng trưởng chậm chạp, cũng hoàn toàn không thể tăng lên được nữa. Bây giờ hơn bốn mươi tuổi, hắn vẫn dậm chân ở… Phu quân nếu có đạo lữ, nàng là phàm nhân thì nên sống chung như thế nào.Thẩm Bình không lập tức mở miệng từ chối, thật ra hơn nửa năm nay, hắn không phải chưa từng suy nghĩ đến vấn đề này, dù sao bàn tay vàng có liên quan đến song tu, song tu càng nhiều, vậy có thể thu được càng nhiều kinh nghiệm phù đạo.Chẳng qua phù đạo của hắn tăng lên quá nhanh, cần lắng đọng cùng ẩn giấu.Cho nên hắn mới nhịn xuống.Thấy phu quân không hé răng, trong lòng Vương Vân càng bi thương, hơn nửa năm nay phu quân tỉ mỉ quan tâm chăm sóc, đã khiến nàng coi phu quân trở thành chỗ dựa duy nhất mà ký thác tình cảm vào.Nhưng giữa tu sĩ và phàm nhân, dù sao cũng là hai thế giới."Phu quân, đề nghị của Tằng tiền bối cũng không phải sai, nếu phu quân có thêm một vị đạo lữ có linh căn, tương lai sinh ra đời sau, tỷ lệ xuất hiện linh căn cũng cao hơn."Nàng trái lòng nói.Tằng bà bà vội vàng khen ngợi."Vẫn là Vân nhi muội muội nghĩ thông suốt, nhìn xa trông rộng.”Nói xong, nàng nhìn về phía Thẩm Bình lại nói:"Thẩm đạo hữu, cô nương có tư chất linh căn vốn rất được nhiều người thích, bây giờ còn có thể tìm cho Thẩm đạo hữu một người nhu thuận hiểu chuyện giống như Vân nhi muội muội, nhưng nếu sau này thì chưa chắc đâu nha!”Tằng bà bà cố ý nhấn mạnh hai chữ “nhu thuận”.Thẩm Bình ho khan vài tiếng."Tằng đạo hữu, gần đây ta khá bận rộn, cần gấp rút chế tác bùa, thật sự không có thời gian, qua một thời gian rồi nói sau!”Trước mặt thê tử, nói chuyện cưới người khác, hắn sợ sẽ giảm độ hảo cảm.Tằng bà bà nghe xong liền biết mối này có cơ hội rồi, nàng đứng lên cười ha hả nói:"Được, vậy ta cũng không quấy rầy Thẩm đạo hữu.”Tiễn ra ngoài, Tằng bà bà hạ giọng nói:"Thẩm đạo hữu yên tâm, ta sẽ để lại cho ngươi một người nhu thuận hiểu chuyện!”Nói xong nàng liền lắc lắc mông đi về phía nhà tiếp theo.Khóe miệng Thẩm Bình giật giật, quay đầu lại nhìn thấy ánh mắt u oán của thê tử."Vân nhi, ta! "Vương Vân nhẹ giọng nói:"Phu quân, ta hiểu, chỉ mong phu quân tương lai có đạo lữ, đừng quên Vân nhi mấy ngày nay hầu hạ.”Thẩm Bình vội vàng mở giao diện ảo ra.Nhìn thấy hảo cảm phía trên không hạ thấp, trong lòng hắn thở phào nhẹ nhõm, đóng cửa đi tới trước người thê tử, ôn hòa nói:"Vân nhi yên tâm, cho dù có đạo lữ, ta cũng sẽ vẫn sẽ đối xử tốt với Vân nhi như cũ, hơn nữa nàng là nữ tử đầu tiên của ta, cũng là thê tử của ta.”Nghe vậy, khuôn mặt Vương Vân mới nở nụ cười..

Phu quân nếu có đạo lữ, nàng là phàm nhân thì nên sống chung như thế nào.

Thẩm Bình không lập tức mở miệng từ chối, thật ra hơn nửa năm nay, hắn không phải chưa từng suy nghĩ đến vấn đề này, dù sao bàn tay vàng có liên quan đến song tu, song tu càng nhiều, vậy có thể thu được càng nhiều kinh nghiệm phù đạo.

Chẳng qua phù đạo của hắn tăng lên quá nhanh, cần lắng đọng cùng ẩn giấu.

Cho nên hắn mới nhịn xuống.

Thấy phu quân không hé răng, trong lòng Vương Vân càng bi thương, hơn nửa năm nay phu quân tỉ mỉ quan tâm chăm sóc, đã khiến nàng coi phu quân trở thành chỗ dựa duy nhất mà ký thác tình cảm vào.

Nhưng giữa tu sĩ và phàm nhân, dù sao cũng là hai thế giới.

"Phu quân, đề nghị của Tằng tiền bối cũng không phải sai, nếu phu quân có thêm một vị đạo lữ có linh căn, tương lai sinh ra đời sau, tỷ lệ xuất hiện linh căn cũng cao hơn.

"Nàng trái lòng nói.

Tằng bà bà vội vàng khen ngợi.

"Vẫn là Vân nhi muội muội nghĩ thông suốt, nhìn xa trông rộng.

”Nói xong, nàng nhìn về phía Thẩm Bình lại nói:"Thẩm đạo hữu, cô nương có tư chất linh căn vốn rất được nhiều người thích, bây giờ còn có thể tìm cho Thẩm đạo hữu một người nhu thuận hiểu chuyện giống như Vân nhi muội muội, nhưng nếu sau này thì chưa chắc đâu nha!”Tằng bà bà cố ý nhấn mạnh hai chữ “nhu thuận”.

Thẩm Bình ho khan vài tiếng.

"Tằng đạo hữu, gần đây ta khá bận rộn, cần gấp rút chế tác bùa, thật sự không có thời gian, qua một thời gian rồi nói sau!”Trước mặt thê tử, nói chuyện cưới người khác, hắn sợ sẽ giảm độ hảo cảm.

Tằng bà bà nghe xong liền biết mối này có cơ hội rồi, nàng đứng lên cười ha hả nói:"Được, vậy ta cũng không quấy rầy Thẩm đạo hữu.

”Tiễn ra ngoài, Tằng bà bà hạ giọng nói:"Thẩm đạo hữu yên tâm, ta sẽ để lại cho ngươi một người nhu thuận hiểu chuyện!”Nói xong nàng liền lắc lắc mông đi về phía nhà tiếp theo.

Khóe miệng Thẩm Bình giật giật, quay đầu lại nhìn thấy ánh mắt u oán của thê tử.

"Vân nhi, ta! "Vương Vân nhẹ giọng nói:"Phu quân, ta hiểu, chỉ mong phu quân tương lai có đạo lữ, đừng quên Vân nhi mấy ngày nay hầu hạ.

”Thẩm Bình vội vàng mở giao diện ảo ra.

Nhìn thấy hảo cảm phía trên không hạ thấp, trong lòng hắn thở phào nhẹ nhõm, đóng cửa đi tới trước người thê tử, ôn hòa nói:"Vân nhi yên tâm, cho dù có đạo lữ, ta cũng sẽ vẫn sẽ đối xử tốt với Vân nhi như cũ, hơn nữa nàng là nữ tử đầu tiên của ta, cũng là thê tử của ta.

”Nghe vậy, khuôn mặt Vương Vân mới nở nụ cười.

.

Trường Sinh Bắt Đầu Từ Việc Lấy Vợ Bản DịchTác giả: Hỉ Ái Cật Hoàng QuaTruyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không"Bình nhi, căn cốt ngươi bình thường, đời này sợ rằng vô vọng với Trúc Cơ, tài nguyên trong tộc có hạn, không thể nào cung cấp cho toàn bộ tộc nhân. Sau khi các trưởng lão họp bàn, quyết định phái ngươi đến đầm lầy Vân Sơn đi theo Kim Dương tông khai hoang, có lẽ đến nơi đó, ngươi sẽ gặp được tiên duyên của mình. "Bên trong một ngôi nhà gỗ tối tăm ẩm ướt. Ánh đèn lập loè. Thẩm Bình nằm sấp trên bàn, nhìn phù chú đã hư đi một nửa, thở dài thật sâu. Kim Dương tông khai hoang, cần một lượng lớn tu sĩ lao động, cả tứ hệ của hắn đều thuộc tạp linh căn, tư chất bình thường, gia tộc dùng hắn đổi lấy tài nguyên, điều này cũng rất bình thường ở gia tộc tu chân. Tuy nhiên, hai mươi năm trôi qua. Hắn chẳng những không gặp được cái gọi là tiên duyên, ngược lại bởi vì khai hoang mà dính nọc độc yêu thú, thân thể nhiễm bệnh, mỗi ngày đều phải dùng linh lực để áp chế độc tính, tu vi vốn tăng trưởng chậm chạp, cũng hoàn toàn không thể tăng lên được nữa. Bây giờ hơn bốn mươi tuổi, hắn vẫn dậm chân ở… Phu quân nếu có đạo lữ, nàng là phàm nhân thì nên sống chung như thế nào.Thẩm Bình không lập tức mở miệng từ chối, thật ra hơn nửa năm nay, hắn không phải chưa từng suy nghĩ đến vấn đề này, dù sao bàn tay vàng có liên quan đến song tu, song tu càng nhiều, vậy có thể thu được càng nhiều kinh nghiệm phù đạo.Chẳng qua phù đạo của hắn tăng lên quá nhanh, cần lắng đọng cùng ẩn giấu.Cho nên hắn mới nhịn xuống.Thấy phu quân không hé răng, trong lòng Vương Vân càng bi thương, hơn nửa năm nay phu quân tỉ mỉ quan tâm chăm sóc, đã khiến nàng coi phu quân trở thành chỗ dựa duy nhất mà ký thác tình cảm vào.Nhưng giữa tu sĩ và phàm nhân, dù sao cũng là hai thế giới."Phu quân, đề nghị của Tằng tiền bối cũng không phải sai, nếu phu quân có thêm một vị đạo lữ có linh căn, tương lai sinh ra đời sau, tỷ lệ xuất hiện linh căn cũng cao hơn."Nàng trái lòng nói.Tằng bà bà vội vàng khen ngợi."Vẫn là Vân nhi muội muội nghĩ thông suốt, nhìn xa trông rộng.”Nói xong, nàng nhìn về phía Thẩm Bình lại nói:"Thẩm đạo hữu, cô nương có tư chất linh căn vốn rất được nhiều người thích, bây giờ còn có thể tìm cho Thẩm đạo hữu một người nhu thuận hiểu chuyện giống như Vân nhi muội muội, nhưng nếu sau này thì chưa chắc đâu nha!”Tằng bà bà cố ý nhấn mạnh hai chữ “nhu thuận”.Thẩm Bình ho khan vài tiếng."Tằng đạo hữu, gần đây ta khá bận rộn, cần gấp rút chế tác bùa, thật sự không có thời gian, qua một thời gian rồi nói sau!”Trước mặt thê tử, nói chuyện cưới người khác, hắn sợ sẽ giảm độ hảo cảm.Tằng bà bà nghe xong liền biết mối này có cơ hội rồi, nàng đứng lên cười ha hả nói:"Được, vậy ta cũng không quấy rầy Thẩm đạo hữu.”Tiễn ra ngoài, Tằng bà bà hạ giọng nói:"Thẩm đạo hữu yên tâm, ta sẽ để lại cho ngươi một người nhu thuận hiểu chuyện!”Nói xong nàng liền lắc lắc mông đi về phía nhà tiếp theo.Khóe miệng Thẩm Bình giật giật, quay đầu lại nhìn thấy ánh mắt u oán của thê tử."Vân nhi, ta! "Vương Vân nhẹ giọng nói:"Phu quân, ta hiểu, chỉ mong phu quân tương lai có đạo lữ, đừng quên Vân nhi mấy ngày nay hầu hạ.”Thẩm Bình vội vàng mở giao diện ảo ra.Nhìn thấy hảo cảm phía trên không hạ thấp, trong lòng hắn thở phào nhẹ nhõm, đóng cửa đi tới trước người thê tử, ôn hòa nói:"Vân nhi yên tâm, cho dù có đạo lữ, ta cũng sẽ vẫn sẽ đối xử tốt với Vân nhi như cũ, hơn nữa nàng là nữ tử đầu tiên của ta, cũng là thê tử của ta.”Nghe vậy, khuôn mặt Vương Vân mới nở nụ cười..

Chương 17: 17: Chuyện Này Phải Nắm Chắc 2