\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên…

Chương 100: Ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (34).

Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời KhôngTác giả: Quyên Ai Hà Dĩ Đáp NhânTruyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên… Buổi tối, trong ngôi nhà bé nhỏ của Tịnh Hề.Cô nhóc tay chống cằm ngồi nghiền ngẫm, mắt hạnh xinh đẹp đôi lúc lại đảo lên thiếu niên ngồi đối diện. Lạc Cẩm Tu tuy đang làm bài tập, song anh vẫn cảm nhận được ánh mắt cùng tâm trạng của Tịnh Hề: "Hôm nay em ra ngoài đường à?"Bé con dường như có chút phiền muộn.Em ấy buồn sao?Vì không thể quay về?Tịnh Hề chăm chú nhìn anh...Hình như từ nhỏ, hầu hết chuyện gì, cô đều kể cho anh ta hết...Nếu hôm nay, nói thêm cái này chắc không hù chết nam phụ đâu nhể?"Anh Cẩm Tu, anh có tin..." Tịnh Hề kéo dài giọng, ánh mắt hoang mang: "Có quỷ trên đời không?"Tay đang cầm bút viết của Lạc Cẩm Tu bị chệch nhẹ một đường nét. Do bấy giờ anh đang cúi nhẹ đầu xuống, nên Tịnh Hề không có nhìn thấy tia quỷ dị xẹt qua mắt anh ta. Lạc Cẩm Tu khôi phục lại vẻ dịu dàng, cười cười xốc Tịnh Hề lên, ôm cô nhóc vào ngực: "Đến cả việc em là thiên thần còn có thật. Sao không thể tồn tại quỷ chứ?"Tịnh Hề:"..." Anh ta tin thiệt kìa!Chuyện này vốn là thực mà!"Sao thế? Có chuyện gì kể anh nghe xem?" Lạc Cẩm Tu bấu nhẹ vào má cô, bàn tay v**t v* mái tóc hoàng kim rực rỡ. Tịnh Hề đã mười ba tuổi rồi, đang trong tuổi dậy thì. Bị một tên đàn ông ôm ôm ấp ấp như vậy thì cảm thấy hơi nghẹn thở.Ê, cô có còn là trẻ con nữa đâu.Cút cút cút!Tịnh Hề nhăn mặt, khẽ giãy dụa vài cái. Bị tay nhỏ của cô đập vào chỗ không nên đập, Lạc Cẩm Tu kìm nén hít sâu một hơi, ghì chặt cô lại: "Ngồi trong lòng anh không thoải mái?""Em lớn rồi.""Trong mắt anh, em vẫn còn nhỏ.""..." Mụ nội anh!Hơn bảo bảo tận năm tuổi liền. Chẳng lớn hơn là gì?Lạc Cẩm Tu tìm vị trí thích hợp sao cho không đụng đến thứ kia. Anh miết nhẹ eo cô qua lớp vải, tư thái rất tự nhiên, như thể đã làm thế hàng trăm lần.Hời, phải nói là hàng trăm lần trong mơ mới đúng.Lạc Cẩm Tu tuy động tác cực kì nhẹ nhàng, nhưng thái độ lại vô cùng kiên quyết. Anh ta bảo không buông cô ra chính là không buông ra. Tịnh Hề vô lực không thể làm gì, hằm hè liếc anh: "Tay anh đặt đâu thế?"Người anh em, ta vẫn chưa đủ tuổi chơi với anh đâu?Chết tiệt, cô còn nhỏ thế mà anh ta còn sờ sờ linh tinh được?Bệnh (\*)luyến đồng à?(\*) Ý chỉ là những người có sở thích đặc biệt với trẻ em. (Anh nhà chỉ luyến với mình chị thôi

Buổi tối, trong ngôi nhà bé nhỏ của Tịnh Hề.

Cô nhóc tay chống cằm ngồi nghiền ngẫm, mắt hạnh xinh đẹp đôi lúc lại đảo lên thiếu niên ngồi đối diện. Lạc Cẩm Tu tuy đang làm bài tập, song anh vẫn cảm nhận được ánh mắt cùng tâm trạng của Tịnh Hề: "Hôm nay em ra ngoài đường à?"

Bé con dường như có chút phiền muộn.

Em ấy buồn sao?

Vì không thể quay về?

Tịnh Hề chăm chú nhìn anh...

Hình như từ nhỏ, hầu hết chuyện gì, cô đều kể cho anh ta hết...

Nếu hôm nay, nói thêm cái này chắc không hù chết nam phụ đâu nhể?

"Anh Cẩm Tu, anh có tin..." Tịnh Hề kéo dài giọng, ánh mắt hoang mang: "Có quỷ trên đời không?"

Tay đang cầm bút viết của Lạc Cẩm Tu bị chệch nhẹ một đường nét. Do bấy giờ anh đang cúi nhẹ đầu xuống, nên Tịnh Hề không có nhìn thấy tia quỷ dị xẹt qua mắt anh ta. Lạc Cẩm Tu khôi phục lại vẻ dịu dàng, cười cười xốc Tịnh Hề lên, ôm cô nhóc vào ngực: "Đến cả việc em là thiên thần còn có thật. Sao không thể tồn tại quỷ chứ?"

Tịnh Hề:"..." Anh ta tin thiệt kìa!

Chuyện này vốn là thực mà!

"Sao thế? Có chuyện gì kể anh nghe xem?" Lạc Cẩm Tu bấu nhẹ vào má cô, bàn tay v**t v* mái tóc hoàng kim rực rỡ. Tịnh Hề đã mười ba tuổi rồi, đang trong tuổi dậy thì. Bị một tên đàn ông ôm ôm ấp ấp như vậy thì cảm thấy hơi nghẹn thở.

Ê, cô có còn là trẻ con nữa đâu.

Cút cút cút!

Tịnh Hề nhăn mặt, khẽ giãy dụa vài cái. Bị tay nhỏ của cô đập vào chỗ không nên đập, Lạc Cẩm Tu kìm nén hít sâu một hơi, ghì chặt cô lại: "Ngồi trong lòng anh không thoải mái?"

"Em lớn rồi."

"Trong mắt anh, em vẫn còn nhỏ."

"..." Mụ nội anh!

Hơn bảo bảo tận năm tuổi liền. Chẳng lớn hơn là gì?

Lạc Cẩm Tu tìm vị trí thích hợp sao cho không đụng đến thứ kia. Anh miết nhẹ eo cô qua lớp vải, tư thái rất tự nhiên, như thể đã làm thế hàng trăm lần.

Hời, phải nói là hàng trăm lần trong mơ mới đúng.

Lạc Cẩm Tu tuy động tác cực kì nhẹ nhàng, nhưng thái độ lại vô cùng kiên quyết. Anh ta bảo không buông cô ra chính là không buông ra. Tịnh Hề vô lực không thể làm gì, hằm hè liếc anh: "Tay anh đặt đâu thế?"

Người anh em, ta vẫn chưa đủ tuổi chơi với anh đâu?

Chết tiệt, cô còn nhỏ thế mà anh ta còn sờ sờ linh tinh được?

Bệnh (\*)luyến đồng à?

(\*) Ý chỉ là những người có sở thích đặc biệt với trẻ em. (Anh nhà chỉ luyến với mình chị thôi

Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời KhôngTác giả: Quyên Ai Hà Dĩ Đáp NhânTruyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên… Buổi tối, trong ngôi nhà bé nhỏ của Tịnh Hề.Cô nhóc tay chống cằm ngồi nghiền ngẫm, mắt hạnh xinh đẹp đôi lúc lại đảo lên thiếu niên ngồi đối diện. Lạc Cẩm Tu tuy đang làm bài tập, song anh vẫn cảm nhận được ánh mắt cùng tâm trạng của Tịnh Hề: "Hôm nay em ra ngoài đường à?"Bé con dường như có chút phiền muộn.Em ấy buồn sao?Vì không thể quay về?Tịnh Hề chăm chú nhìn anh...Hình như từ nhỏ, hầu hết chuyện gì, cô đều kể cho anh ta hết...Nếu hôm nay, nói thêm cái này chắc không hù chết nam phụ đâu nhể?"Anh Cẩm Tu, anh có tin..." Tịnh Hề kéo dài giọng, ánh mắt hoang mang: "Có quỷ trên đời không?"Tay đang cầm bút viết của Lạc Cẩm Tu bị chệch nhẹ một đường nét. Do bấy giờ anh đang cúi nhẹ đầu xuống, nên Tịnh Hề không có nhìn thấy tia quỷ dị xẹt qua mắt anh ta. Lạc Cẩm Tu khôi phục lại vẻ dịu dàng, cười cười xốc Tịnh Hề lên, ôm cô nhóc vào ngực: "Đến cả việc em là thiên thần còn có thật. Sao không thể tồn tại quỷ chứ?"Tịnh Hề:"..." Anh ta tin thiệt kìa!Chuyện này vốn là thực mà!"Sao thế? Có chuyện gì kể anh nghe xem?" Lạc Cẩm Tu bấu nhẹ vào má cô, bàn tay v**t v* mái tóc hoàng kim rực rỡ. Tịnh Hề đã mười ba tuổi rồi, đang trong tuổi dậy thì. Bị một tên đàn ông ôm ôm ấp ấp như vậy thì cảm thấy hơi nghẹn thở.Ê, cô có còn là trẻ con nữa đâu.Cút cút cút!Tịnh Hề nhăn mặt, khẽ giãy dụa vài cái. Bị tay nhỏ của cô đập vào chỗ không nên đập, Lạc Cẩm Tu kìm nén hít sâu một hơi, ghì chặt cô lại: "Ngồi trong lòng anh không thoải mái?""Em lớn rồi.""Trong mắt anh, em vẫn còn nhỏ.""..." Mụ nội anh!Hơn bảo bảo tận năm tuổi liền. Chẳng lớn hơn là gì?Lạc Cẩm Tu tìm vị trí thích hợp sao cho không đụng đến thứ kia. Anh miết nhẹ eo cô qua lớp vải, tư thái rất tự nhiên, như thể đã làm thế hàng trăm lần.Hời, phải nói là hàng trăm lần trong mơ mới đúng.Lạc Cẩm Tu tuy động tác cực kì nhẹ nhàng, nhưng thái độ lại vô cùng kiên quyết. Anh ta bảo không buông cô ra chính là không buông ra. Tịnh Hề vô lực không thể làm gì, hằm hè liếc anh: "Tay anh đặt đâu thế?"Người anh em, ta vẫn chưa đủ tuổi chơi với anh đâu?Chết tiệt, cô còn nhỏ thế mà anh ta còn sờ sờ linh tinh được?Bệnh (\*)luyến đồng à?(\*) Ý chỉ là những người có sở thích đặc biệt với trẻ em. (Anh nhà chỉ luyến với mình chị thôi

Chương 100: Ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (34).