\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên…
Chương 101: Ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (35).
Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời KhôngTác giả: Quyên Ai Hà Dĩ Đáp NhânTruyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên… Đêm đen vắng lặng, không một tiếng động. Mọi thứ yên tĩnh đến đáng sợ. Thi thoảng lại có tiếng nước chảy ọc ọc...Nghe cực cực kì kinh dị!Giống giống tiếng nước chảy pha lẫn với âm thanh xì xà xì xồ.Hu hu hu, hãi hùng quá đi!Tịnh Hề run rẩy cuộn mình vào chăn. Chỉ để lộ ra vài sợi tóc mềm. Một lọn tóc vàng bị cuốn vài vòng lên móng vuốt sắc đen. Lạc Cẩm Tu l**m môi, quận quận từng sợi tóc của cô vào móng tay mình, hơi thở của anh lúc này rất nhẹ, nhẹ đến mức người thường không sao cảm nhận được.Dị âm ọc ọc kia càng trở nên rõ ràng. Không biết có phải ban sáng gặp hơi nhiều chuyện không mà Tịnh Hề lại liên tưởng...Đằng sau cô là một con ma.Ôi, con ma a a a!!!
Đêm đen vắng lặng, không một tiếng động. Mọi thứ yên tĩnh đến đáng sợ. Thi thoảng lại có tiếng nước chảy ọc ọc...
Nghe cực cực kì kinh dị!
Giống giống tiếng nước chảy pha lẫn với âm thanh xì xà xì xồ.
Hu hu hu, hãi hùng quá đi!
Tịnh Hề run rẩy cuộn mình vào chăn. Chỉ để lộ ra vài sợi tóc mềm. Một lọn tóc vàng bị cuốn vài vòng lên móng vuốt sắc đen. Lạc Cẩm Tu l**m môi, quận quận từng sợi tóc của cô vào móng tay mình, hơi thở của anh lúc này rất nhẹ, nhẹ đến mức người thường không sao cảm nhận được.
Dị âm ọc ọc kia càng trở nên rõ ràng. Không biết có phải ban sáng gặp hơi nhiều chuyện không mà Tịnh Hề lại liên tưởng...
Đằng sau cô là một con ma.
Ôi, con ma a a a!!!
Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời KhôngTác giả: Quyên Ai Hà Dĩ Đáp NhânTruyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên… Đêm đen vắng lặng, không một tiếng động. Mọi thứ yên tĩnh đến đáng sợ. Thi thoảng lại có tiếng nước chảy ọc ọc...Nghe cực cực kì kinh dị!Giống giống tiếng nước chảy pha lẫn với âm thanh xì xà xì xồ.Hu hu hu, hãi hùng quá đi!Tịnh Hề run rẩy cuộn mình vào chăn. Chỉ để lộ ra vài sợi tóc mềm. Một lọn tóc vàng bị cuốn vài vòng lên móng vuốt sắc đen. Lạc Cẩm Tu l**m môi, quận quận từng sợi tóc của cô vào móng tay mình, hơi thở của anh lúc này rất nhẹ, nhẹ đến mức người thường không sao cảm nhận được.Dị âm ọc ọc kia càng trở nên rõ ràng. Không biết có phải ban sáng gặp hơi nhiều chuyện không mà Tịnh Hề lại liên tưởng...Đằng sau cô là một con ma.Ôi, con ma a a a!!!