Tác giả:

“Tên lừa đảo! Ngươi là tên đại lừa gạt!” Một tiếng kêu khẽ đầy phẫn nộ vang lên. Ngay sau đó là âm thanh bàn chân giẫm trên nền đá bỏ chạy. Trương Huyền bất đắc dĩ duỗi ra hai tay: “Ta không lừa ngươi. Ta thực sự là lão sư của học viện này a... Ta chỉ muốn ngươi làm học sinh của mình thôi mà! Hơn nữa, cho dù ngươi nói ta là tên lừa đảo thì cũng thôi đi, tại sao còn thêm chữ “đại” làm gì? Ngươi khiến ta cảm thấy mình như một kẻ tội ác tày trời đấy!” Lẩm bẩm xong, hắn nhớ tới câu nói của hiệu trưởng, Trương Huyền xoa mi tâm: “Người thứ mười bảy! Hôm nay nếu như hôm nay ngay cả một học viên cũng không tuyển được, ngày mai ta sẽ phải khăn gói quả mướp về nhà đấy!” Trương Huyền thực sự không phải người của thế giới này. Hắn là một người rất bình thường sống ở trái đất, làm nhân viên quản lý tại thư viện của một trường đại học. Lúc đó, hắn chỉ nhớ rõ có lửa cháy hừng hực rất lớn, sau đó... Không có sau đó. Bởi vì khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã ở thế giới này rồi. Không khác gì trong tiểu…

Chương 441: Tuyệt đối không có sai lầm...

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông LanTác giả: Bông LanTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Tên lừa đảo! Ngươi là tên đại lừa gạt!” Một tiếng kêu khẽ đầy phẫn nộ vang lên. Ngay sau đó là âm thanh bàn chân giẫm trên nền đá bỏ chạy. Trương Huyền bất đắc dĩ duỗi ra hai tay: “Ta không lừa ngươi. Ta thực sự là lão sư của học viện này a... Ta chỉ muốn ngươi làm học sinh của mình thôi mà! Hơn nữa, cho dù ngươi nói ta là tên lừa đảo thì cũng thôi đi, tại sao còn thêm chữ “đại” làm gì? Ngươi khiến ta cảm thấy mình như một kẻ tội ác tày trời đấy!” Lẩm bẩm xong, hắn nhớ tới câu nói của hiệu trưởng, Trương Huyền xoa mi tâm: “Người thứ mười bảy! Hôm nay nếu như hôm nay ngay cả một học viên cũng không tuyển được, ngày mai ta sẽ phải khăn gói quả mướp về nhà đấy!” Trương Huyền thực sự không phải người của thế giới này. Hắn là một người rất bình thường sống ở trái đất, làm nhân viên quản lý tại thư viện của một trường đại học. Lúc đó, hắn chỉ nhớ rõ có lửa cháy hừng hực rất lớn, sau đó... Không có sau đó. Bởi vì khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã ở thế giới này rồi. Không khác gì trong tiểu… Hắn lắc đầu.    Người này thiên phú thật sự không tệ. Nhưng... thiên phú mạnh mẽ có tác dụng gì?    Không nên cùng Lâm gia đối nghịch!    Chỉ có Lâm gia trở thành chủ của Thiên Vũ vương quốc, Độc Điện mới có ngày nổi danh. Về chuyện này, ai cũng không thể ngăn cản...    Hắn lật cổ tay một cái, một lọ thuốc bột xuất hiện ở trong lòng bàn tay. Chân khí trong cơ thể phát động, bất cứ lúc nào cũng sẽ phun mạnh ra ngoài.    Vù!    Thấy hắn muốn ra tay, Trương Huyền thu kiếm.     Công kích dừng lại, Lâm Nhược Thiên chậm lại, vội vàng đứng lên, đầy chật vật trốn sau lưng Liêu Huân.    - Độc chết hắn...    Hắn rít gào,ột tiếng, đầy dữ tợn và hưng phấn.    May mà ngày hôm nay mời Liêu điện chủ tới, nếu không, cho dù Lâm gia không phá, cũng gần như bị người thanh niên này, đánh cho không còn mặt mũi!    - Yên tâm đi, giao cho ta là được rồi...     Độc phấn loanh quanh ở trong lòng bàn tay, Liêu điện chủ cũng sẽ kích phát bất cứ lúc nào.    - Lão sư...    Lộ Trùng đầy sốt ruột, liền muốn xông lên. Nhưng còn chưa đến trước mặt, đã thấy Trương Huyền khoát tay áo, nhìn về phía đại dược vương cách đó không xa, mỉm cười:     - Đại dược vương, hiện tại không có khế ước cổ, lá gan thật lớn, dẫn Liêu Huân đi tới quấy rối sao?    - Khế ước cổ?    Đại dược vương đang ở một bên xem náo nhiệt, đồng tử co lại, thiếu chút nữa thì co quắp trên mặt đất.    Liêu Huân không biết thân phận thật sự của vị "Bạch y sư" kia, nhưng hắn lại biết hiểu rất rõ... thiên tài danh của Danh Sư Đường sư, Trương Huyền!    Trước đây, khế ước cổ chính là do người này ra tay giải quyết.    Chuyện này, rất ít người biết được. Hắn mở miệng nói ra, hơn nữa tự tin như vậy, chẳng lẽ...    Phải biết rằng vị Trương sư kia có bản lĩnh ngụy trang, hắn lại tận mắt nhìn thấy được!    Liễu lão sư này, không biết có phải là hắn ngụy trang hay không?    Thảo nào... Trước đó đã nghi ngờ, Thiên Vũ vương thành, thế nào có Trương sư, còn xuất hiện một vị y đạo Đại Tông Sư như vậy...    Hóa ra là cùng một người!    - Không nên nói thừa. Cho dù biết đại dược vương cũng vô ích...    Liêu Húc cũng không kịp phản ứng, gầm một tiếng đầy phẫn nộ, tay cầm phấn độc lại muốn b*n r*.    - Điện chủ dừng tay...    Đại dược vương nhanh như hổ đói vồ mồi, vọt tới.    - Thế nào?    Liêu Huân sửng sốt.    Đại dược vương luôn luôn rất trầm ổn, thế nào lại là bộ dạng đức hạnh? này    - Điện chủ, không thể động thủ... Hắn, hắn...    Sắc mặt nhăn nhó sắp muốn khóc, đại dược vương không nhịn được truyền âm:     - Hắn là... sư thúc tổ!    - Sư thúc tổ?    Đầu gối mềm nhũn, Liêu điện chủ thiếu chút nữa thì lập tức quỳ xuống.    Sư thúc tổ, đây chính là nhân vật siêu cường thần long thấy đầu không thấy đuôi. Ngay cả đặc sứ Cổ Mục, cũng cung kính không thể tăng thêm được nữa.    Hắn có thể thuận lợi lên làm điện chủ, chính là công lao của vị sư thúc tổ này. Vị trước mắt này chính là hắn?    Thiếu chút nữa thì một ngụm máu tươi phun ra ngoài.    - Ngươi xác định?     Run rẩy, hắn vội vàng truyền âm.    Nếu quả thật là vị kia, sử dụng một chút phấn độc đối phó với người ta, còn muốn giết người... Cổ Mục đặc sứ biết được, nhất định sẽ lột da hắn ra, lập tức g**t ch*t.    - Tuyệt đối không có sai lầm...    Đại dược vương liên tục gật đầu, đang muốn tiếp tục giải thích, chỉ thấy người thanh niên đối diện nhìn qua, giọng nói vang lên:     - Liêu điện chủ, Cổ Mục? Dung Nham thú hoàn toàn thuần phục!    Phù phù!    Nếu như mới vừa rồi còn không thực sự xác định, nghe nói như thế, đầu gối Liêu Huân mềm nhũn, thiếu chút nữa thì quỳ rạp xuống đất.  

Hắn lắc đầu.  

 

 

Người này thiên phú thật sự không tệ. Nhưng... thiên phú mạnh mẽ có tác dụng gì?  

 

 

Không nên cùng Lâm gia đối nghịch!  

 

 

Chỉ có Lâm gia trở thành chủ của Thiên Vũ vương quốc, Độc Điện mới có ngày nổi danh. Về chuyện này, ai cũng không thể ngăn cản...  

 

 

Hắn lật cổ tay một cái, một lọ thuốc bột xuất hiện ở trong lòng bàn tay. Chân khí trong cơ thể phát động, bất cứ lúc nào cũng sẽ phun mạnh ra ngoài.  

 

 

Vù!  

 

 

Thấy hắn muốn ra tay, Trương Huyền thu kiếm.  

 

 

 

Công kích dừng lại, Lâm Nhược Thiên chậm lại, vội vàng đứng lên, đầy chật vật trốn sau lưng Liêu Huân.  

 

 

- Độc chết hắn...  

 

 

Hắn rít gào,ột tiếng, đầy dữ tợn và hưng phấn.  

 

 

May mà ngày hôm nay mời Liêu điện chủ tới, nếu không, cho dù Lâm gia không phá, cũng gần như bị người thanh niên này, đánh cho không còn mặt mũi!  

 

 

- Yên tâm đi, giao cho ta là được rồi...  

 

 

 

Độc phấn loanh quanh ở trong lòng bàn tay, Liêu điện chủ cũng sẽ kích phát bất cứ lúc nào.  

 

 

- Lão sư...  

 

 

Lộ Trùng đầy sốt ruột, liền muốn xông lên. Nhưng còn chưa đến trước mặt, đã thấy Trương Huyền khoát tay áo, nhìn về phía đại dược vương cách đó không xa, mỉm cười:   

 

 

- Đại dược vương, hiện tại không có khế ước cổ, lá gan thật lớn, dẫn Liêu Huân đi tới quấy rối sao?  

 

 

- Khế ước cổ?  

 

 

Đại dược vương đang ở một bên xem náo nhiệt, đồng tử co lại, thiếu chút nữa thì co quắp trên mặt đất.  

 

 

Liêu Huân không biết thân phận thật sự của vị "Bạch y sư" kia, nhưng hắn lại biết hiểu rất rõ... thiên tài danh của Danh Sư Đường sư, Trương Huyền!  

 

 

Trước đây, khế ước cổ chính là do người này ra tay giải quyết.  

 

 

Chuyện này, rất ít người biết được. Hắn mở miệng nói ra, hơn nữa tự tin như vậy, chẳng lẽ...  

 

 

Phải biết rằng vị Trương sư kia có bản lĩnh ngụy trang, hắn lại tận mắt nhìn thấy được!  

 

 

Liễu lão sư này, không biết có phải là hắn ngụy trang hay không?  

 

 

Thảo nào... Trước đó đã nghi ngờ, Thiên Vũ vương thành, thế nào có Trương sư, còn xuất hiện một vị y đạo Đại Tông Sư như vậy...  

 

 

Hóa ra là cùng một người!  

 

 

- Không nên nói thừa. Cho dù biết đại dược vương cũng vô ích...  

 

 

Liêu Húc cũng không kịp phản ứng, gầm một tiếng đầy phẫn nộ, tay cầm phấn độc lại muốn b*n r*.  

 

 

- Điện chủ dừng tay...  

 

 

Đại dược vương nhanh như hổ đói vồ mồi, vọt tới.  

 

 

- Thế nào?  

 

 

Liêu Huân sửng sốt.  

 

 

Đại dược vương luôn luôn rất trầm ổn, thế nào lại là bộ dạng đức hạnh? này  

 

 

- Điện chủ, không thể động thủ... Hắn, hắn...  

 

 

Sắc mặt nhăn nhó sắp muốn khóc, đại dược vương không nhịn được truyền âm:   

 

 

- Hắn là... sư thúc tổ!  

 

 

- Sư thúc tổ?  

 

 

Đầu gối mềm nhũn, Liêu điện chủ thiếu chút nữa thì lập tức quỳ xuống.  

 

 

Sư thúc tổ, đây chính là nhân vật siêu cường thần long thấy đầu không thấy đuôi. Ngay cả đặc sứ Cổ Mục, cũng cung kính không thể tăng thêm được nữa.  

 

 

Hắn có thể thuận lợi lên làm điện chủ, chính là công lao của vị sư thúc tổ này. Vị trước mắt này chính là hắn?  

 

 

Thiếu chút nữa thì một ngụm máu tươi phun ra ngoài.  

 

 

- Ngươi xác định?   

 

 

Run rẩy, hắn vội vàng truyền âm.  

 

 

Nếu quả thật là vị kia, sử dụng một chút phấn độc đối phó với người ta, còn muốn giết người... Cổ Mục đặc sứ biết được, nhất định sẽ lột da hắn ra, lập tức g**t ch*t.  

 

 

- Tuyệt đối không có sai lầm...  

 

 

Đại dược vương liên tục gật đầu, đang muốn tiếp tục giải thích, chỉ thấy người thanh niên đối diện nhìn qua, giọng nói vang lên:   

 

 

- Liêu điện chủ, Cổ Mục? Dung Nham thú hoàn toàn thuần phục!  

 

 

Phù phù!  

 

 

Nếu như mới vừa rồi còn không thực sự xác định, nghe nói như thế, đầu gối Liêu Huân mềm nhũn, thiếu chút nữa thì quỳ rạp xuống đất.  

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông LanTác giả: Bông LanTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Tên lừa đảo! Ngươi là tên đại lừa gạt!” Một tiếng kêu khẽ đầy phẫn nộ vang lên. Ngay sau đó là âm thanh bàn chân giẫm trên nền đá bỏ chạy. Trương Huyền bất đắc dĩ duỗi ra hai tay: “Ta không lừa ngươi. Ta thực sự là lão sư của học viện này a... Ta chỉ muốn ngươi làm học sinh của mình thôi mà! Hơn nữa, cho dù ngươi nói ta là tên lừa đảo thì cũng thôi đi, tại sao còn thêm chữ “đại” làm gì? Ngươi khiến ta cảm thấy mình như một kẻ tội ác tày trời đấy!” Lẩm bẩm xong, hắn nhớ tới câu nói của hiệu trưởng, Trương Huyền xoa mi tâm: “Người thứ mười bảy! Hôm nay nếu như hôm nay ngay cả một học viên cũng không tuyển được, ngày mai ta sẽ phải khăn gói quả mướp về nhà đấy!” Trương Huyền thực sự không phải người của thế giới này. Hắn là một người rất bình thường sống ở trái đất, làm nhân viên quản lý tại thư viện của một trường đại học. Lúc đó, hắn chỉ nhớ rõ có lửa cháy hừng hực rất lớn, sau đó... Không có sau đó. Bởi vì khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã ở thế giới này rồi. Không khác gì trong tiểu… Hắn lắc đầu.    Người này thiên phú thật sự không tệ. Nhưng... thiên phú mạnh mẽ có tác dụng gì?    Không nên cùng Lâm gia đối nghịch!    Chỉ có Lâm gia trở thành chủ của Thiên Vũ vương quốc, Độc Điện mới có ngày nổi danh. Về chuyện này, ai cũng không thể ngăn cản...    Hắn lật cổ tay một cái, một lọ thuốc bột xuất hiện ở trong lòng bàn tay. Chân khí trong cơ thể phát động, bất cứ lúc nào cũng sẽ phun mạnh ra ngoài.    Vù!    Thấy hắn muốn ra tay, Trương Huyền thu kiếm.     Công kích dừng lại, Lâm Nhược Thiên chậm lại, vội vàng đứng lên, đầy chật vật trốn sau lưng Liêu Huân.    - Độc chết hắn...    Hắn rít gào,ột tiếng, đầy dữ tợn và hưng phấn.    May mà ngày hôm nay mời Liêu điện chủ tới, nếu không, cho dù Lâm gia không phá, cũng gần như bị người thanh niên này, đánh cho không còn mặt mũi!    - Yên tâm đi, giao cho ta là được rồi...     Độc phấn loanh quanh ở trong lòng bàn tay, Liêu điện chủ cũng sẽ kích phát bất cứ lúc nào.    - Lão sư...    Lộ Trùng đầy sốt ruột, liền muốn xông lên. Nhưng còn chưa đến trước mặt, đã thấy Trương Huyền khoát tay áo, nhìn về phía đại dược vương cách đó không xa, mỉm cười:     - Đại dược vương, hiện tại không có khế ước cổ, lá gan thật lớn, dẫn Liêu Huân đi tới quấy rối sao?    - Khế ước cổ?    Đại dược vương đang ở một bên xem náo nhiệt, đồng tử co lại, thiếu chút nữa thì co quắp trên mặt đất.    Liêu Huân không biết thân phận thật sự của vị "Bạch y sư" kia, nhưng hắn lại biết hiểu rất rõ... thiên tài danh của Danh Sư Đường sư, Trương Huyền!    Trước đây, khế ước cổ chính là do người này ra tay giải quyết.    Chuyện này, rất ít người biết được. Hắn mở miệng nói ra, hơn nữa tự tin như vậy, chẳng lẽ...    Phải biết rằng vị Trương sư kia có bản lĩnh ngụy trang, hắn lại tận mắt nhìn thấy được!    Liễu lão sư này, không biết có phải là hắn ngụy trang hay không?    Thảo nào... Trước đó đã nghi ngờ, Thiên Vũ vương thành, thế nào có Trương sư, còn xuất hiện một vị y đạo Đại Tông Sư như vậy...    Hóa ra là cùng một người!    - Không nên nói thừa. Cho dù biết đại dược vương cũng vô ích...    Liêu Húc cũng không kịp phản ứng, gầm một tiếng đầy phẫn nộ, tay cầm phấn độc lại muốn b*n r*.    - Điện chủ dừng tay...    Đại dược vương nhanh như hổ đói vồ mồi, vọt tới.    - Thế nào?    Liêu Huân sửng sốt.    Đại dược vương luôn luôn rất trầm ổn, thế nào lại là bộ dạng đức hạnh? này    - Điện chủ, không thể động thủ... Hắn, hắn...    Sắc mặt nhăn nhó sắp muốn khóc, đại dược vương không nhịn được truyền âm:     - Hắn là... sư thúc tổ!    - Sư thúc tổ?    Đầu gối mềm nhũn, Liêu điện chủ thiếu chút nữa thì lập tức quỳ xuống.    Sư thúc tổ, đây chính là nhân vật siêu cường thần long thấy đầu không thấy đuôi. Ngay cả đặc sứ Cổ Mục, cũng cung kính không thể tăng thêm được nữa.    Hắn có thể thuận lợi lên làm điện chủ, chính là công lao của vị sư thúc tổ này. Vị trước mắt này chính là hắn?    Thiếu chút nữa thì một ngụm máu tươi phun ra ngoài.    - Ngươi xác định?     Run rẩy, hắn vội vàng truyền âm.    Nếu quả thật là vị kia, sử dụng một chút phấn độc đối phó với người ta, còn muốn giết người... Cổ Mục đặc sứ biết được, nhất định sẽ lột da hắn ra, lập tức g**t ch*t.    - Tuyệt đối không có sai lầm...    Đại dược vương liên tục gật đầu, đang muốn tiếp tục giải thích, chỉ thấy người thanh niên đối diện nhìn qua, giọng nói vang lên:     - Liêu điện chủ, Cổ Mục? Dung Nham thú hoàn toàn thuần phục!    Phù phù!    Nếu như mới vừa rồi còn không thực sự xác định, nghe nói như thế, đầu gối Liêu Huân mềm nhũn, thiếu chút nữa thì quỳ rạp xuống đất.  

Chương 441: Tuyệt đối không có sai lầm...