“Tên lừa đảo! Ngươi là tên đại lừa gạt!” Một tiếng kêu khẽ đầy phẫn nộ vang lên. Ngay sau đó là âm thanh bàn chân giẫm trên nền đá bỏ chạy. Trương Huyền bất đắc dĩ duỗi ra hai tay: “Ta không lừa ngươi. Ta thực sự là lão sư của học viện này a... Ta chỉ muốn ngươi làm học sinh của mình thôi mà! Hơn nữa, cho dù ngươi nói ta là tên lừa đảo thì cũng thôi đi, tại sao còn thêm chữ “đại” làm gì? Ngươi khiến ta cảm thấy mình như một kẻ tội ác tày trời đấy!” Lẩm bẩm xong, hắn nhớ tới câu nói của hiệu trưởng, Trương Huyền xoa mi tâm: “Người thứ mười bảy! Hôm nay nếu như hôm nay ngay cả một học viên cũng không tuyển được, ngày mai ta sẽ phải khăn gói quả mướp về nhà đấy!” Trương Huyền thực sự không phải người của thế giới này. Hắn là một người rất bình thường sống ở trái đất, làm nhân viên quản lý tại thư viện của một trường đại học. Lúc đó, hắn chỉ nhớ rõ có lửa cháy hừng hực rất lớn, sau đó... Không có sau đó. Bởi vì khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã ở thế giới này rồi. Không khác gì trong tiểu…
Chương 442: Không nên nói thừa, qua một bên đợi đi!
Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông LanTác giả: Bông LanTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Tên lừa đảo! Ngươi là tên đại lừa gạt!” Một tiếng kêu khẽ đầy phẫn nộ vang lên. Ngay sau đó là âm thanh bàn chân giẫm trên nền đá bỏ chạy. Trương Huyền bất đắc dĩ duỗi ra hai tay: “Ta không lừa ngươi. Ta thực sự là lão sư của học viện này a... Ta chỉ muốn ngươi làm học sinh của mình thôi mà! Hơn nữa, cho dù ngươi nói ta là tên lừa đảo thì cũng thôi đi, tại sao còn thêm chữ “đại” làm gì? Ngươi khiến ta cảm thấy mình như một kẻ tội ác tày trời đấy!” Lẩm bẩm xong, hắn nhớ tới câu nói của hiệu trưởng, Trương Huyền xoa mi tâm: “Người thứ mười bảy! Hôm nay nếu như hôm nay ngay cả một học viên cũng không tuyển được, ngày mai ta sẽ phải khăn gói quả mướp về nhà đấy!” Trương Huyền thực sự không phải người của thế giới này. Hắn là một người rất bình thường sống ở trái đất, làm nhân viên quản lý tại thư viện của một trường đại học. Lúc đó, hắn chỉ nhớ rõ có lửa cháy hừng hực rất lớn, sau đó... Không có sau đó. Bởi vì khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã ở thế giới này rồi. Không khác gì trong tiểu… Dung Nham thú, chỉ có ba người biết được. Cổ Mục, hắn và sư thúc tổ. Hiện tại Cổ Mục đặc sứ đã rời đi, quay về Hiên Viên vương quốc. Mình lại chưa từng nói ra. Người này mở miệng nói ra, tuyệt đối là sư thúc tổ không thể nghi ngờ. - Liêu điện chủ, đừng nghe người này nói bậy. Nhanh độc chết hắn... Thấy Liêu điện chủ lấy ra độc dược, không những không có động thủ, ngược lại cùng đối phương dây dưa, Lâm Nhược Thiên sốt ruột không nhịn được hét lớn một tiếng. Chỉ có điều, còn chưa nói hết lời, liền thấy một cái bình ngọc đập tới đúng ngay mặt. Ầm! Còn chưa tới trước mặt, phấn độc lại rơi ra, dính vào mặt. Vừa tiếp xúc với da, nhất thời cảm thấy toàn thân ngứa ngáy, kinh mạch toàn thân đều giống như bị xé rách, đau đớn kịch liệt, khiến cho hắn sắp phát nổ mạnh. - Liêu điện chủ, ngươi đây là... Hắn rít gào một tiếng. Ngươi giở trò quỷ gì vậy? Ta bảo ngươi đi độc chết Liễu Trình, ngươi ném vào mặt ta là có ý gì? Vút! Nghi ngờ trong lòng còn chưa có kết thúc, trên mặt tê rần, bị người tát một cái qua. Thân thể thoáng lảo đảo một cái, một đầu bổ nhào ngã xuống đất, hàm răng đụng vào đất, từng miệng máu phun ra. - Ta g**t ch*t đồ hại người nhà ngươi... Đang choáng váng mơ hồ không rõ ai động thủ với hắn, lại thấy Liêu điện chủ hai mắt đỏ ửng, người đã nhào tới. Ầm ầm ầm ầm! Hắn thật sự nổi giận. Nếu như ngày hôm nay thật sự ra tay đối với sư thúc tổ, đừng nói vị trí điện chủ, hắn nhất định sẽ chết rất thảm... Đều tại kẻ hại người này làm ra. Không đánh chết hắn, trong lòng có phần không cam... - A? - Đây là... Chuyện gì xảy ra? Nhìn thấy được vẻ mặt Liêu điện chủ tức giận, hoàn toàn điên cuồng, mọi người đang muốn giúp một tay, mỗi một người đều ngây người ra tại chỗ. Nhất là đám người Khương đường chủ, Tạ viện trưởng, giống như choáng váng. Liêu điện chủ không phải là do Lâm gia chủ mời tới giúp một tay sao? Vừa rồi không phải kiêu ngạo muốn độc chết Liễu hội trưởng sao? Thế nào... thoáng một chút lại phản bội, bắt đầu điên cuồng đánh Lâm Nhược Thiên? -... Quý gia chủ trốn ở phía sau cùng càng thiếu chút nữa thì đánh tới. Ai có thể nói cho ta biết, trời ạ chuyện gì xảy ra vậy? Mới vừa rồi Liêu điện chủ còn cùng Lâm gia thân thiết giống như cùng một người, nổi điên làm gì? Đây chính là Lâm Nhược Thiên, cường giả nửa bước Chí Tôn, trực tiếp đánh thành đầu heo... Ta ngất. May là vừa rồi không ra ngoài. Nếu không, ta khẳng định chết thảm hại hơn... Thực lực của Lâm Nhược Thiên vốn mạnh hơn Liêu Huân, nhưng dưới tình huống hoàn toàn không có đề phòng, trúng độc. Vậy còn là đối thủ sao? Bị điên cuồng đánh một trận, hắn lập tức hoàn toàn thay đổi, nhân dạng cũng không có. - Được rồi! Thấy đánh tiếp nữa, người này khẳng định lập tức lại chết, Trương Huyền khoát tay. - Vâng! Ngừng tay lại, vẻ mặt Liêu Huân tươi cười đứng ở trước mặt Trương Huyền, giống như tôn tử: - Cái đó... Sư thúc tổ, là ta có mắt như mù, không biết tôn giá quang lâm... - Không nên nói thừa, qua một bên đợi đi! Nhướng mày, Trương Huyền quát mắng. Người của Độc Điện, không ở Hồng Liên sơn mạch đợi, chạy tới đây làm gì? Còn muốn dính dáng tới mưu quyền đoạt vị, thật sự là chán sống rồi sao! - Vâng! Thấy hắn không ý định truy cứu, Liêu Huân lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt hăng hái bừng bừng đứng ở một bên, một câu cũng không dám nói thêm.
Dung Nham thú, chỉ có ba người biết được. Cổ Mục, hắn và sư thúc tổ.
Hiện tại Cổ Mục đặc sứ đã rời đi, quay về Hiên Viên vương quốc. Mình lại chưa từng nói ra. Người này mở miệng nói ra, tuyệt đối là sư thúc tổ không thể nghi ngờ.
- Liêu điện chủ, đừng nghe người này nói bậy. Nhanh độc chết hắn...
Thấy Liêu điện chủ lấy ra độc dược, không những không có động thủ, ngược lại cùng đối phương dây dưa, Lâm Nhược Thiên sốt ruột không nhịn được hét lớn một tiếng. Chỉ có điều, còn chưa nói hết lời, liền thấy một cái bình ngọc đập tới đúng ngay mặt.
Ầm!
Còn chưa tới trước mặt, phấn độc lại rơi ra, dính vào mặt.
Vừa tiếp xúc với da, nhất thời cảm thấy toàn thân ngứa ngáy, kinh mạch toàn thân đều giống như bị xé rách, đau đớn kịch liệt, khiến cho hắn sắp phát nổ mạnh.
- Liêu điện chủ, ngươi đây là...
Hắn rít gào một tiếng.
Ngươi giở trò quỷ gì vậy?
Ta bảo ngươi đi độc chết Liễu Trình, ngươi ném vào mặt ta là có ý gì?
Vút!
Nghi ngờ trong lòng còn chưa có kết thúc, trên mặt tê rần, bị người tát một cái qua.
Thân thể thoáng lảo đảo một cái, một đầu bổ nhào ngã xuống đất, hàm răng đụng vào đất, từng miệng máu phun ra.
- Ta g**t ch*t đồ hại người nhà ngươi...
Đang choáng váng mơ hồ không rõ ai động thủ với hắn, lại thấy Liêu điện chủ hai mắt đỏ ửng, người đã nhào tới.
Ầm ầm ầm ầm!
Hắn thật sự nổi giận.
Nếu như ngày hôm nay thật sự ra tay đối với sư thúc tổ, đừng nói vị trí điện chủ, hắn nhất định sẽ chết rất thảm...
Đều tại kẻ hại người này làm ra. Không đánh chết hắn, trong lòng có phần không cam...
- A?
- Đây là... Chuyện gì xảy ra?
Nhìn thấy được vẻ mặt Liêu điện chủ tức giận, hoàn toàn điên cuồng, mọi người đang muốn giúp một tay, mỗi một người đều ngây người ra tại chỗ.
Nhất là đám người Khương đường chủ, Tạ viện trưởng, giống như choáng váng.
Liêu điện chủ không phải là do Lâm gia chủ mời tới giúp một tay sao?
Vừa rồi không phải kiêu ngạo muốn độc chết Liễu hội trưởng sao?
Thế nào... thoáng một chút lại phản bội, bắt đầu điên cuồng đánh Lâm Nhược Thiên?
-...
Quý gia chủ trốn ở phía sau cùng càng thiếu chút nữa thì đánh tới.
Ai có thể nói cho ta biết, trời ạ chuyện gì xảy ra vậy?
Mới vừa rồi Liêu điện chủ còn cùng Lâm gia thân thiết giống như cùng một người, nổi điên làm gì?
Đây chính là Lâm Nhược Thiên, cường giả nửa bước Chí Tôn, trực tiếp đánh thành đầu heo...
Ta ngất. May là vừa rồi không ra ngoài. Nếu không, ta khẳng định chết thảm hại hơn...
Thực lực của Lâm Nhược Thiên vốn mạnh hơn Liêu Huân, nhưng dưới tình huống hoàn toàn không có đề phòng, trúng độc. Vậy còn là đối thủ sao? Bị điên cuồng đánh một trận, hắn lập tức hoàn toàn thay đổi, nhân dạng cũng không có.
- Được rồi!
Thấy đánh tiếp nữa, người này khẳng định lập tức lại chết, Trương Huyền khoát tay.
- Vâng!
Ngừng tay lại, vẻ mặt Liêu Huân tươi cười đứng ở trước mặt Trương Huyền, giống như tôn tử:
- Cái đó... Sư thúc tổ, là ta có mắt như mù, không biết tôn giá quang lâm...
- Không nên nói thừa, qua một bên đợi đi!
Nhướng mày, Trương Huyền quát mắng.
Người của Độc Điện, không ở Hồng Liên sơn mạch đợi, chạy tới đây làm gì?
Còn muốn dính dáng tới mưu quyền đoạt vị, thật sự là chán sống rồi sao!
- Vâng!
Thấy hắn không ý định truy cứu, Liêu Huân lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt hăng hái bừng bừng đứng ở một bên, một câu cũng không dám nói thêm.
Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông LanTác giả: Bông LanTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Tên lừa đảo! Ngươi là tên đại lừa gạt!” Một tiếng kêu khẽ đầy phẫn nộ vang lên. Ngay sau đó là âm thanh bàn chân giẫm trên nền đá bỏ chạy. Trương Huyền bất đắc dĩ duỗi ra hai tay: “Ta không lừa ngươi. Ta thực sự là lão sư của học viện này a... Ta chỉ muốn ngươi làm học sinh của mình thôi mà! Hơn nữa, cho dù ngươi nói ta là tên lừa đảo thì cũng thôi đi, tại sao còn thêm chữ “đại” làm gì? Ngươi khiến ta cảm thấy mình như một kẻ tội ác tày trời đấy!” Lẩm bẩm xong, hắn nhớ tới câu nói của hiệu trưởng, Trương Huyền xoa mi tâm: “Người thứ mười bảy! Hôm nay nếu như hôm nay ngay cả một học viên cũng không tuyển được, ngày mai ta sẽ phải khăn gói quả mướp về nhà đấy!” Trương Huyền thực sự không phải người của thế giới này. Hắn là một người rất bình thường sống ở trái đất, làm nhân viên quản lý tại thư viện của một trường đại học. Lúc đó, hắn chỉ nhớ rõ có lửa cháy hừng hực rất lớn, sau đó... Không có sau đó. Bởi vì khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã ở thế giới này rồi. Không khác gì trong tiểu… Dung Nham thú, chỉ có ba người biết được. Cổ Mục, hắn và sư thúc tổ. Hiện tại Cổ Mục đặc sứ đã rời đi, quay về Hiên Viên vương quốc. Mình lại chưa từng nói ra. Người này mở miệng nói ra, tuyệt đối là sư thúc tổ không thể nghi ngờ. - Liêu điện chủ, đừng nghe người này nói bậy. Nhanh độc chết hắn... Thấy Liêu điện chủ lấy ra độc dược, không những không có động thủ, ngược lại cùng đối phương dây dưa, Lâm Nhược Thiên sốt ruột không nhịn được hét lớn một tiếng. Chỉ có điều, còn chưa nói hết lời, liền thấy một cái bình ngọc đập tới đúng ngay mặt. Ầm! Còn chưa tới trước mặt, phấn độc lại rơi ra, dính vào mặt. Vừa tiếp xúc với da, nhất thời cảm thấy toàn thân ngứa ngáy, kinh mạch toàn thân đều giống như bị xé rách, đau đớn kịch liệt, khiến cho hắn sắp phát nổ mạnh. - Liêu điện chủ, ngươi đây là... Hắn rít gào một tiếng. Ngươi giở trò quỷ gì vậy? Ta bảo ngươi đi độc chết Liễu Trình, ngươi ném vào mặt ta là có ý gì? Vút! Nghi ngờ trong lòng còn chưa có kết thúc, trên mặt tê rần, bị người tát một cái qua. Thân thể thoáng lảo đảo một cái, một đầu bổ nhào ngã xuống đất, hàm răng đụng vào đất, từng miệng máu phun ra. - Ta g**t ch*t đồ hại người nhà ngươi... Đang choáng váng mơ hồ không rõ ai động thủ với hắn, lại thấy Liêu điện chủ hai mắt đỏ ửng, người đã nhào tới. Ầm ầm ầm ầm! Hắn thật sự nổi giận. Nếu như ngày hôm nay thật sự ra tay đối với sư thúc tổ, đừng nói vị trí điện chủ, hắn nhất định sẽ chết rất thảm... Đều tại kẻ hại người này làm ra. Không đánh chết hắn, trong lòng có phần không cam... - A? - Đây là... Chuyện gì xảy ra? Nhìn thấy được vẻ mặt Liêu điện chủ tức giận, hoàn toàn điên cuồng, mọi người đang muốn giúp một tay, mỗi một người đều ngây người ra tại chỗ. Nhất là đám người Khương đường chủ, Tạ viện trưởng, giống như choáng váng. Liêu điện chủ không phải là do Lâm gia chủ mời tới giúp một tay sao? Vừa rồi không phải kiêu ngạo muốn độc chết Liễu hội trưởng sao? Thế nào... thoáng một chút lại phản bội, bắt đầu điên cuồng đánh Lâm Nhược Thiên? -... Quý gia chủ trốn ở phía sau cùng càng thiếu chút nữa thì đánh tới. Ai có thể nói cho ta biết, trời ạ chuyện gì xảy ra vậy? Mới vừa rồi Liêu điện chủ còn cùng Lâm gia thân thiết giống như cùng một người, nổi điên làm gì? Đây chính là Lâm Nhược Thiên, cường giả nửa bước Chí Tôn, trực tiếp đánh thành đầu heo... Ta ngất. May là vừa rồi không ra ngoài. Nếu không, ta khẳng định chết thảm hại hơn... Thực lực của Lâm Nhược Thiên vốn mạnh hơn Liêu Huân, nhưng dưới tình huống hoàn toàn không có đề phòng, trúng độc. Vậy còn là đối thủ sao? Bị điên cuồng đánh một trận, hắn lập tức hoàn toàn thay đổi, nhân dạng cũng không có. - Được rồi! Thấy đánh tiếp nữa, người này khẳng định lập tức lại chết, Trương Huyền khoát tay. - Vâng! Ngừng tay lại, vẻ mặt Liêu Huân tươi cười đứng ở trước mặt Trương Huyền, giống như tôn tử: - Cái đó... Sư thúc tổ, là ta có mắt như mù, không biết tôn giá quang lâm... - Không nên nói thừa, qua một bên đợi đi! Nhướng mày, Trương Huyền quát mắng. Người của Độc Điện, không ở Hồng Liên sơn mạch đợi, chạy tới đây làm gì? Còn muốn dính dáng tới mưu quyền đoạt vị, thật sự là chán sống rồi sao! - Vâng! Thấy hắn không ý định truy cứu, Liêu Huân lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt hăng hái bừng bừng đứng ở một bên, một câu cũng không dám nói thêm.