Tác giả:

Cuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành…

Chương 34: “Nực cười!”

Thương Long Chiến Thần - Tô Trường PhongTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpCuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành… Nhà cũ Tô gia.  Tô Trường Phong đang chơi với Tô Tô.  “Ba, có phải mẹ vẫn còn không vui vì chuyện hôm nay không. Tô Tô không muốn mẹ không vui..." Tô Tô bĩu môi, vừa chơi, vừa nhìn Tống Thanh Ca đang ngẩn người bên cạnh.  Tô Trường Phong cười cười: "Không sao, có ba ở đây, phiền não của mẹ sẽ được giải quyết.”  “Nực cười!”  Lời của hắn vừa dứt, một tiếng nói chế giễu, theo đó vang lên.Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đi vào.  Tưởng Lệ tức giận nhìn về phía Tô Trường Phong, hận không thể đánh chết hắn.  "Tô Trường Phong, đầu óc cậu có phải hỏng rồi không? Vừa rồi ai cho cậu nói chuyện? Cậu  chẳng lẽ không nhìn thấy để cho lão phu nhân mở miệng có bao nhiêu khó khăn sao? Cậu  đã hủy hoại tiền đồ của Thanh Ca rồi có biết không!"  Tống Thanh Ca đứng lên, nhìn về phía Tưởng Lệ.  “Mẹ, mẹ đừng mắng Trường Phong, là con không muốn về công ty Tống gia.”  Tưởng Lệ kéo tay Tống Thanh Ca, chân thành nói: "Thanh Ca, mẹ biết con tốt bụng, hiền lành. Nhưng tốt bụng và hiền lành không làm cơm ăn được. Nếu con không về công ty, chẳng lẽ phải đi bán mì cả đời sao?”  Tống Thanh Ca trầm mặc, không lên tiếng.  "Ngoại trừ trở về công ty, còn có thể trông cậy vào ai? trông cậy vào Tô Trường Phong sao? hắn chỉ là một ngũ binh xuất ngũ, không có bản lĩnh, về cơ bản sẽ không giúp được gì cho con cả?"  Tô Trường Phong nhìn về phía Tưởng Lệ, "Mẹ, nói không chừng, con có thể giúp Thanh Ca.”  Thương Long Chiến Thần, thủ nhãn thông thiên, quyền khuynh thiên hạ. Giúp vợ mình phát triển sự nghiệp một chút, cũng quá đơn giản.  Nhưng người không biết thân phận của hắn, tự nhiên sẽ không nghĩ như vậy, đem lời của hắn trở thành chuyện cười.  “Tô Trường Phong, anh câm miệng!" Tưởng Lệ trừng mắt nhìn Tô Trường Phong một cái:" Bản lĩnh thì không có, còn khoác lác thì lại rất giỏi.”  Tống Thanh Ca kéo cánh tay Tưởng Lệ: "Mẹ, mẹ đừng nóng giận, tính Trường Phong cứ như vậy, có thể là lúc đi lính đã thành thói quen.”  Tưởng Lệ hừ một tiếng.  Tống Thế Minh bên cạnh khẽ thở dài một tiếng nói chen vào: "Thanh Ca, con nói xem, bây giờ con nghĩ thế nào?”  Tống Thanh Ca nhìn Tống Thế Minh, do dự hồi lâu, nói: "Ba, con muốn...... mở công ty.”  “Cái gì?”  Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đều sửng sốt tưởng bản thân nghe lầm. 

Nhà cũ Tô gia.  

Tô Trường Phong đang chơi với Tô Tô.  

“Ba, có phải mẹ vẫn còn không vui vì chuyện hôm nay không. Tô Tô không muốn mẹ không vui..." Tô Tô bĩu môi, vừa chơi, vừa nhìn Tống Thanh Ca đang ngẩn người bên cạnh.  

Tô Trường Phong cười cười: "Không sao, có ba ở đây, phiền não của mẹ sẽ được giải quyết.”  

“Nực cười!”  

Lời của hắn vừa dứt, một tiếng nói chế giễu, theo đó vang lên.

Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đi vào.  

Tưởng Lệ tức giận nhìn về phía Tô Trường Phong, hận không thể đánh chết hắn.  

"Tô Trường Phong, đầu óc cậu có phải hỏng rồi không? Vừa rồi ai cho cậu nói chuyện? Cậu  chẳng lẽ không nhìn thấy để cho lão phu nhân mở miệng có bao nhiêu khó khăn sao? Cậu  đã hủy hoại tiền đồ của Thanh Ca rồi có biết không!"  

Tống Thanh Ca đứng lên, nhìn về phía Tưởng Lệ.  

“Mẹ, mẹ đừng mắng Trường Phong, là con không muốn về công ty Tống gia.”  

Tưởng Lệ kéo tay Tống Thanh Ca, chân thành nói: "Thanh Ca, mẹ biết con tốt bụng, hiền lành. Nhưng tốt bụng và hiền lành không làm cơm ăn được. Nếu con không về công ty, chẳng lẽ phải đi bán mì cả đời sao?”  

Tống Thanh Ca trầm mặc, không lên tiếng.  

"Ngoại trừ trở về công ty, còn có thể trông cậy vào ai? trông cậy vào Tô Trường Phong sao? hắn chỉ là một ngũ binh xuất ngũ, không có bản lĩnh, về cơ bản sẽ không giúp được gì cho con cả?"  

Tô Trường Phong nhìn về phía Tưởng Lệ, "Mẹ, nói không chừng, con có thể giúp Thanh Ca.”  

Thương Long Chiến Thần, thủ nhãn thông thiên, quyền khuynh thiên hạ. Giúp vợ mình phát triển sự nghiệp một chút, cũng quá đơn giản.  

Nhưng người không biết thân phận của hắn, tự nhiên sẽ không nghĩ như vậy, đem lời của hắn trở thành chuyện cười.  

“Tô Trường Phong, anh câm miệng!" Tưởng Lệ trừng mắt nhìn Tô Trường Phong một cái:" Bản lĩnh thì không có, còn khoác lác thì lại rất giỏi.”  

Tống Thanh Ca kéo cánh tay Tưởng Lệ: "Mẹ, mẹ đừng nóng giận, tính Trường Phong cứ như vậy, có thể là lúc đi lính đã thành thói quen.”  

Tưởng Lệ hừ một tiếng.  

Tống Thế Minh bên cạnh khẽ thở dài một tiếng nói chen vào: "Thanh Ca, con nói xem, bây giờ con nghĩ thế nào?”  

Tống Thanh Ca nhìn Tống Thế Minh, do dự hồi lâu, nói: "Ba, con muốn...... mở công ty.”  

“Cái gì?”  

Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đều sửng sốt tưởng bản thân nghe lầm. 

Thương Long Chiến Thần - Tô Trường PhongTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpCuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành… Nhà cũ Tô gia.  Tô Trường Phong đang chơi với Tô Tô.  “Ba, có phải mẹ vẫn còn không vui vì chuyện hôm nay không. Tô Tô không muốn mẹ không vui..." Tô Tô bĩu môi, vừa chơi, vừa nhìn Tống Thanh Ca đang ngẩn người bên cạnh.  Tô Trường Phong cười cười: "Không sao, có ba ở đây, phiền não của mẹ sẽ được giải quyết.”  “Nực cười!”  Lời của hắn vừa dứt, một tiếng nói chế giễu, theo đó vang lên.Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đi vào.  Tưởng Lệ tức giận nhìn về phía Tô Trường Phong, hận không thể đánh chết hắn.  "Tô Trường Phong, đầu óc cậu có phải hỏng rồi không? Vừa rồi ai cho cậu nói chuyện? Cậu  chẳng lẽ không nhìn thấy để cho lão phu nhân mở miệng có bao nhiêu khó khăn sao? Cậu  đã hủy hoại tiền đồ của Thanh Ca rồi có biết không!"  Tống Thanh Ca đứng lên, nhìn về phía Tưởng Lệ.  “Mẹ, mẹ đừng mắng Trường Phong, là con không muốn về công ty Tống gia.”  Tưởng Lệ kéo tay Tống Thanh Ca, chân thành nói: "Thanh Ca, mẹ biết con tốt bụng, hiền lành. Nhưng tốt bụng và hiền lành không làm cơm ăn được. Nếu con không về công ty, chẳng lẽ phải đi bán mì cả đời sao?”  Tống Thanh Ca trầm mặc, không lên tiếng.  "Ngoại trừ trở về công ty, còn có thể trông cậy vào ai? trông cậy vào Tô Trường Phong sao? hắn chỉ là một ngũ binh xuất ngũ, không có bản lĩnh, về cơ bản sẽ không giúp được gì cho con cả?"  Tô Trường Phong nhìn về phía Tưởng Lệ, "Mẹ, nói không chừng, con có thể giúp Thanh Ca.”  Thương Long Chiến Thần, thủ nhãn thông thiên, quyền khuynh thiên hạ. Giúp vợ mình phát triển sự nghiệp một chút, cũng quá đơn giản.  Nhưng người không biết thân phận của hắn, tự nhiên sẽ không nghĩ như vậy, đem lời của hắn trở thành chuyện cười.  “Tô Trường Phong, anh câm miệng!" Tưởng Lệ trừng mắt nhìn Tô Trường Phong một cái:" Bản lĩnh thì không có, còn khoác lác thì lại rất giỏi.”  Tống Thanh Ca kéo cánh tay Tưởng Lệ: "Mẹ, mẹ đừng nóng giận, tính Trường Phong cứ như vậy, có thể là lúc đi lính đã thành thói quen.”  Tưởng Lệ hừ một tiếng.  Tống Thế Minh bên cạnh khẽ thở dài một tiếng nói chen vào: "Thanh Ca, con nói xem, bây giờ con nghĩ thế nào?”  Tống Thanh Ca nhìn Tống Thế Minh, do dự hồi lâu, nói: "Ba, con muốn...... mở công ty.”  “Cái gì?”  Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đều sửng sốt tưởng bản thân nghe lầm. 

Chương 34: “Nực cười!”