Tác giả:

Cuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành…

Chương 35: Năm mươi vạn, đây là một khoản tiền rất lớn

Thương Long Chiến Thần - Tô Trường PhongTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpCuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành… “Thanh Ca, con không nói giỡn chứ?”  Tống Thanh Ca gật gật đầu: "Không có. Con rất nghiêm túc.”  "Mọi người nói đúng, con không thể nào dựa vào quán mì nhỏ đó cả đời được, nhưng bởi vì Tống gia chèn ép, ở Hàng Thành cũng không có nơi nào dám nhận con, co chỉ có thể tự mình mở công ty."  "Con đã nghĩ kỹ, bây giờ thị trường ngoại thương tương đối nóng, vì vậy con muốn đăng ký một công ty thương mại. Vừa vặn chuyên ngành con học khi còn học đại học cũng có quan hệ mật thiết nhất với ngành ngoại thương."  Thật ra, Tống Thanh Ca nói muốn mở công ty là đã suy nghĩ cặn kẽ.  Công ty này cô muốn sau khi lớn lên một chút sẽ trả lại cho Tô Trường Phong.  Dù sao, lúc trước tập đoàn Trường Ca bị cướp đi trên tay cô. Cô cảm thấy bản thân có lỗi với hắn ta.  Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đều nhíu mày.  "Thanh Ca, đăng ký công ty mậu dịch cần bao nhiêu tiền?"  Tống Thanh Ca nói: "Công ty mậu dịch là công ty xuất nhập khẩu, cần năm mươi vạn.”  “...... Năm mươi vạn? Nhiều như vậy?”  Vẻ mặt Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đều u ám.  Người một nhà bọn họ mấy năm nay căn bản không kiếm được tiền, người đi làm công ở công xưởng người thì mở quán mì, nhiều lắm cũng đủ nuôi sống chính mình.  Năm mươi vạn, đây là một khoản tiền rất lớn.  Tống Thanh Ca nói: "Ba mẹ, số tiền này con tự nghĩ cách, không cần ba mẹ quan tâm. Nhưng bên Tống gia, con chắc chắn sẽ không trở về.”  Thấy Tống Thanh Ca rất quyết liệt, Tống Thế Minh và Tưởng Lệ không khuyên nữa.  Bọn họ đương nhiên cũng biết, lão phu nhân đưa ra bốn yêu cầu là quá đáng vô cùng, đã không cho bọn họ con đường nào để lui.  Tống Thế Minh thở dài: "Thanh Ca, mở công ty không đơn giản như vậy. Cho dù con mượn được năm mươi vạn, sau này còn có vô số khó khăn đang chờ con.”  Ánh mắt Tống Thanh Ca kiên quyết: "Cho dù phía trước là núi đao biển lửa, con cũng muốn thử một lần.”  Ngày hôm sau.  Sáng sớm, Tống Thanh Ca đã ra ngoài.  Nếu đã quyết định mở công ty, cô phải hành động ngay bây giờ.    Bước đầu tiên, là phải mượn được năm mươi vạn.  Nhưng mà sáu năm qua, bởi vì cô đắc tội Triệu gia, đồng thời lại bị đuổi ra khỏi Tống gia, bạn bè của Tống Thanh Ca đã sớm không còn lui tới.  Đầu tiên, Tống Thanh Ca gọi điện thoại cho một người bạn mở thẩm mỹ viện. 

“Thanh Ca, con không nói giỡn chứ?”  

Tống Thanh Ca gật gật đầu: "Không có. Con rất nghiêm túc.”  

"Mọi người nói đúng, con không thể nào dựa vào quán mì nhỏ đó cả đời được, nhưng bởi vì Tống gia chèn ép, ở Hàng Thành cũng không có nơi nào dám nhận con, co chỉ có thể tự mình mở công ty."  

"Con đã nghĩ kỹ, bây giờ thị trường ngoại thương tương đối nóng, vì vậy con muốn đăng ký một công ty thương mại. Vừa vặn chuyên ngành con học khi còn học đại học cũng có quan hệ mật thiết nhất với ngành ngoại thương."  

Thật ra, Tống Thanh Ca nói muốn mở công ty là đã suy nghĩ cặn kẽ.  

Công ty này cô muốn sau khi lớn lên một chút sẽ trả lại cho Tô Trường Phong.  

Dù sao, lúc trước tập đoàn Trường Ca bị cướp đi trên tay cô. Cô cảm thấy bản thân có lỗi với hắn ta.  

Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đều nhíu mày.  

"Thanh Ca, đăng ký công ty mậu dịch cần bao nhiêu tiền?"  

Tống Thanh Ca nói: "Công ty mậu dịch là công ty xuất nhập khẩu, cần năm mươi vạn.”  

“...... Năm mươi vạn? Nhiều như vậy?”  

Vẻ mặt Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đều u ám.  

Người một nhà bọn họ mấy năm nay căn bản không kiếm được tiền, người đi làm công ở công xưởng người thì mở quán mì, nhiều lắm cũng đủ nuôi sống chính mình.  

Năm mươi vạn, đây là một khoản tiền rất lớn.  

Tống Thanh Ca nói: "Ba mẹ, số tiền này con tự nghĩ cách, không cần ba mẹ quan tâm. Nhưng bên Tống gia, con chắc chắn sẽ không trở về.”  

Thấy Tống Thanh Ca rất quyết liệt, Tống Thế Minh và Tưởng Lệ không khuyên nữa.  

Bọn họ đương nhiên cũng biết, lão phu nhân đưa ra bốn yêu cầu là quá đáng vô cùng, đã không cho bọn họ con đường nào để lui.  

Tống Thế Minh thở dài: "Thanh Ca, mở công ty không đơn giản như vậy. Cho dù con mượn được năm mươi vạn, sau này còn có vô số khó khăn đang chờ con.”  

Ánh mắt Tống Thanh Ca kiên quyết: "Cho dù phía trước là núi đao biển lửa, con cũng muốn thử một lần.”  

Ngày hôm sau.  

Sáng sớm, Tống Thanh Ca đã ra ngoài.  

Nếu đã quyết định mở công ty, cô phải hành động ngay bây giờ.    

Bước đầu tiên, là phải mượn được năm mươi vạn.  

Nhưng mà sáu năm qua, bởi vì cô đắc tội Triệu gia, đồng thời lại bị đuổi ra khỏi Tống gia, bạn bè của Tống Thanh Ca đã sớm không còn lui tới.  

Đầu tiên, Tống Thanh Ca gọi điện thoại cho một người bạn mở thẩm mỹ viện. 

Thương Long Chiến Thần - Tô Trường PhongTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpCuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành… “Thanh Ca, con không nói giỡn chứ?”  Tống Thanh Ca gật gật đầu: "Không có. Con rất nghiêm túc.”  "Mọi người nói đúng, con không thể nào dựa vào quán mì nhỏ đó cả đời được, nhưng bởi vì Tống gia chèn ép, ở Hàng Thành cũng không có nơi nào dám nhận con, co chỉ có thể tự mình mở công ty."  "Con đã nghĩ kỹ, bây giờ thị trường ngoại thương tương đối nóng, vì vậy con muốn đăng ký một công ty thương mại. Vừa vặn chuyên ngành con học khi còn học đại học cũng có quan hệ mật thiết nhất với ngành ngoại thương."  Thật ra, Tống Thanh Ca nói muốn mở công ty là đã suy nghĩ cặn kẽ.  Công ty này cô muốn sau khi lớn lên một chút sẽ trả lại cho Tô Trường Phong.  Dù sao, lúc trước tập đoàn Trường Ca bị cướp đi trên tay cô. Cô cảm thấy bản thân có lỗi với hắn ta.  Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đều nhíu mày.  "Thanh Ca, đăng ký công ty mậu dịch cần bao nhiêu tiền?"  Tống Thanh Ca nói: "Công ty mậu dịch là công ty xuất nhập khẩu, cần năm mươi vạn.”  “...... Năm mươi vạn? Nhiều như vậy?”  Vẻ mặt Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đều u ám.  Người một nhà bọn họ mấy năm nay căn bản không kiếm được tiền, người đi làm công ở công xưởng người thì mở quán mì, nhiều lắm cũng đủ nuôi sống chính mình.  Năm mươi vạn, đây là một khoản tiền rất lớn.  Tống Thanh Ca nói: "Ba mẹ, số tiền này con tự nghĩ cách, không cần ba mẹ quan tâm. Nhưng bên Tống gia, con chắc chắn sẽ không trở về.”  Thấy Tống Thanh Ca rất quyết liệt, Tống Thế Minh và Tưởng Lệ không khuyên nữa.  Bọn họ đương nhiên cũng biết, lão phu nhân đưa ra bốn yêu cầu là quá đáng vô cùng, đã không cho bọn họ con đường nào để lui.  Tống Thế Minh thở dài: "Thanh Ca, mở công ty không đơn giản như vậy. Cho dù con mượn được năm mươi vạn, sau này còn có vô số khó khăn đang chờ con.”  Ánh mắt Tống Thanh Ca kiên quyết: "Cho dù phía trước là núi đao biển lửa, con cũng muốn thử một lần.”  Ngày hôm sau.  Sáng sớm, Tống Thanh Ca đã ra ngoài.  Nếu đã quyết định mở công ty, cô phải hành động ngay bây giờ.    Bước đầu tiên, là phải mượn được năm mươi vạn.  Nhưng mà sáu năm qua, bởi vì cô đắc tội Triệu gia, đồng thời lại bị đuổi ra khỏi Tống gia, bạn bè của Tống Thanh Ca đã sớm không còn lui tới.  Đầu tiên, Tống Thanh Ca gọi điện thoại cho một người bạn mở thẩm mỹ viện. 

Chương 35: Năm mươi vạn, đây là một khoản tiền rất lớn