"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,…
Chương 108: Sư huynh
Mãnh Long Thiên YTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên Hiệp"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,… Lý Cảnh Thiên chỉ cảm thấy dưới hông căng cứng! Thủ đoạn của tiểu yêu tinh này thật đúng là càng ngày càng cao tay! Cùng với động tác không ngừng thăm dò của Quả Nhi, hắn thầm cảm thấy Nguyên Dương trong cơ thể đang khẽ run lên. Hiển nhiên là dùng chân khí đột phá, tuyệt đối là có hiệu quả. Nhưng cũng lúc này, sự kiên định của hắn càng lúc càng lớn. Giọng của hắn khàn khàn, bất cứ lúc nào cũng muốn ăn tươi nuốt sống tiểu yêu tinh trước mặt! Nhưng hắn vẫn giữ lại tia lí trí cuối cùng: “Ngoan nào, sư huynh vẫn còn chuyện quan trọng….” Hắn vẫn chưa quên, Hạ Hầu Thanh nói với hắn, ba ngày sau là sinh nhật của Thượng Quan Nhược Hoa, hắn vẫn phải nhanh chóng chuẩn bị trước quà sinh nhật. Nhưng Quả Nhi nào có dễ dàng bỏ qua cho hắn như vậy? “Sư huynh, anh nỡ buông em ra sao?” Lý Cảnh Thiên sao có thể chịu được lời này! Hắn đương nhiên là không nỡ! Nếu không phải ông cụ đã hạ lời nguyền với hắn thì hắn đã sớm đè Quả Nhi dưới thân, đại chiến ba trăm hiệp rồi! “Quả Nhi biết, kẹo của sư huynh chỉ có thể để cho các chị dâu ăn. Em không cầu được ăn kẹo của sư huynh, nhưng cho em nếm thử một chút vị ngọt thôi cũng được mà! Chỉ nếm một chút thôi, có được không?” Lời nói hai nghĩa này, càng khiến cho tinh thần Lý Cảnh Thiên thêm lung lay! Hắn bất giác hỏi: “Nếm như nào?” Quả Nhi liền dẫn hắn vào trong phòng, nhưng lại không mở đèn, chỉ mở một bản nhạc nhẹ nhàng. Dưới ánh trăng mờ ảo, Quả Nhi dựa theo tiết tấu nhạc, nhảy múa dưới trăng. Dáng múa tuyệt mỹ, dáng dấp mảnh mai…Quả Nhi giống như một tiên nữ dưới trăng, bất cứ lúc nào cũng có thể lướt đi cùng cơn gió. Đột nhiên, Quả Nhi xoay người, cùng với tiết tấu âm nhạc, cởi từng lớp quần áo xuống! Ầm! Trong đầu Lý Cảnh Thiên như nổ đùng một cái! Múa thoát y! Hắn không khỏi hít một hơi khí lạnh! Cô bé này, càng ngày càng lắm chiêu trò! Nhưng mà, hắn thích! Dưới sự k1ch thích của Quả Nhi, hắn cũng bất giác chuyển động theo, cùng với động tác múa của Quả Nhi, tay hắn cũng bắt đầu không thành thật, lướt trên cơ thể của cô. Một đoạn nhạc chạy gần hết, quần áo trên người Quả Nhi cũng càng lúc càng ít. Cảm xúc hai người đẩy lên cao, hô hấp càng ngày càng nặng nề, nhưng đột nhiên có một cơn gió lạ thổi vào cửa sổ. Lý Cảnh Thiên quá quen thuộc với ngọn gió này! Kể từ khi bọn họ chuyển tới khu trung tâm này, sư phụ hắn liền không tới nữa. Một trận gió thổi qua, trong đầu hắn nghe được truyền âm của sư phụ “Thằng nhãi ranh! Họa ập lên đầu tới nơi rồi còn dám ở đây đắm chìm trong sắc dục à? Còn không mau đi luyện công cho ta!” Lý Cảnh Thiên giật mình tỉnh lại từ trong âm thanh yếu ớt kia! Hắn chắc chắn, vừa rồi không phải là ảo giác! Họa ập lên đầu? Họa gì vậy? Dạo gần đây hắn không làm gì mà! Huống hồ, sinh nhật của hắn vừa qua chưa bao lâu, đầu trâu mặt ngựa cũng không thể nào tới tìm hắn. Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Lý Cảnh Thiên chỉ cảm thấy dưới hông căng cứng!
Thủ đoạn của tiểu yêu tinh này thật đúng là càng ngày càng cao tay!
Cùng với động tác không ngừng thăm dò của Quả Nhi, hắn thầm cảm thấy Nguyên Dương trong cơ thể đang khẽ run lên. Hiển nhiên là dùng chân khí đột phá, tuyệt đối là có hiệu quả.
Nhưng cũng lúc này, sự kiên định của hắn càng lúc càng lớn.
Giọng của hắn khàn khàn, bất cứ lúc nào cũng muốn ăn tươi nuốt sống tiểu yêu tinh trước mặt!
Nhưng hắn vẫn giữ lại tia lí trí cuối cùng: “Ngoan nào, sư huynh vẫn còn chuyện quan trọng….”
Hắn vẫn chưa quên, Hạ Hầu Thanh nói với hắn, ba ngày sau là sinh nhật của Thượng Quan Nhược Hoa, hắn vẫn phải nhanh chóng chuẩn bị trước quà sinh nhật.
Nhưng Quả Nhi nào có dễ dàng bỏ qua cho hắn như vậy?
“Sư huynh, anh nỡ buông em ra sao?”
Lý Cảnh Thiên sao có thể chịu được lời này!
Hắn đương nhiên là không nỡ! Nếu không phải ông cụ đã hạ lời nguyền với hắn thì hắn đã sớm đè Quả Nhi dưới thân, đại chiến ba trăm hiệp rồi!
“Quả Nhi biết, kẹo của sư huynh chỉ có thể để cho các chị dâu ăn. Em không cầu được ăn kẹo của sư huynh, nhưng cho em nếm thử một chút vị ngọt thôi cũng được mà! Chỉ nếm một chút thôi, có được không?”
Lời nói hai nghĩa này, càng khiến cho tinh thần Lý Cảnh Thiên thêm lung lay!
Hắn bất giác hỏi: “Nếm như nào?”
Quả Nhi liền dẫn hắn vào trong phòng, nhưng lại không mở đèn, chỉ mở một bản nhạc nhẹ nhàng. Dưới ánh trăng mờ ảo, Quả Nhi dựa theo tiết tấu nhạc, nhảy múa dưới trăng.
Dáng múa tuyệt mỹ, dáng dấp mảnh mai…Quả Nhi giống như một tiên nữ dưới trăng, bất cứ lúc nào cũng có thể lướt đi cùng cơn gió.
Đột nhiên, Quả Nhi xoay người, cùng với tiết tấu âm nhạc, cởi từng lớp quần áo xuống!
Ầm!
Trong đầu Lý Cảnh Thiên như nổ đùng một cái!
Múa thoát y!
Hắn không khỏi hít một hơi khí lạnh!
Cô bé này, càng ngày càng lắm chiêu trò!
Nhưng mà, hắn thích!
Dưới sự k1ch thích của Quả Nhi, hắn cũng bất giác chuyển động theo, cùng với động tác múa của Quả Nhi, tay hắn cũng bắt đầu không thành thật, lướt trên cơ thể của cô.
Một đoạn nhạc chạy gần hết, quần áo trên người Quả Nhi cũng càng lúc càng ít. Cảm xúc hai người đẩy lên cao, hô hấp càng ngày càng nặng nề, nhưng đột nhiên có một cơn gió lạ thổi vào cửa sổ.
Lý Cảnh Thiên quá quen thuộc với ngọn gió này!
Kể từ khi bọn họ chuyển tới khu trung tâm này, sư phụ hắn liền không tới nữa.
Một trận gió thổi qua, trong đầu hắn nghe được truyền âm của sư phụ
“Thằng nhãi ranh! Họa ập lên đầu tới nơi rồi còn dám ở đây đắm chìm trong sắc dục à? Còn không mau đi luyện công cho ta!”
Lý Cảnh Thiên giật mình tỉnh lại từ trong âm thanh yếu ớt kia!
Hắn chắc chắn, vừa rồi không phải là ảo giác!
Họa ập lên đầu? Họa gì vậy? Dạo gần đây hắn không làm gì mà!
Huống hồ, sinh nhật của hắn vừa qua chưa bao lâu, đầu trâu mặt ngựa cũng không thể nào tới tìm hắn.
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Mãnh Long Thiên YTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên Hiệp"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,… Lý Cảnh Thiên chỉ cảm thấy dưới hông căng cứng! Thủ đoạn của tiểu yêu tinh này thật đúng là càng ngày càng cao tay! Cùng với động tác không ngừng thăm dò của Quả Nhi, hắn thầm cảm thấy Nguyên Dương trong cơ thể đang khẽ run lên. Hiển nhiên là dùng chân khí đột phá, tuyệt đối là có hiệu quả. Nhưng cũng lúc này, sự kiên định của hắn càng lúc càng lớn. Giọng của hắn khàn khàn, bất cứ lúc nào cũng muốn ăn tươi nuốt sống tiểu yêu tinh trước mặt! Nhưng hắn vẫn giữ lại tia lí trí cuối cùng: “Ngoan nào, sư huynh vẫn còn chuyện quan trọng….” Hắn vẫn chưa quên, Hạ Hầu Thanh nói với hắn, ba ngày sau là sinh nhật của Thượng Quan Nhược Hoa, hắn vẫn phải nhanh chóng chuẩn bị trước quà sinh nhật. Nhưng Quả Nhi nào có dễ dàng bỏ qua cho hắn như vậy? “Sư huynh, anh nỡ buông em ra sao?” Lý Cảnh Thiên sao có thể chịu được lời này! Hắn đương nhiên là không nỡ! Nếu không phải ông cụ đã hạ lời nguyền với hắn thì hắn đã sớm đè Quả Nhi dưới thân, đại chiến ba trăm hiệp rồi! “Quả Nhi biết, kẹo của sư huynh chỉ có thể để cho các chị dâu ăn. Em không cầu được ăn kẹo của sư huynh, nhưng cho em nếm thử một chút vị ngọt thôi cũng được mà! Chỉ nếm một chút thôi, có được không?” Lời nói hai nghĩa này, càng khiến cho tinh thần Lý Cảnh Thiên thêm lung lay! Hắn bất giác hỏi: “Nếm như nào?” Quả Nhi liền dẫn hắn vào trong phòng, nhưng lại không mở đèn, chỉ mở một bản nhạc nhẹ nhàng. Dưới ánh trăng mờ ảo, Quả Nhi dựa theo tiết tấu nhạc, nhảy múa dưới trăng. Dáng múa tuyệt mỹ, dáng dấp mảnh mai…Quả Nhi giống như một tiên nữ dưới trăng, bất cứ lúc nào cũng có thể lướt đi cùng cơn gió. Đột nhiên, Quả Nhi xoay người, cùng với tiết tấu âm nhạc, cởi từng lớp quần áo xuống! Ầm! Trong đầu Lý Cảnh Thiên như nổ đùng một cái! Múa thoát y! Hắn không khỏi hít một hơi khí lạnh! Cô bé này, càng ngày càng lắm chiêu trò! Nhưng mà, hắn thích! Dưới sự k1ch thích của Quả Nhi, hắn cũng bất giác chuyển động theo, cùng với động tác múa của Quả Nhi, tay hắn cũng bắt đầu không thành thật, lướt trên cơ thể của cô. Một đoạn nhạc chạy gần hết, quần áo trên người Quả Nhi cũng càng lúc càng ít. Cảm xúc hai người đẩy lên cao, hô hấp càng ngày càng nặng nề, nhưng đột nhiên có một cơn gió lạ thổi vào cửa sổ. Lý Cảnh Thiên quá quen thuộc với ngọn gió này! Kể từ khi bọn họ chuyển tới khu trung tâm này, sư phụ hắn liền không tới nữa. Một trận gió thổi qua, trong đầu hắn nghe được truyền âm của sư phụ “Thằng nhãi ranh! Họa ập lên đầu tới nơi rồi còn dám ở đây đắm chìm trong sắc dục à? Còn không mau đi luyện công cho ta!” Lý Cảnh Thiên giật mình tỉnh lại từ trong âm thanh yếu ớt kia! Hắn chắc chắn, vừa rồi không phải là ảo giác! Họa ập lên đầu? Họa gì vậy? Dạo gần đây hắn không làm gì mà! Huống hồ, sinh nhật của hắn vừa qua chưa bao lâu, đầu trâu mặt ngựa cũng không thể nào tới tìm hắn. Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!