"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,…

Chương 117:  Cô cam tâm tình nguyện! 

Mãnh Long Thiên YTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên Hiệp"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,… Thượng Quan Nhược Hoa muốn làm theo hành động của chị Vy, nhưng lại không để ý rằng d*c vọng trong mắt Lý Cảnh Thiên càng ngày càng mãnh liệt... Khi anh kịp phản ứng, bốn mắt giao nhau, bầu không khí mờ ám trong nháy mắt tràn ngập cả căn phòng.  Khoảng cách giữa hai người gần đến nỗi chỉ cần cô khẽ mím môi là có thể chạm vào môi anh!  Cùng lúc đó, Thượng Quan Nhược Hoa đang ngồi trên đùi anh cũng cảm giác được một số bộ phận trên cơ thể có sự thay đổi.  Mặt cô càng đỏ hơn, cả người sững lại, không biết phải làm gì tiếp theo.  Những chi tiết cô nhớ lại trước đó đã hoàn toàn quên sạch. Nhưng Lý Cảnh Thiên bỗng nhiên nhếch khóe miệng lên cười rạng rỡ!  Nụ cười này khiến Thượng Quan Nhược Hoa sửng sốt.  Nụ cười của anh Cảnh Thiên... ngầu đến mức khiến trái tim cô rung động!  Một tay anh quàng qua vai cô, một tay vòng qua eo. Giây tiếp theo Thượng Quan Nhược Hoa cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người bị bị Lý Cảnh Thiên đè lên giường!  Những hành động mờ ám này càng khiến cô cảm thấy ngượng ngùng hơn.  Không biết trong mơ cô đã bao nhiêu lần mong chờ cảnh tượng này…  Lý Cảnh Thiên nhìn cô gái ngượng ngùng trong vòng tay mình, suy nghĩ một chút.  Thượng Quan Nhược Hoa chính là thiên mệnh chi nữ, nếu như có thể giao Nguyên Dương ban đầu cho cô, mọi vấn đề đều sẽ được giải quyết.  ​  Mà nhìn dáng vẻ Thượng Quan Nhược Hoa hiện tại cho dù anh có làm gì, cô cũng sẽ không phản kháng.  Cô cam tâm tình nguyện!  Điều này chẳng phải đáp ứng những điều kiện mà ông già đó nói sao?  Đây là cơ hội ngàn năm có một, tuy năm gia tộc lớn đã từ hôn nhưng Thượng Quan Nhược Hoa vẫn sẵn lòng, đây chẳng phải là có hi vọng sao?  Nói làm là làm!  Nhưng lúc này, lý trí không ngừng giằng xé.  Hôn ước giữa hai người đã bị huỷ bỏ. Con gái của thế gia đại tộc tồn tại để liên hôn, nếu bây giờ anh làm vậy sẽ hủy hoại cuộc đời cô.  Thượng Quan Nhược Hoa dường như cảm nhận được sự do dự của anh, mạnh dạn mở mắt ra nhưng ánh mắt ngượng ngùng này đã khiến Lý Cảnh Thiên hoàn toàn chìm đắm!  Lý trí chết tiệt!  Anh lập tức cúi đầu xuống, hôn lên môi cô!  Đây không phải là lần đầu tiên anh tiếp xúc gần gũi với Thượng Quan Nhược Hoa. Khi chữa trị cho cô, anh đã từng nhìn thấy và chạm vào cơ thể cô nhưng đây là lần đầu tiên thực hiện hành động thân mật như vậy.  Đây là nụ hôn đầu của Thượng Quan Nhược Hoa. Khi môi chạm vào nhau, đầu óc cô trống rỗng, chỉ có thể vô thức dùng lưỡi đáp lại theo bản năng.  Kỹ năng hôn non nớt này của cô càng khiến Lý Cảnh Thiên hưng phấn hơn!  Anh không tự chủ được hôn sâu hơn, hai bàn tay to lớn vuốt v e những đường cong hoàn hảo xuyên qua lớp vải mỏng.  Dưới sự k1ch thích gấp đôi, đôi mắt của Thượng Quan Nhược Hoa càng thêm mơ hồ.  Đây là cảm giác cô chưa từng có trước đây. Cô có chút sợ hãi nhưng kích động và mong đợi nhiều hơn.  Bàn tay to lớn của Lý Cảnh Thiên chậm rãi trượt đến mép váy của Thượng Quan Nhược Hoa, từng chút từng chút một cố gắng vén chiếc váy ngắn lên... Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Thượng Quan Nhược Hoa muốn làm theo hành động của chị Vy, nhưng lại không để ý rằng d*c vọng trong mắt Lý Cảnh Thiên càng ngày càng mãnh liệt... Khi anh kịp phản ứng, bốn mắt giao nhau, bầu không khí mờ ám trong nháy mắt tràn ngập cả căn phòng. 

 Khoảng cách giữa hai người gần đến nỗi chỉ cần cô khẽ mím môi là có thể chạm vào môi anh! 

 Cùng lúc đó, Thượng Quan Nhược Hoa đang ngồi trên đùi anh cũng cảm giác được một số bộ phận trên cơ thể có sự thay đổi. 

 Mặt cô càng đỏ hơn, cả người sững lại, không biết phải làm gì tiếp theo. 

 Những chi tiết cô nhớ lại trước đó đã hoàn toàn quên sạch. Nhưng Lý Cảnh Thiên bỗng nhiên nhếch khóe miệng lên cười rạng rỡ! 

 Nụ cười này khiến Thượng Quan Nhược Hoa sửng sốt. 

 Nụ cười của anh Cảnh Thiên... ngầu đến mức khiến trái tim cô rung động! 

 Một tay anh quàng qua vai cô, một tay vòng qua eo. Giây tiếp theo Thượng Quan Nhược Hoa cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người bị bị Lý Cảnh Thiên đè lên giường! 

 Những hành động mờ ám này càng khiến cô cảm thấy ngượng ngùng hơn. 

 Không biết trong mơ cô đã bao nhiêu lần mong chờ cảnh tượng này… 

 Lý Cảnh Thiên nhìn cô gái ngượng ngùng trong vòng tay mình, suy nghĩ một chút. 

 Thượng Quan Nhược Hoa chính là thiên mệnh chi nữ, nếu như có thể giao Nguyên Dương ban đầu cho cô, mọi vấn đề đều sẽ được giải quyết.  ​ 

 Mà nhìn dáng vẻ Thượng Quan Nhược Hoa hiện tại cho dù anh có làm gì, cô cũng sẽ không phản kháng. 

 Cô cam tâm tình nguyện! 

 Điều này chẳng phải đáp ứng những điều kiện mà ông già đó nói sao? 

 Đây là cơ hội ngàn năm có một, tuy năm gia tộc lớn đã từ hôn nhưng Thượng Quan Nhược Hoa vẫn sẵn lòng, đây chẳng phải là có hi vọng sao? 

 Nói làm là làm! 

 Nhưng lúc này, lý trí không ngừng giằng xé. 

 Hôn ước giữa hai người đã bị huỷ bỏ. Con gái của thế gia đại tộc tồn tại để liên hôn, nếu bây giờ anh làm vậy sẽ hủy hoại cuộc đời cô. 

 Thượng Quan Nhược Hoa dường như cảm nhận được sự do dự của anh, mạnh dạn mở mắt ra nhưng ánh mắt ngượng ngùng này đã khiến Lý Cảnh Thiên hoàn toàn chìm đắm! 

 Lý trí chết tiệt! 

 Anh lập tức cúi đầu xuống, hôn lên môi cô! 

 Đây không phải là lần đầu tiên anh tiếp xúc gần gũi với Thượng Quan Nhược Hoa. Khi chữa trị cho cô, anh đã từng nhìn thấy và chạm vào cơ thể cô nhưng đây là lần đầu tiên thực hiện hành động thân mật như vậy. 

 Đây là nụ hôn đầu của Thượng Quan Nhược Hoa. Khi môi chạm vào nhau, đầu óc cô trống rỗng, chỉ có thể vô thức dùng lưỡi đáp lại theo bản năng. 

 Kỹ năng hôn non nớt này của cô càng khiến Lý Cảnh Thiên hưng phấn hơn! 

 Anh không tự chủ được hôn sâu hơn, hai bàn tay to lớn vuốt v e những đường cong hoàn hảo xuyên qua lớp vải mỏng. 

 Dưới sự k1ch thích gấp đôi, đôi mắt của Thượng Quan Nhược Hoa càng thêm mơ hồ. 

 Đây là cảm giác cô chưa từng có trước đây. Cô có chút sợ hãi nhưng kích động và mong đợi nhiều hơn. 

 Bàn tay to lớn của Lý Cảnh Thiên chậm rãi trượt đến mép váy của Thượng Quan Nhược Hoa, từng chút từng chút một cố gắng vén chiếc váy ngắn lên... 

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Mãnh Long Thiên YTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên Hiệp"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,… Thượng Quan Nhược Hoa muốn làm theo hành động của chị Vy, nhưng lại không để ý rằng d*c vọng trong mắt Lý Cảnh Thiên càng ngày càng mãnh liệt... Khi anh kịp phản ứng, bốn mắt giao nhau, bầu không khí mờ ám trong nháy mắt tràn ngập cả căn phòng.  Khoảng cách giữa hai người gần đến nỗi chỉ cần cô khẽ mím môi là có thể chạm vào môi anh!  Cùng lúc đó, Thượng Quan Nhược Hoa đang ngồi trên đùi anh cũng cảm giác được một số bộ phận trên cơ thể có sự thay đổi.  Mặt cô càng đỏ hơn, cả người sững lại, không biết phải làm gì tiếp theo.  Những chi tiết cô nhớ lại trước đó đã hoàn toàn quên sạch. Nhưng Lý Cảnh Thiên bỗng nhiên nhếch khóe miệng lên cười rạng rỡ!  Nụ cười này khiến Thượng Quan Nhược Hoa sửng sốt.  Nụ cười của anh Cảnh Thiên... ngầu đến mức khiến trái tim cô rung động!  Một tay anh quàng qua vai cô, một tay vòng qua eo. Giây tiếp theo Thượng Quan Nhược Hoa cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người bị bị Lý Cảnh Thiên đè lên giường!  Những hành động mờ ám này càng khiến cô cảm thấy ngượng ngùng hơn.  Không biết trong mơ cô đã bao nhiêu lần mong chờ cảnh tượng này…  Lý Cảnh Thiên nhìn cô gái ngượng ngùng trong vòng tay mình, suy nghĩ một chút.  Thượng Quan Nhược Hoa chính là thiên mệnh chi nữ, nếu như có thể giao Nguyên Dương ban đầu cho cô, mọi vấn đề đều sẽ được giải quyết.  ​  Mà nhìn dáng vẻ Thượng Quan Nhược Hoa hiện tại cho dù anh có làm gì, cô cũng sẽ không phản kháng.  Cô cam tâm tình nguyện!  Điều này chẳng phải đáp ứng những điều kiện mà ông già đó nói sao?  Đây là cơ hội ngàn năm có một, tuy năm gia tộc lớn đã từ hôn nhưng Thượng Quan Nhược Hoa vẫn sẵn lòng, đây chẳng phải là có hi vọng sao?  Nói làm là làm!  Nhưng lúc này, lý trí không ngừng giằng xé.  Hôn ước giữa hai người đã bị huỷ bỏ. Con gái của thế gia đại tộc tồn tại để liên hôn, nếu bây giờ anh làm vậy sẽ hủy hoại cuộc đời cô.  Thượng Quan Nhược Hoa dường như cảm nhận được sự do dự của anh, mạnh dạn mở mắt ra nhưng ánh mắt ngượng ngùng này đã khiến Lý Cảnh Thiên hoàn toàn chìm đắm!  Lý trí chết tiệt!  Anh lập tức cúi đầu xuống, hôn lên môi cô!  Đây không phải là lần đầu tiên anh tiếp xúc gần gũi với Thượng Quan Nhược Hoa. Khi chữa trị cho cô, anh đã từng nhìn thấy và chạm vào cơ thể cô nhưng đây là lần đầu tiên thực hiện hành động thân mật như vậy.  Đây là nụ hôn đầu của Thượng Quan Nhược Hoa. Khi môi chạm vào nhau, đầu óc cô trống rỗng, chỉ có thể vô thức dùng lưỡi đáp lại theo bản năng.  Kỹ năng hôn non nớt này của cô càng khiến Lý Cảnh Thiên hưng phấn hơn!  Anh không tự chủ được hôn sâu hơn, hai bàn tay to lớn vuốt v e những đường cong hoàn hảo xuyên qua lớp vải mỏng.  Dưới sự k1ch thích gấp đôi, đôi mắt của Thượng Quan Nhược Hoa càng thêm mơ hồ.  Đây là cảm giác cô chưa từng có trước đây. Cô có chút sợ hãi nhưng kích động và mong đợi nhiều hơn.  Bàn tay to lớn của Lý Cảnh Thiên chậm rãi trượt đến mép váy của Thượng Quan Nhược Hoa, từng chút từng chút một cố gắng vén chiếc váy ngắn lên... Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 117:  Cô cam tâm tình nguyện!