"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,…
Chương 121: Anh thở phào nhẹ nhõm
Mãnh Long Thiên YTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên Hiệp"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,… Lý Cảnh Thiên đang chuẩn bị mở miệng gọi Hạ Hầu Thanh lại thì cô ấy đã tự động quay đầu. Mặc dù người đàn ông này rất đáng ghét, nhưng hiện giờ anh suy yếu như vậy nên cô cũng lười so đo với anh. Cô ấy chỉ nể mặt Nhược Hoa thôi! Hạ Hầu Thanh đỡ anh lên giường rồi tri kỷ rót một ly nước cho anh. Mấy phút sau, rốt cục Lý Cảnh Thiên cũng ổn định lại, chân khí trong Đan Điền c*̃ng bắt đầu ngưng kết. Anh thở phào nhẹ nhõm. Lần này đối đầu với Đầu Trâu Mặt Ngựa là do anh chủ quan. Vốn cho rằng luyện thành chân khí sẽ dễ dàng hơn nhiều, không ngờ anh vẫn đánh giá thấp pháp lực của hai người và sức mạnh của cờ Chiêu Hồn. Nhưng điều này cũng làm quyết tâm muốn tiếp tục tu luyện của anh càng thêm kiên định! "Rốt cục anh làm sao vậy? Anh Nhược Minh phái người đến đánh anh à?" Lý Cảnh Thiên bị câu nói không đầu không đuôi này của cô ấy làm cho sững sờ. "Thượng Quan Nhược Minh muốn đánh tôi?" Hạ Hầu Thanh lại như nói lỡ lời, ánh mắt hơi né tránh. "Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, rốt cục anh làm sao thế? Có phải có bệnh kín gì không?" Hạ Hầu Thanh mặc sức tưởng tượng, khi nói đến bệnh kín thì ánh mắt bất giác nhìn qua nơi nào đó trên người Lý Cảnh Thiên. Lý Cảnh Thiên lúng túng kéo chăn lên đắp kín nửa người dưới. Đàn ông ra ngoài cũng phải bảo vệ tốt cho bản thân! "Không có gì, chỉ hoạt động gân cốt một chút thôi. Trễ vậy rồi mà cô đến phòng tôi làm gì?" Hạ Hầu Thanh lập tức hơi đỏ mặt. "Tôi chỉ... Nghe thấy tiếng động trong phòng anh. Đây là nhà cũ của Thượng Quan gia, lỡ anh mà chết ở chỗ này truyền ra ngoài cũng không tốt cho thanh danh của Thượng Quan gia. Nếu anh không có việc gì thì tôi đi đây." Nhưng khi Hạ Hầu Thanh xoay người thì sau lưng đột nhiên nổi lên một trận gió rồi bịch một tiếng, cửa phòng bị khóa trái. "Kỳ quái, sao cái cửa này không mở ra được nữa?" Lý Cảnh Thiên chột dạ rũ mắt xuống. Hiện giờ Thượng Quan Nhược Hoa bị cha và anh gọi đi nói chuyện, không biết đang ở nơi nào. Mặc dù Hạ Hầu Thanh đáng ghét nhưng cũng là thiên mệnh chi nữ, anh đánh không lại Đầu Trâu Mặt Ngựa nên chỉ có thể dựa vào Hạ Hầu Thanh để giữ mạng trước. Anh không khỏi thầm cười khổ. Không ngờ đường đường là Thiên Y đại nhân mà lại giao mạng của mình vào tay một con nhóc. Hạ Hầu Thanh đột nhiên quay người rồi nhướng mày lên. "Có phải là anh giở trò quỷ không? Mau mở cửa ra cho tôi!" Lý Cảnh Thiên lại rất thản nhiên mà ngã ra phía sau. "Tôi suy yếu thế này, cả leo lên giường còn leo không nổi. Cô thấy tôi giống người có thể làm ra âm mưu quỷ kế này sao? Tôi cũng đâu biết nửa đêm cô tới đây chứ, nhất định là do nhà cũ lâu năm không sửa chữa thôi." Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Lý Cảnh Thiên đang chuẩn bị mở miệng gọi Hạ Hầu Thanh lại thì cô ấy đã tự động quay đầu.
Mặc dù người đàn ông này rất đáng ghét, nhưng hiện giờ anh suy yếu như vậy nên cô cũng lười so đo với anh.
Cô ấy chỉ nể mặt Nhược Hoa thôi!
Hạ Hầu Thanh đỡ anh lên giường rồi tri kỷ rót một ly nước cho anh.
Mấy phút sau, rốt cục Lý Cảnh Thiên cũng ổn định lại, chân khí trong Đan Điền c*̃ng bắt đầu ngưng kết.
Anh thở phào nhẹ nhõm.
Lần này đối đầu với Đầu Trâu Mặt Ngựa là do anh chủ quan. Vốn cho rằng luyện thành chân khí sẽ dễ dàng hơn nhiều, không ngờ anh vẫn đánh giá thấp pháp lực của hai người và sức mạnh của cờ Chiêu Hồn.
Nhưng điều này cũng làm quyết tâm muốn tiếp tục tu luyện của anh càng thêm kiên định!
"Rốt cục anh làm sao vậy? Anh Nhược Minh phái người đến đánh anh à?"
Lý Cảnh Thiên bị câu nói không đầu không đuôi này của cô ấy làm cho sững sờ.
"Thượng Quan Nhược Minh muốn đánh tôi?"
Hạ Hầu Thanh lại như nói lỡ lời, ánh mắt hơi né tránh.
"Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, rốt cục anh làm sao thế? Có phải có bệnh kín gì không?"
Hạ Hầu Thanh mặc sức tưởng tượng, khi nói đến bệnh kín thì ánh mắt bất giác nhìn qua nơi nào đó trên người Lý Cảnh Thiên.
Lý Cảnh Thiên lúng túng kéo chăn lên đắp kín nửa người dưới.
Đàn ông ra ngoài cũng phải bảo vệ tốt cho bản thân!
"Không có gì, chỉ hoạt động gân cốt một chút thôi. Trễ vậy rồi mà cô đến phòng tôi làm gì?"
Hạ Hầu Thanh lập tức hơi đỏ mặt.
"Tôi chỉ... Nghe thấy tiếng động trong phòng anh. Đây là nhà cũ của Thượng Quan gia, lỡ anh mà chết ở chỗ này truyền ra ngoài cũng không tốt cho thanh danh của Thượng Quan gia. Nếu anh không có việc gì thì tôi đi đây."
Nhưng khi Hạ Hầu Thanh xoay người thì sau lưng đột nhiên nổi lên một trận gió rồi bịch một tiếng, cửa phòng bị khóa trái.
"Kỳ quái, sao cái cửa này không mở ra được nữa?"
Lý Cảnh Thiên chột dạ rũ mắt xuống.
Hiện giờ Thượng Quan Nhược Hoa bị cha và anh gọi đi nói chuyện, không biết đang ở nơi nào. Mặc dù Hạ Hầu Thanh đáng ghét nhưng cũng là thiên mệnh chi nữ, anh đánh không lại Đầu Trâu Mặt Ngựa nên chỉ có thể dựa vào Hạ Hầu Thanh để giữ mạng trước.
Anh không khỏi thầm cười khổ.
Không ngờ đường đường là Thiên Y đại nhân mà lại giao mạng của mình vào tay một con nhóc.
Hạ Hầu Thanh đột nhiên quay người rồi nhướng mày lên.
"Có phải là anh giở trò quỷ không? Mau mở cửa ra cho tôi!"
Lý Cảnh Thiên lại rất thản nhiên mà ngã ra phía sau.
"Tôi suy yếu thế này, cả leo lên giường còn leo không nổi. Cô thấy tôi giống người có thể làm ra âm mưu quỷ kế này sao? Tôi cũng đâu biết nửa đêm cô tới đây chứ, nhất định là do nhà cũ lâu năm không sửa chữa thôi."
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Mãnh Long Thiên YTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên Hiệp"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,… Lý Cảnh Thiên đang chuẩn bị mở miệng gọi Hạ Hầu Thanh lại thì cô ấy đã tự động quay đầu. Mặc dù người đàn ông này rất đáng ghét, nhưng hiện giờ anh suy yếu như vậy nên cô cũng lười so đo với anh. Cô ấy chỉ nể mặt Nhược Hoa thôi! Hạ Hầu Thanh đỡ anh lên giường rồi tri kỷ rót một ly nước cho anh. Mấy phút sau, rốt cục Lý Cảnh Thiên cũng ổn định lại, chân khí trong Đan Điền c*̃ng bắt đầu ngưng kết. Anh thở phào nhẹ nhõm. Lần này đối đầu với Đầu Trâu Mặt Ngựa là do anh chủ quan. Vốn cho rằng luyện thành chân khí sẽ dễ dàng hơn nhiều, không ngờ anh vẫn đánh giá thấp pháp lực của hai người và sức mạnh của cờ Chiêu Hồn. Nhưng điều này cũng làm quyết tâm muốn tiếp tục tu luyện của anh càng thêm kiên định! "Rốt cục anh làm sao vậy? Anh Nhược Minh phái người đến đánh anh à?" Lý Cảnh Thiên bị câu nói không đầu không đuôi này của cô ấy làm cho sững sờ. "Thượng Quan Nhược Minh muốn đánh tôi?" Hạ Hầu Thanh lại như nói lỡ lời, ánh mắt hơi né tránh. "Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, rốt cục anh làm sao thế? Có phải có bệnh kín gì không?" Hạ Hầu Thanh mặc sức tưởng tượng, khi nói đến bệnh kín thì ánh mắt bất giác nhìn qua nơi nào đó trên người Lý Cảnh Thiên. Lý Cảnh Thiên lúng túng kéo chăn lên đắp kín nửa người dưới. Đàn ông ra ngoài cũng phải bảo vệ tốt cho bản thân! "Không có gì, chỉ hoạt động gân cốt một chút thôi. Trễ vậy rồi mà cô đến phòng tôi làm gì?" Hạ Hầu Thanh lập tức hơi đỏ mặt. "Tôi chỉ... Nghe thấy tiếng động trong phòng anh. Đây là nhà cũ của Thượng Quan gia, lỡ anh mà chết ở chỗ này truyền ra ngoài cũng không tốt cho thanh danh của Thượng Quan gia. Nếu anh không có việc gì thì tôi đi đây." Nhưng khi Hạ Hầu Thanh xoay người thì sau lưng đột nhiên nổi lên một trận gió rồi bịch một tiếng, cửa phòng bị khóa trái. "Kỳ quái, sao cái cửa này không mở ra được nữa?" Lý Cảnh Thiên chột dạ rũ mắt xuống. Hiện giờ Thượng Quan Nhược Hoa bị cha và anh gọi đi nói chuyện, không biết đang ở nơi nào. Mặc dù Hạ Hầu Thanh đáng ghét nhưng cũng là thiên mệnh chi nữ, anh đánh không lại Đầu Trâu Mặt Ngựa nên chỉ có thể dựa vào Hạ Hầu Thanh để giữ mạng trước. Anh không khỏi thầm cười khổ. Không ngờ đường đường là Thiên Y đại nhân mà lại giao mạng của mình vào tay một con nhóc. Hạ Hầu Thanh đột nhiên quay người rồi nhướng mày lên. "Có phải là anh giở trò quỷ không? Mau mở cửa ra cho tôi!" Lý Cảnh Thiên lại rất thản nhiên mà ngã ra phía sau. "Tôi suy yếu thế này, cả leo lên giường còn leo không nổi. Cô thấy tôi giống người có thể làm ra âm mưu quỷ kế này sao? Tôi cũng đâu biết nửa đêm cô tới đây chứ, nhất định là do nhà cũ lâu năm không sửa chữa thôi." Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!