"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,…
Chương 172: Nói xong
Mãnh Long Thiên YTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên Hiệp"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,… Liêu Phi Lãng đứng một bên đã ngồi không yên."Thưa thầy, thầy đừng do dự nữa. Mạng người quan trọng, nếu thây băn khoăn thì để em đứng ra bảo đảm!"Nói xong, anh ta không quan tâm Vân Trung Sơn quyết định thế nào mà nhấc chân chặn Thượng Quan Nam và Thượng Quan Nhược Minh lại.Vân Trung Sơn hít sâu một hơi, nhìn về hướng bóng dáng Liêu Phi Lãng rồi đi theo.Thượng Quan Nam mang theo một đám người khí thế hung hăng muốn đuổi Lý Cảnh Thiên ra ngoài, nhìn thấy Liêu Phi Lãng dám cản bọn họ thì không khỏi nổi giận."Bác sĩ Liêu, tôi kính trọng anh là người của phái học viện, cũng mong anh đừng dính vào chuyện này. Nếu không..."Thượng Quan Nam nói được một nửa thì không dám nói ra lời đe doạ sau đó."Bác Thượng Quan, để anh ấy thử đi!" Giọng của Hạ Hầu Thanh truyền đến từ xa xa, Thượng Quan Nhược Minh hơi cau mày lại."Lúc này cô đừng làm loạn được không, sao có thể giao. mạng của Nhược Hoa cho người như thế được?”Hạ Hầu Thanh nhìn đám lão già với ánh mắt lạnh lùng."Trước kia Lý Cảnh Thiên đã cứu mạng Nhược Hoa nên đủ để chứng minh y thuật của anh ta. Dù sao những người này cũng không có cách, để Lý Cảnh Thiên thử một lần đi. Nếu xảy ra chuyện không may thì không phải các người vừa văn có thể xử trí anh ta sao?”Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người trầm mặc.Đám lão già này sớm đã chướng mắt kẻ dám giành công lao của họ, hận không thể trừng trị anh một trận."Cô chắc chắn Lý Cảnh Thiên có thể trị khỏi cho Nhược. Hoa như vậy sao?" Thượng Quan Nam trầm giọng mà nói.Hạ Hầu Thanh không hiểu nổi thái độ của Thượng Quan Nam. Theo lý thì con gái mình bệnh tình nguy kịch, ông ta không phải là người sốt ruột, lo lắng nhất sao?Vì sao bây giờ trông ông ta lại là người bình tĩnh nhất ở đây?Cô cố nén chút khó chịu trong lòng: "Chỉ cần một cơ hội, nếu trị không hết thì để mặc các người xử trí anh ta! Mà Hạ Hầu gia cũng sẽ đưa ra bồi thường tương ứng!"Lý Cảnh Thiên nhíu mày lại.Không phải đó chứ.... Các người dùng mạng của tôi để đánh cược, có hỏi qua ý kiến của tôi chưa?Rốt cuộc mày của Thượng Quan Nam cũng buông lỏng như đã đạt được thứ mình mong muốn.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Liêu Phi Lãng đứng một bên đã ngồi không yên.
"Thưa thầy, thầy đừng do dự nữa. Mạng người quan trọng, nếu thây băn khoăn thì để em đứng ra bảo đảm!"
Nói xong, anh ta không quan tâm Vân Trung Sơn quyết định thế nào mà nhấc chân chặn Thượng Quan Nam và Thượng Quan Nhược Minh lại.
Vân Trung Sơn hít sâu một hơi, nhìn về hướng bóng dáng Liêu Phi Lãng rồi đi theo.
Thượng Quan Nam mang theo một đám người khí thế hung hăng muốn đuổi Lý Cảnh Thiên ra ngoài, nhìn thấy Liêu Phi Lãng dám cản bọn họ thì không khỏi nổi giận.
"Bác sĩ Liêu, tôi kính trọng anh là người của phái học viện, cũng mong anh đừng dính vào chuyện này. Nếu không..."
Thượng Quan Nam nói được một nửa thì không dám nói ra lời đe doạ sau đó.
"Bác Thượng Quan, để anh ấy thử đi!" Giọng của Hạ Hầu Thanh truyền đến từ xa xa, Thượng Quan Nhược Minh hơi cau mày lại.
"Lúc này cô đừng làm loạn được không, sao có thể giao. mạng của Nhược Hoa cho người như thế được?”
Hạ Hầu Thanh nhìn đám lão già với ánh mắt lạnh lùng.
"Trước kia Lý Cảnh Thiên đã cứu mạng Nhược Hoa nên đủ để chứng minh y thuật của anh ta. Dù sao những người này cũng không có cách, để Lý Cảnh Thiên thử một lần đi. Nếu xảy ra chuyện không may thì không phải các người vừa văn có thể xử trí anh ta sao?”
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người trầm mặc.
Đám lão già này sớm đã chướng mắt kẻ dám giành công lao của họ, hận không thể trừng trị anh một trận.
"Cô chắc chắn Lý Cảnh Thiên có thể trị khỏi cho Nhược. Hoa như vậy sao?" Thượng Quan Nam trầm giọng mà nói.
Hạ Hầu Thanh không hiểu nổi thái độ của Thượng Quan Nam. Theo lý thì con gái mình bệnh tình nguy kịch, ông ta không phải là người sốt ruột, lo lắng nhất sao?
Vì sao bây giờ trông ông ta lại là người bình tĩnh nhất ở đây?
Cô cố nén chút khó chịu trong lòng: "Chỉ cần một cơ hội, nếu trị không hết thì để mặc các người xử trí anh ta! Mà Hạ Hầu gia cũng sẽ đưa ra bồi thường tương ứng!"
Lý Cảnh Thiên nhíu mày lại.
Không phải đó chứ.... Các người dùng mạng của tôi để đánh cược, có hỏi qua ý kiến của tôi chưa?
Rốt cuộc mày của Thượng Quan Nam cũng buông lỏng như đã đạt được thứ mình mong muốn.
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Mãnh Long Thiên YTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên Hiệp"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,… Liêu Phi Lãng đứng một bên đã ngồi không yên."Thưa thầy, thầy đừng do dự nữa. Mạng người quan trọng, nếu thây băn khoăn thì để em đứng ra bảo đảm!"Nói xong, anh ta không quan tâm Vân Trung Sơn quyết định thế nào mà nhấc chân chặn Thượng Quan Nam và Thượng Quan Nhược Minh lại.Vân Trung Sơn hít sâu một hơi, nhìn về hướng bóng dáng Liêu Phi Lãng rồi đi theo.Thượng Quan Nam mang theo một đám người khí thế hung hăng muốn đuổi Lý Cảnh Thiên ra ngoài, nhìn thấy Liêu Phi Lãng dám cản bọn họ thì không khỏi nổi giận."Bác sĩ Liêu, tôi kính trọng anh là người của phái học viện, cũng mong anh đừng dính vào chuyện này. Nếu không..."Thượng Quan Nam nói được một nửa thì không dám nói ra lời đe doạ sau đó."Bác Thượng Quan, để anh ấy thử đi!" Giọng của Hạ Hầu Thanh truyền đến từ xa xa, Thượng Quan Nhược Minh hơi cau mày lại."Lúc này cô đừng làm loạn được không, sao có thể giao. mạng của Nhược Hoa cho người như thế được?”Hạ Hầu Thanh nhìn đám lão già với ánh mắt lạnh lùng."Trước kia Lý Cảnh Thiên đã cứu mạng Nhược Hoa nên đủ để chứng minh y thuật của anh ta. Dù sao những người này cũng không có cách, để Lý Cảnh Thiên thử một lần đi. Nếu xảy ra chuyện không may thì không phải các người vừa văn có thể xử trí anh ta sao?”Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người trầm mặc.Đám lão già này sớm đã chướng mắt kẻ dám giành công lao của họ, hận không thể trừng trị anh một trận."Cô chắc chắn Lý Cảnh Thiên có thể trị khỏi cho Nhược. Hoa như vậy sao?" Thượng Quan Nam trầm giọng mà nói.Hạ Hầu Thanh không hiểu nổi thái độ của Thượng Quan Nam. Theo lý thì con gái mình bệnh tình nguy kịch, ông ta không phải là người sốt ruột, lo lắng nhất sao?Vì sao bây giờ trông ông ta lại là người bình tĩnh nhất ở đây?Cô cố nén chút khó chịu trong lòng: "Chỉ cần một cơ hội, nếu trị không hết thì để mặc các người xử trí anh ta! Mà Hạ Hầu gia cũng sẽ đưa ra bồi thường tương ứng!"Lý Cảnh Thiên nhíu mày lại.Không phải đó chứ.... Các người dùng mạng của tôi để đánh cược, có hỏi qua ý kiến của tôi chưa?Rốt cuộc mày của Thượng Quan Nam cũng buông lỏng như đã đạt được thứ mình mong muốn.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!