"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,…
Chương 210: Lão gia!
Mãnh Long Thiên YTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên Hiệp"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,… Thượng Quan Nhược Minh có chút mơ hồ! Hôm nay làm sao vậy? Tại sao mọi chuyện lại không được thuận lợi! “Tại sao phải hoãn lại? Gần đây tình hình của nhà chúng ta rất tốt, mọi việc đều tiến hành theo sắp xếp của anh ta!” Thượng Quan Nam đi qua đi lại, khuôn mặt sớm đã không còn bình tĩnh và ung dung như vừa nãy. Nếu không phải xảy ra chuyện lớn gì, thì việc quan trọng như bước vào tỉnh Giang Nam, tuyệt đối sẽ không bị hoãn lại. Còn có những nhà mới phất lên, cũng chắc chắn không nỡ từ bỏ việc hợp tác với Thượng Quan Gia đâu! Không lẽ nào…. Đang suy nghĩ thì quản gia vội vã chạy từ bên ngoài vào. “Lão gia! Lão gia…Tần Cảm anh ta…..” “Không có quy tắc gì cả!” Thượng Quan Nam nhẹ giọng khiển trách, “Chạy cái gì? Xảy ra chuyện lớn gì sao? Từ từ nói, nói rõ ràng.” Quản gia ngưng lại trong giây lát, bước chân cũng chậm lại, ổn định lại tâm trạng, chờ đến khi hít thở bình thường trở lại mới nói: “Tần Cảm…chết rồi!” Thượng Quan Nam sững người mất ba giây. “Ông nói cái gì? Ai? Ai chết?” Vẻ mặt quản gia đầy đau khổ! “Tần Cảm! Lão gia! Tần Cảm chết rồi! Thượng Quan gia….thua rồi!” Suýt chút nữa Thượng Quan Nam tưởng mình nghe nhầm! “Là ai? Rốt cuộc là ai?! Hạ Hầu gia? Tư Mã gia? Hay là Hoàng Phủ gia?” Không lẽ là Âu Dương Thành! Thượng Quan Nam không nghĩ ra được! Vì để đảm bảo kết quả, ông ấy đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước, đối với những tuyển thủ có mối đe dọa cũng đều đã có sự đánh giá về sức mạnh về họ. Trừ phi gặp quỷ, còn không Tần Cảm chắc chắn không thể thua được! “Không phải người có gia thế. Lão gia, là…là Lý Cảnh Thiên! Cái cậu đồ đệ ngốc của Thiên Y kia!” Ba từ “Lý Cảnh Thiên” giống như cọng rơm đè gãy lưng lạc đà đã khiến Thượng Quan Nam gần như đứng không vững. Sao có thể được…. Thượng Quan Nhược Minh có chút lo lắng! Anh ta đỡ Thượng Quan Nam, sốt ruột hỏi: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Nói rõ ràng! Tôi muốn biết toàn bộ sự việc!” Quản gia không dám che giấu, đem mọi chuyện vừa xảy ra ở võ đài ngầm giải thích một lượt. Sau khi Thượng Quan Nam và Thượng Quan Nhược Minh nghe xong, trầm tư hồi lâu… Thảo nào… Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Thượng Quan Nhược Minh có chút mơ hồ!
Hôm nay làm sao vậy? Tại sao mọi chuyện lại không được thuận lợi!
“Tại sao phải hoãn lại? Gần đây tình hình của nhà chúng ta rất tốt, mọi việc đều tiến hành theo sắp xếp của anh ta!”
Thượng Quan Nam đi qua đi lại, khuôn mặt sớm đã không còn bình tĩnh và ung dung như vừa nãy.
Nếu không phải xảy ra chuyện lớn gì, thì việc quan trọng như bước vào tỉnh Giang Nam, tuyệt đối sẽ không bị hoãn lại.
Còn có những nhà mới phất lên, cũng chắc chắn không nỡ từ bỏ việc hợp tác với Thượng Quan Gia đâu!
Không lẽ nào….
Đang suy nghĩ thì quản gia vội vã chạy từ bên ngoài vào.
“Lão gia! Lão gia…Tần Cảm anh ta…..”
“Không có quy tắc gì cả!” Thượng Quan Nam nhẹ giọng khiển trách, “Chạy cái gì? Xảy ra chuyện lớn gì sao? Từ từ nói, nói rõ ràng.”
Quản gia ngưng lại trong giây lát, bước chân cũng chậm lại, ổn định lại tâm trạng, chờ đến khi hít thở bình thường trở lại mới nói:
“Tần Cảm…chết rồi!”
Thượng Quan Nam sững người mất ba giây.
“Ông nói cái gì? Ai? Ai chết?”
Vẻ mặt quản gia đầy đau khổ!
“Tần Cảm! Lão gia! Tần Cảm chết rồi! Thượng Quan gia….thua rồi!”
Suýt chút nữa Thượng Quan Nam tưởng mình nghe nhầm!
“Là ai? Rốt cuộc là ai?! Hạ Hầu gia? Tư Mã gia? Hay là Hoàng Phủ gia?”
Không lẽ là Âu Dương Thành!
Thượng Quan Nam không nghĩ ra được!
Vì để đảm bảo kết quả, ông ấy đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước, đối với những tuyển thủ có mối đe dọa cũng đều đã có sự đánh giá về sức mạnh về họ.
Trừ phi gặp quỷ, còn không Tần Cảm chắc chắn không thể thua được!
“Không phải người có gia thế. Lão gia, là…là Lý Cảnh Thiên! Cái cậu đồ đệ ngốc của Thiên Y kia!”
Ba từ “Lý Cảnh Thiên” giống như cọng rơm đè gãy lưng lạc đà đã khiến Thượng Quan Nam gần như đứng không vững.
Sao có thể được….
Thượng Quan Nhược Minh có chút lo lắng!
Anh ta đỡ Thượng Quan Nam, sốt ruột hỏi: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Nói rõ ràng! Tôi muốn biết toàn bộ sự việc!”
Quản gia không dám che giấu, đem mọi chuyện vừa xảy ra ở võ đài ngầm giải thích một lượt.
Sau khi Thượng Quan Nam và Thượng Quan Nhược Minh nghe xong, trầm tư hồi lâu…
Thảo nào…
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Mãnh Long Thiên YTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên Hiệp"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,… Thượng Quan Nhược Minh có chút mơ hồ! Hôm nay làm sao vậy? Tại sao mọi chuyện lại không được thuận lợi! “Tại sao phải hoãn lại? Gần đây tình hình của nhà chúng ta rất tốt, mọi việc đều tiến hành theo sắp xếp của anh ta!” Thượng Quan Nam đi qua đi lại, khuôn mặt sớm đã không còn bình tĩnh và ung dung như vừa nãy. Nếu không phải xảy ra chuyện lớn gì, thì việc quan trọng như bước vào tỉnh Giang Nam, tuyệt đối sẽ không bị hoãn lại. Còn có những nhà mới phất lên, cũng chắc chắn không nỡ từ bỏ việc hợp tác với Thượng Quan Gia đâu! Không lẽ nào…. Đang suy nghĩ thì quản gia vội vã chạy từ bên ngoài vào. “Lão gia! Lão gia…Tần Cảm anh ta…..” “Không có quy tắc gì cả!” Thượng Quan Nam nhẹ giọng khiển trách, “Chạy cái gì? Xảy ra chuyện lớn gì sao? Từ từ nói, nói rõ ràng.” Quản gia ngưng lại trong giây lát, bước chân cũng chậm lại, ổn định lại tâm trạng, chờ đến khi hít thở bình thường trở lại mới nói: “Tần Cảm…chết rồi!” Thượng Quan Nam sững người mất ba giây. “Ông nói cái gì? Ai? Ai chết?” Vẻ mặt quản gia đầy đau khổ! “Tần Cảm! Lão gia! Tần Cảm chết rồi! Thượng Quan gia….thua rồi!” Suýt chút nữa Thượng Quan Nam tưởng mình nghe nhầm! “Là ai? Rốt cuộc là ai?! Hạ Hầu gia? Tư Mã gia? Hay là Hoàng Phủ gia?” Không lẽ là Âu Dương Thành! Thượng Quan Nam không nghĩ ra được! Vì để đảm bảo kết quả, ông ấy đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước, đối với những tuyển thủ có mối đe dọa cũng đều đã có sự đánh giá về sức mạnh về họ. Trừ phi gặp quỷ, còn không Tần Cảm chắc chắn không thể thua được! “Không phải người có gia thế. Lão gia, là…là Lý Cảnh Thiên! Cái cậu đồ đệ ngốc của Thiên Y kia!” Ba từ “Lý Cảnh Thiên” giống như cọng rơm đè gãy lưng lạc đà đã khiến Thượng Quan Nam gần như đứng không vững. Sao có thể được…. Thượng Quan Nhược Minh có chút lo lắng! Anh ta đỡ Thượng Quan Nam, sốt ruột hỏi: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Nói rõ ràng! Tôi muốn biết toàn bộ sự việc!” Quản gia không dám che giấu, đem mọi chuyện vừa xảy ra ở võ đài ngầm giải thích một lượt. Sau khi Thượng Quan Nam và Thượng Quan Nhược Minh nghe xong, trầm tư hồi lâu… Thảo nào… Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!