"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,…

Chương 280: Vì sao?

Mãnh Long Thiên YTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên Hiệp"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,… Kiều Nguyệt Hàm ngơ ngác quay đầu lại, chớp đôi mắt to vô tội, ánh mắt sáng rỡ trong trẻo, đơn giản không có tạp chất.“Ừ? Vì sao?”Không biết vì sao, lúc Hạ Hầu Thanh nhìn thấy ánh mắt như thế, trong lòng bỗng dưng cảm thấy hối hận.Đến cả chính cô ấy cũng không rõ ràng lắm vì sao mình lại có phản ứng như vậy.Cũng chỉ là một xưng hô mà thôi, cô ấy là một người ngoài, không có lý do gì mà cũng chẳng có quyền gì để từ chối thay Lý Cảnh Thiên.Dưới ánh mắt nghi hoặc của Kiều Nguyệt Hàm và Lý Cảnh Thiên, Hạ Hầu Thanh hơi lúng túng ho khan một tiếng.“Biệt danh thế này... là bạn của tôi gọi riêng. Lý Cảnh Thiên, không phải anh đã đồng ý với Nhược Hoa rồi sao?”? Lý Cảnh Thiên hơi ngẩn ra, sau đó cười thầm. Cô bạn chí cốt như Hạ Hầu Thanh quả là đạt tiêu chuẩn.Trước khi Nhược Hoa đi, đã nhờ cô ấy để ý chăm sóc anh. Không ngờ rằng cô ấy thật sự quay ra trông giữ anh luôn, đến cả xưng hô cũng để ý như vậy.Con gái đúng là quá phiên phức!Hiểu được suy nghĩ nhỏ nhen của Hạ Hầu Thanh, Lý Cảnh Thiên bèn cười xin lỗi Kiều Nguyệt Hàm.“Cô ấy nói không sai. Đúng là trước kia tôi đã đồng ý với một cô bé, đây là xưng hô dành riêng cho em ấy.”“Thế à..” Nhìn Kiều Nguyệt Hàm có vẻ hơi mất mát: “Vậy thì không nên... Tôi cứ gọi anh là tiên sinh thôi!”Hạ Hầu Thanh nói: “Vừa nấy không phải cô nói, tiểu thư tiên sinh nghe quá xa cách sao?”Kiều Nguyệt Hàm cũng dịu dàng cười, đôi mắt sinh động tuyệt đẹp.“Sao có thể giống nhau được? “Lý tiên sinh” thì đương nhiên là xa lạ. Nhưng “tiên sinh” thì vừa có thể là xưng hô tôn trọng, cũng có thể là... gọi yêu...”Giọng nói của cô ấy càng lúc càng nhỏ, mấy chữ cuối cùng gần như là chen nhau đi ra từ trong kẽ răng, nếu không nghe kĩ thì hoàn toàn không nghe ra.Thế nhưng câu nói này rơi vào tai Hạ Hầu Thanh lại như một tia sét!Con gái hiểu con gái nhất, có thể Lý Cảnh Thiên không hiểu rõ mấy lời này có nghĩa là gì, nhưng cô ấy thì hiểu!Kiều Nguyệt Hàm thích Lý Cảnh Thiên!Trong lòng cô ấy nhanh chóng đưa ra phán đoán, sau đó lập tức thấy phẫn nộ!Nhược Hoa mới rời đi được bao lâu chứ? Sao chớp mắt đã câu luôn được cả thiên kim nhà thống đốc rồi? Quả nhiên!Đàn ông đều là cái móng heo to đùng! Kiều Nguyệt Hàm còn định dẫn Lý Cảnh Thiên đi dạo, lúc này quản gia Tân lại nói bên hội trưởng có chút việc, cô ấy nhất định phải tự đi xử lý. Lúc này cô ấy mới tạm biệt Lý Cảnh Thiên, cực kì lưu luyến và chậm rãi rời đi.Ánh nắng tươi sáng, phong cảnh trên đảo nhỏ rất hợp lòng người, gió biển êm ái áp lên mặt, trong không khí mang theo chút mẵn mặn của biển. Thế nhưng tất cả những sự xinh đẹp này chưa từng hấp dẫn được sự chú ý của Hạ Hầu Thanh.Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Kiều Nguyệt Hàm ngơ ngác quay đầu lại, chớp đôi mắt to vô tội, ánh mắt sáng rỡ trong trẻo, đơn giản không có tạp chất.

“Ừ? Vì sao?”

Không biết vì sao, lúc Hạ Hầu Thanh nhìn thấy ánh mắt như thế, trong lòng bỗng dưng cảm thấy hối hận.

Đến cả chính cô ấy cũng không rõ ràng lắm vì sao mình lại có phản ứng như vậy.

Cũng chỉ là một xưng hô mà thôi, cô ấy là một người ngoài, không có lý do gì mà cũng chẳng có quyền gì để từ chối thay Lý Cảnh Thiên.

Dưới ánh mắt nghi hoặc của Kiều Nguyệt Hàm và Lý Cảnh Thiên, Hạ Hầu Thanh hơi lúng túng ho khan một tiếng.

“Biệt danh thế này... là bạn của tôi gọi riêng. Lý Cảnh Thiên, không phải anh đã đồng ý với Nhược Hoa rồi sao?”

? Lý Cảnh Thiên hơi ngẩn ra, sau đó cười thầm. Cô bạn chí cốt như Hạ Hầu Thanh quả là đạt tiêu chuẩn.

Trước khi Nhược Hoa đi, đã nhờ cô ấy để ý chăm sóc anh. Không ngờ rằng cô ấy thật sự quay ra trông giữ anh luôn, đến cả xưng hô cũng để ý như vậy.

Con gái đúng là quá phiên phức!

Hiểu được suy nghĩ nhỏ nhen của Hạ Hầu Thanh, Lý Cảnh Thiên bèn cười xin lỗi Kiều Nguyệt Hàm.

“Cô ấy nói không sai. Đúng là trước kia tôi đã đồng ý với một cô bé, đây là xưng hô dành riêng cho em ấy.”

“Thế à..” Nhìn Kiều Nguyệt Hàm có vẻ hơi mất mát: “Vậy thì không nên... Tôi cứ gọi anh là tiên sinh thôi!”

Hạ Hầu Thanh nói: “Vừa nấy không phải cô nói, tiểu thư tiên sinh nghe quá xa cách sao?”

Kiều Nguyệt Hàm cũng dịu dàng cười, đôi mắt sinh động tuyệt đẹp.

“Sao có thể giống nhau được? “Lý tiên sinh” thì đương nhiên là xa lạ. Nhưng “tiên sinh” thì vừa có thể là xưng hô tôn trọng, cũng có thể là... gọi yêu...”

Giọng nói của cô ấy càng lúc càng nhỏ, mấy chữ cuối cùng gần như là chen nhau đi ra từ trong kẽ răng, nếu không nghe kĩ thì hoàn toàn không nghe ra.

Thế nhưng câu nói này rơi vào tai Hạ Hầu Thanh lại như một tia sét!

Con gái hiểu con gái nhất, có thể Lý Cảnh Thiên không hiểu rõ mấy lời này có nghĩa là gì, nhưng cô ấy thì hiểu!

Kiều Nguyệt Hàm thích Lý Cảnh Thiên!

Trong lòng cô ấy nhanh chóng đưa ra phán đoán, sau đó lập tức thấy phẫn nộ!

Nhược Hoa mới rời đi được bao lâu chứ? Sao chớp mắt đã câu luôn được cả thiên kim nhà thống đốc rồi? Quả nhiên!

Đàn ông đều là cái móng heo to đùng! Kiều Nguyệt Hàm còn định dẫn Lý Cảnh Thiên đi dạo, lúc này quản gia Tân lại nói bên hội trưởng có chút việc, cô ấy nhất định phải tự đi xử lý. Lúc này cô ấy mới tạm biệt Lý Cảnh Thiên, cực kì lưu luyến và chậm rãi rời đi.

Ánh nắng tươi sáng, phong cảnh trên đảo nhỏ rất hợp lòng người, gió biển êm ái áp lên mặt, trong không khí mang theo chút mẵn mặn của biển. Thế nhưng tất cả những sự xinh đẹp này chưa từng hấp dẫn được sự chú ý của Hạ Hầu Thanh.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Mãnh Long Thiên YTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Tiên Hiệp"Ah~ Thật thoải mái, chỗ đó...... A~ a! Chịu không nổi~" Giữa sườn núi Trường Bạch, một phòng khám hoang vắng cũ nát. Khi cây ngân châm được rút ra, một mỹ nhân gợi cảm tóc vàng đeo khăn choàng kêu lên một tiếng rồi ngã gục xuống bàn, hai tay chống lên mặt bàn, ngưỡng cổ, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, thở ra một hơi dài. Vẻ đau đớn trên khuôn mặt biến mất, sảc mặt vô cùng hưởng thụ. Lý Cảnh Thiên cất cây ngân châm đi, cởi mặt nạ quỷ trên mặt ra lau mồ hôi. "Thế nào rồi, còn thấy lạnh không?” Người đẹp lau mồ hôi trên trán, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa. Chậm rãi đứng dậy, từ từ cởi áo khoác ra...... "Không còn lạnh nữa, nhưng bây giờ tôi lại thấy nóng vô cùng. ... Anh trai thần y, em muốn anh trị thêm cho em, có được không? Mỹ mỹ nói xong, ôm chặt cánh tay Lý Cảnh Thiên vào ngực mình, đôi mắt long lanh nhìn anh. Nếu cảnh tượng trước mắt bị người ngoài nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ trở thành tiêu điểm trên các bản tin Hoa Hạt Bởi vì người đẹp tóc vàng này chính là Alice,… Kiều Nguyệt Hàm ngơ ngác quay đầu lại, chớp đôi mắt to vô tội, ánh mắt sáng rỡ trong trẻo, đơn giản không có tạp chất.“Ừ? Vì sao?”Không biết vì sao, lúc Hạ Hầu Thanh nhìn thấy ánh mắt như thế, trong lòng bỗng dưng cảm thấy hối hận.Đến cả chính cô ấy cũng không rõ ràng lắm vì sao mình lại có phản ứng như vậy.Cũng chỉ là một xưng hô mà thôi, cô ấy là một người ngoài, không có lý do gì mà cũng chẳng có quyền gì để từ chối thay Lý Cảnh Thiên.Dưới ánh mắt nghi hoặc của Kiều Nguyệt Hàm và Lý Cảnh Thiên, Hạ Hầu Thanh hơi lúng túng ho khan một tiếng.“Biệt danh thế này... là bạn của tôi gọi riêng. Lý Cảnh Thiên, không phải anh đã đồng ý với Nhược Hoa rồi sao?”? Lý Cảnh Thiên hơi ngẩn ra, sau đó cười thầm. Cô bạn chí cốt như Hạ Hầu Thanh quả là đạt tiêu chuẩn.Trước khi Nhược Hoa đi, đã nhờ cô ấy để ý chăm sóc anh. Không ngờ rằng cô ấy thật sự quay ra trông giữ anh luôn, đến cả xưng hô cũng để ý như vậy.Con gái đúng là quá phiên phức!Hiểu được suy nghĩ nhỏ nhen của Hạ Hầu Thanh, Lý Cảnh Thiên bèn cười xin lỗi Kiều Nguyệt Hàm.“Cô ấy nói không sai. Đúng là trước kia tôi đã đồng ý với một cô bé, đây là xưng hô dành riêng cho em ấy.”“Thế à..” Nhìn Kiều Nguyệt Hàm có vẻ hơi mất mát: “Vậy thì không nên... Tôi cứ gọi anh là tiên sinh thôi!”Hạ Hầu Thanh nói: “Vừa nấy không phải cô nói, tiểu thư tiên sinh nghe quá xa cách sao?”Kiều Nguyệt Hàm cũng dịu dàng cười, đôi mắt sinh động tuyệt đẹp.“Sao có thể giống nhau được? “Lý tiên sinh” thì đương nhiên là xa lạ. Nhưng “tiên sinh” thì vừa có thể là xưng hô tôn trọng, cũng có thể là... gọi yêu...”Giọng nói của cô ấy càng lúc càng nhỏ, mấy chữ cuối cùng gần như là chen nhau đi ra từ trong kẽ răng, nếu không nghe kĩ thì hoàn toàn không nghe ra.Thế nhưng câu nói này rơi vào tai Hạ Hầu Thanh lại như một tia sét!Con gái hiểu con gái nhất, có thể Lý Cảnh Thiên không hiểu rõ mấy lời này có nghĩa là gì, nhưng cô ấy thì hiểu!Kiều Nguyệt Hàm thích Lý Cảnh Thiên!Trong lòng cô ấy nhanh chóng đưa ra phán đoán, sau đó lập tức thấy phẫn nộ!Nhược Hoa mới rời đi được bao lâu chứ? Sao chớp mắt đã câu luôn được cả thiên kim nhà thống đốc rồi? Quả nhiên!Đàn ông đều là cái móng heo to đùng! Kiều Nguyệt Hàm còn định dẫn Lý Cảnh Thiên đi dạo, lúc này quản gia Tân lại nói bên hội trưởng có chút việc, cô ấy nhất định phải tự đi xử lý. Lúc này cô ấy mới tạm biệt Lý Cảnh Thiên, cực kì lưu luyến và chậm rãi rời đi.Ánh nắng tươi sáng, phong cảnh trên đảo nhỏ rất hợp lòng người, gió biển êm ái áp lên mặt, trong không khí mang theo chút mẵn mặn của biển. Thế nhưng tất cả những sự xinh đẹp này chưa từng hấp dẫn được sự chú ý của Hạ Hầu Thanh.Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 280: Vì sao?